Chương 36

EDIT: HẠ

Có không ít người cho rằng, nếu nói lớp nền là nền tảng quyết định xem một lớp trang điểm có đạt yêu cầu hay không, vậy thì trang điểm mắt chính là điểm nhấn quan trọng, quyết định xem lớp trang điểm này có đạt được điểm cao, thậm chí là điểm tuyệt đối hay không.

Tiểu Trần chỉ là một chuyên viên trang điểm bình thường được Bùi Phong thuê tới vào hôm nay, trình độ trong ngành không cao không thấp, thuộc loại bình thường không quá nổi bật. Nhưng lần này khi trang điểm cho Minh Dụ, hắn lại có một chút cảm giác trang điểm chỉ là một vỏ bọc bên ngoài!

Đôi mắt hơi xếch ở phần đuôi đáng lẽ nên mang theo nét quyến rũ yêu mị, thế nhưng dưới khí chất trầm tĩnh vững vàng của thiếu niên, sự kiều diễm này lại tan biến hoàn toàn; đôi môi đầy đặn no đủ đáng lẽ nên là vẻ đẹp gợi cảm quyến rũ, nhưng dưới sự áp chế thong dong và bình tĩnh của thiếu niên, nó lại tỏa ra một vẻ lạnh lùng hờ hững giống như một con sông chảy ra từ Minh giới.

Chủ đề “Hôi Lam Ám Hà” này nghe qua thì có vẻ phức tạp, nhưng thực ra lại vô cùng đơn giản.

“Hôi Lam” là đang ám chỉ màu sắc chủ đạo của bộ sưu tập lần này, mà “Ám Hà” lại tượng trưng cho tinh thần tổng thể của show thời trang lần này.

Đây là một dòng sông u ám lặng lẽ chảy xuôi trong cõi U Minh, bọn họ cao ngạo kiêu ngạo, bọn họ lạnh lẽo u trầm, bọn họ là những lữ khách bước đi dưới bóng tối của thế giới, không được người đời thấu hiểu, nhưng luôn giữ vững được phong cách thanh tao độc đáo của riêng mình! Ẩn dưới vẻ tĩnh lặng của Ám Hà là những con sóng ngầm cuồn cuộn của nhiệt huyết, đây chính là tầng ẩn ý Bùi Phong muốn truyền tải qua bộ sưu tập lần này, cũng là ý nghĩa thật sự của chủ đề “Hôi Lam Ám Hà”!

Trang điểm cho Minh Dụ xong, Tiểu Trần nghiêm túc nói: “Chủ đề lần này rất thích hợp với cậu, Minh Dụ, tôi nghĩ cậu chắc chắn sẽ có thể tỏa sáng!”

Nghe vậy, trong mắt Minh Dụ lóe lên một tia sáng nhạt, sau đó cậu mỉm cười gật đầu: “Vất vả cho anh rồi, anh Trần, cảm ơn vì lời khen của anh, vậy tôi đi thay trang phục trước đây.”

Sau khi trò chuyện thêm vài câu, Minh Dụ liền theo sau Triệu Duệ ra khỏi phòng trang điểm. Mà phía sau hắn, chuyên viên trang điểm Tiểu Trần lại bắt đầu trang điểm cho người mẫu tiếp theo, hơn nữa lần này, hắn lại càng dễ dàng thể hiện được tinh thần “Ám Hà” của chủ đề này hơn, khiến rất nhiều người mẫu khác cũng muốn Tiểu Trần trang điểm cho chính mình.

Nhưng suy cho cùng, Tiểu Trần vẫn còn quá non, có một số điều hắn đã chạm vào được một chút, nhưng cách lý giải lại là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược với bản chất thật sự.

Siêu mẫu đỉnh cấp không phải là đợi một chủ đề nào đó thích hợp với mình, mà là phải khiến bản thân phù hợp với bất kỳ chủ đề nào!

Cho dù chủ đề hôm nay là “Mùa hè rực rỡ”, Minh Dụ vẫn có thể khiến Tiểu Trần cảm thấy chủ đề này giống như được chế tạo riêng cho cậu —— Bởi vì từ trước đến nay, không phải là trang phục thích ứng với người mẫu, mà là bản thân người mẫu phải đi thích ứng với trang phục!

Khi Minh Dụ đi đến phòng thay đồ để nhận trang phục của mình, trợ lý thiết kế Ngô Mân đang phân phát trang phục cho người mẫu cũng phải kinh ngạc nhìn cậu mấy lần, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cậu là Minh Dụ đúng không? Cảm giác hiện tại của cậu rất tuyệt, cảm giác này hoàn toàn ăn khớp với chủ đề “Hôi Lam Ám Hà” lần này!”

Đối mặt với lời tán thưởng, Minh Dụ chỉ khiêm tốn mỉm cười: “Cảm ơn chị đã khích lệ.’

