Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Siêu Mẫu Trọng Sinh

Chương 39

« Chương TrướcChương Tiếp »
EDIT: HẠ

Sau khi trò chuyện thêm một chút với Ngô Mân, Minh Dụ liền đi thay đồ trước.

Tuy buổi trình diễn thời trang mùa Thu năm nay của Bùi Phong là một buổi trình diễn trang phục may sẵn, nhưng vẫn không thể tránh khỏi một số vấn đề về kích cỡ, bởi vậy trong một số trường hợp đặc biệt, nhà mẫu có thể điều chỉnh đơn giản đối với trang phục. Ví dụ như sau khi thay xong hai bộ quần áo, Minh Dụ lập tức chú ý tới một điểm: Phần tay áo của trang phục có hơi ngắn hơn so với cánh tay cậu.

Sau khi Ngô Mân và trợ lý đo lại số đo cơ thể cho cậu, bọn họ mới phát hiện chiều cao của Minh Dụ đã vượt qua 1m83, cho nên bộ trang phục Bùi Phong lựa chọn cho cậu mới ngắn hơn so với cơ thể. Trong lúc trợ lý đi lấy bộ đồ mới, Ngô Mân trêu chọc nói: “Tiểu Dụ, thông tin trên website của Muse nhà cậu sao hơn nửa năm rồi vẫn chưa cập nhập thế? Chúng tôi còn tưởng chiều cao của cậu là 181 cơ.”

Nghe vậy, Minh Dụ mỉm cười dùng một lý do để giải thích qua loa, trái lại, Triệu Duệ đứng bên cạnh lại có vẻ áy náy cúi đầu.

Vì sao suốt hơn nửa năm qua thông tin của Minh Dụ trên website chính thức của Muse vẫn chưa được chỉnh sửa?

Nguyên nhân lớn nhất chính là do sơ sót của người đại diện là hắn!

Là một người mẫu vẫn đang trong giai đoạn phát triển, các chỉ số cơ thể của Minh Dụ lẽ ra phải được đo đạc mỗi ba tháng một lần. Nhưng trong nửa năm qua, nguyên chủ vẫn luôn bị ám ảnh bởi chuyện của Thành Túc, đừng nói là đi đo chỉ số, ngay cả công việc cơ bản nhất cậu cũng thường xuyên làm hỏng.

Sau khi lấy thêm hai bộ đồ mới vừa vặn hơn, Minh Dụ cùng Triệu Duệ lập tức đi về phía studio để chụp ảnh.

Đối với bất kỳ buổi ra mắt bộ sưu tập nào, show thời trang tất nhiên sẽ là điểm nhấn quan trọng nhất, nhưng trước khi show thời trang bắt đầu, thương hiệu vẫn phải chụp một bộ ảnh thời trang cho từng bộ trang phục và từng người mẫu trình diễn, chờ sau khi show thời trang kết thúc, bọn họ sẽ đăng tải những hình ảnh này trên trang web chính thức để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng và lựa chọn.

Diễm lệ lại không phàm tục, yêu nghiệt lại không âm nhu, kiểu trang điểm tone khói nổi bật này khiến cho ngũ quan tinh xảo của thiếu niên có thêm vài phần góc cạnh và sâu sắc. Thời điểm Minh Dụ xuất hiện trước ống kính trong bộ áo khoác da pha trộn giữa xám xanh và xám đen, nhϊếp ảnh gia không khỏi kinh ngạc trầm trồ, tiếng máy ảnh không ngừng vang lên, thoáng chốc đã chụp được không ít bức ảnh.

Mà ở trước ống kính, Minh Dụ giống như cá rơi vào nước, cậu thoải mái tự nhiên bày ra đủ loại tạo dáng để nhϊếp ảnh gia có thể thoải mái lựa chọn. Cậu đổi tư thế rất nhanh, gần như chỉ sau hai tiếng màn trập vang lên là cậu đã đổi được một động tác mới, nữ nhân viên công tác đứng ở bên cạnh nhìn toàn bộ quá trình cũng phải nghẹn họng nhìn trân trối: “Nếu tôi cũng có tốc độ tạo dáng nhanh như vậy chắc tôi đã trở thành nữ hoàng selfie từ lâu rồi…”

Đây là tố chất chuyên nghiệp của một siêu mẫu.

Trong buổi trình diễn lần này, Minh Dụ sẽ phải trình diễn ba bộ quần áo, bộ đầu tiên là bộ áo khoác da bọn họ vừa mới chụp hình xong, bộ thứ hai là một bộ quần áo denim có phần trẻ trung và năng động hơn, còn bộ thứ ba là một chiếc áo khoác dáng dài màu xanh xám có đai đeo bó sát người.

Bất kể là bộ áo khoác da thời thượng, hay là bộ quần áo Denim mang đậm hơi thở thanh xuân, thậm chí là bộ áo gió cuối cùng có phần thành thục, thiếu niên này vẫn có thể nắm bắt hoàn hảo ý tưởng và phong cách của bộ trang phục. Khi cậu nhìn vào ống kính, dáng vẻ khi thì ngông cuồng, khi thì phóng khoáng, khi thì rạng rỡ, khi lại trầm lắng của thiếu niên khiến nhϊếp ảnh gia không khỏi trầm trồ khen ngợi, mãi đến khi người mẫu tiếp theo bước lên chụp hình, nhϊếp ảnh gia mới lưu luyến để cậu rời đi.

Vì thế trên đường trở lại phòng thay đồ, Triệu Duệ liên tục lẩm bẩm: “Không được, ngày mai chúng ta nhất định phải đến công ty để đo lại số đo cho chuẩn, sau đó còn phải sửa lại số liệu trên trang web chính thức.”

Nghe vậy, Minh Dụ chỉ biết dở khóc dở cười, gật đầu lia lịa cam đoan ngày mai chính mình sẽ ngoan ngoãn đi kiểm tra số liệu.

Mà bọn họ không hề biết chính là, ngay khi bọn họ vừa rời đi, một người đàn ông anh tuấn soái khí lại nhíu mày nhìn theo bọn họ thật lâu, mãi một lúc sau vẫn không có động tác gì. Phải đợi đến khi có một trợ lý không nhịn được chạy tới hỏi: “Anh Thành, anh đang nhìn gì thế? Nhiệm vụ hôm nay của chúng ta xong cả rồi, chúng ta phải đi ngay.”

Suy nghĩ đột nhiên bị cắt ngang, trên gương mặt tuấn lãng của Thành Túc lộ ra vẻ hoang mang, tiếp theo đó hắn quay sang hỏi trợ lý nhà mình: “Tiểu Lý, vừa rồi cậu có nhìn thấy Minh Dụ chụp ảnh không? Cậu có cảm thấy cậu ta có chỗ nào thay đổi không?”

Trợ lý Tiểu Lý hơi ngẩn ra một lúc rồi mới lắc đầu nói: “Hình như cũng không có thay đổi gì, chỉ là thoạt nhìn đẹp hơn trước kia thì phải? Anh Thành, dù sao Minh Dụ vẫn còn nhỏ tuổi, bây giờ vẫn đang trong độ tuổi phát triển, cho nên cậu ta cao hơn một chút, đường nét nảy nở hơn một chút cũng là chuyện rất bình thường.”

Nghe cậu ta nói vậy, Thành Túc nhẹ nhàng lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Dù sao trợ lý vẫn còn quá trẻ tuổi, tầm nhìn và kiến thức đều không đủ, Minh Dụ của hiện tại tuyệt đối không thể chỉ dùng mấy chữ “Cao lên” hay “Trưởng thành” hơn là có thể hình dung. Trên người thiếu niên này đang âm thầm tỏa ra một loại khí chất vô hình nào đó, mặc dù Thành Túc không thể miêu tả rõ ràng, nhưng hắn lại có thể mơ hồ cảm nhận được: Thiếu niên vẫn luôn dây dưa với hắn, luôn theo đuôi hắn trước kia, dường như đã thay đổi.

Nghĩ đến đây, Thành Túc lạnh lùng cười khẩy, không nói thêm lời nào mà quay người rời khỏi studio.

Minh Dụ thay đổi thì sao?

Không dây dưa với hắn là tốt nhất!

Thiên hạ rộng lớn, đường ai nấy đi!

Hoa hạ có một câu ngạn ngữ rất hay: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở phía sau.

Con bọ ngựa Thành Túc tự cho rằng bản thân đã nhận ra điều gì đó, nhưng hắn lại không biết, ngay khi hắn xoay người, thiếu niên vốn đang mỉm cười trò chuyện với người đại diện nhà mình lại lặng lẽ liếc nhìn hắn một cái, khóe môi cong lên một nụ cười ẩn ý.

Thành Túc đã quan sát Minh Dụ lúc cậu đang chụp ảnh, chẳng lẽ Minh Dụ lại không quan sát hắn sao?

Thành Túc trong trí nhớ của nguyên chủ chỉ có sự đối xử đặc biệt lúc ban đầu và sau đó là sự lạnh lùng thờ ơ, hoàn toàn không có thông tin gì về năng lực làm việc của hắn. Vì thế vừa rồi lúc Thành Túc chụp ảnh, Minh Dụ đã lén lút nhìn hắn nhiều thêm mấy lần.

Trong show trình diễn lần này, Thành Túc là người mẫu có mức độ nổi tiếng cao nhất, cho dù so với ba người mẫu tuyến một còn lại, hắn vẫn có quyền lên tiếng tuyệt đối. Mà bộ ảnh hắn chụp lần này sẽ được đặt ngay trên trang chủ của Bùi Phong, được giữ vị trí trang bìa trong suốt một tháng.

Không thể không thừa nhận, những người mẫu tuyến một ở thế giới này mạnh hơn hẳn so với những người mẫu Minh Dụ đã gặp được ở đời trước.

Ví dụ như khi Thành Túc ngồi giữa đống đạo cụ giả sơn để chụp ảnh, hắn mày kiếm mắt sáng, anh khí lỗi lạc, thần thái tràn đầy linh khí, cũng không khó hiểu khi những năm gần đây, hắn lại trở thành người mẫu tuyến một cực hot trong giới.

Nghĩ tới đây, Minh Dụ hơi nheo mắt, lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình: “Chỉ cần có đủ thời gian, anh ta có thể chen chân vào hàng ngũ siêu mẫu sao…”

“Hả, Minh Dụ, cậu vừa nói gì thế?”

“Không có gì, anh Triệu, anh tiếp tục nói về lịch trình ngày mai đi.”

“À, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ phải đến công ty để đo lại số đo cho cậu, đến buổi chiều…”

Đúng vậy, Thành Túc có đủ thực lực để trở thành siêu mẫu! Cho dù không thể trở thành những người đứng đầu, nhưng hắn hoàn toàn có thể chen chân vào bảng xếp hạng siêu mẫu thế giới. Người đàn ông này chỉ thiếu cơ hội, vì thế hắn đã lừa gạt nguyên chủ để cướp lấy cơ hội từ trong tay cậu, cuối cùng mới tạo thành hắn của hôm nay.

Giới thời trang đúng là nơi cá lớn nuốt cá bé, năm 14 tuổi, nguyên chủ đã bị Thành Túc chơi một vố đau điếng, để rồi ba năm thanh xuân trôi qua như dòng nước, ào ào chảy xuôi rồi biến mất, hoàn toàn không còn cơ hội vươn mình trở thành sông dài biển rộng, hơn nữa đến cuối cùng, cậu còn lựa chọn cách tự sát để kết thúc toàn bộ con đường trắc trở này.

Chọn lọc tự nhiên, người thích nghi được mới có thể sinh tồn!

Đúng, tất cả những đạo lý này đều không sai!

Như vậy Thành Túc, anh cần thiết phải thừa nhận: Anh đã từng loại bỏ kẻ yếu, vậy thì hiện giờ, cũng sẽ có một kẻ mạnh đến để loại bỏ anh.

Dựa vào đâu mà anh có thể ung dung tiến xa hơn, trở thành siêu mẫu hàng đầu chứ?
« Chương TrướcChương Tiếp »