Hiếm khi gặp được một người mẫu vừa có ngoại hình xuất sắc lại có tính cách ôn hòa như thế này, hội trưởng hội mê cái đẹp như Ngô Mân liền không nhịn được mà trò chuyện với Minh Dụ thêm vài câu. Cô để trợ lý của mình tiếp tục phân phát trang phục cho những người mẫu khác, còn bản thân thì bàn bạc với Minh Dụ về một số vấn đề liên quan đến show diễn lần này.

Nhìn thấy người mẫu nhà mình được quan tâm, Triệu Duệ cũng rất vui mừng, vì thế hắn liền kiên nhẫn đứng ở bên cạnh, yên lặng lắng nghe Minh Dụ và Ngô Mân trò chuyện.

Ngô Mân mặc dù chưa tới 30 tuổi, nhưng lại là trợ lý thiết kế số một dưới trướng nhà thiết kế chính Lục Sùng của Bùi Phong, nghe nói cô có thiên phú cực cao, rất có khả năng sẽ trở thành nhà thiết kế chính đời tiếp theo của Bùi Phong, được Ngô Mân chỉ bảo một chút, đối với Minh Dụ mà nói chỉ có lợi chứ không có hại.

Nghĩ vậy, tâm tình Triệu Duệ càng vui vẻ hơn, thậm chí hắn còn không nhịn được bắt đầu ngâm nga một giai điệu, nhưng chờ đến khi nhìn thấy một người đàn ông cao lớn điển trai đang sải bước về phía này, biểu cảm trên mặt Triệu Duệ lập tức cứng lại, giai điệu cũng kẹt ở trong cổ họng, tươi cười trên khóe miệng cũng lập tức đông cứng.

Theo bản năng, Triệu Duệ vội vàng quay đầu nói: “Minh Dụ, chúng ta phải đi rồi.”

Lúc này Ngô Mân đang trò chuyện với Minh Dụ, đột nhiên bị người khác cắt ngang, Ngô Mân kinh ngạc hỏi: “Triệu tiên sinh, mọi người có chuyện gì gấp sao? Tôi với Minh Dụ đang trò chuyện rất hợp, quan điểm về thời trang của cậu ấy rất mới mẻ, cậu ấy cũng có cái nhìn khá độc đáo đối với chủ đề lần này của chúng tôi.”

Ngô Mân lớn hơn Minh Dụ mười một tuổi, bởi vậy trong lúc nói chuyện, cô luôn chủ động đảm nhận vai trò người dẫn dắt, còn Minh Dụ cũng không hề từ chối, vẫn luôn đảm nhiệm thân phận người lắng nghe, thỉnh thoảng còn sẽ đưa ra một vài quan điểm của chính mình.

Trong lúc nhất thời, Triệu Duệ cũng không biết nên mở lời như thế nào, mà trong nửa phút do dự này, một người đàn ông cao lớn điển trai đã chạy vào trong phòng, hơn nữa vừa liếc mắt một cái đã phát hiện ra mấy người Minh Dụ đang ngồi ở bên trong!



Là một trong tám tạp chí thời trang hạng nhất của Hoa Hạ, dù 《Phẩm Cách》 chỉ mới ra mắt không lâu và chưa có nền tảng vững chắc như các tạp chí khác, nhưng bọn họ cũng sở hữu một tệp khách hàng vô cùng rộng lớn. Mỗi khi một số mới của 《Phẩm Cách》 được phát hành, nó đều sẽ bị tranh mua và hết hàng trong một khoảng thời gian ngắn.

Hàn Tiểu Chiếu chính là một trong những độc giả trung thành của 《Phẩm Cách》, hoặc có thể nói, cô là một tín đồ vô cùng đam mê thời trang. Phong cách của 《Phẩm Cách》 phù hợp với những người trẻ ở độ tuổi từ 18 – 30, thiên về năng động và tràn đầy sức sống, cho nên đây chính là tạp chí thời trang Hàn Tiểu Chiếu yêu thích nhất.

Mà lần này, Hàn Tiểu Chiếu cũng như thường lệ lập tức mua số mới nhất của 《Phẩm Cách》 ngay sau khi tạp chí phát hành, nhìn thấy người mẫu nam Anh Quốc tuấn lãng đẹp trai trên bìa tạp trí, cô vừa có chút háo sắc vuốt ve cơ bắp hơi phồng lên của đối phương, vừa cảm thán nói: “Chỉ dáng người này thôi cũng đủ để mình liếʍ trong một tháng…”

Sau đó cô lại lật giở các trang khác của tạp chí, trang bìa trong của tạp chí là một người mẫu có vóc dáng cao gầy, tiếp theo là tin tức mới nhất của cả trong lẫn ngoài giới, khiến Hàn Tiểu Chiếu trầm mê bên trong, thỉnh thoảng còn buột miệng thốt lên mấy câu đáng sợ như “Người này liếʍ một tuần”, “Người này liếʍ ba ngày thôi”, “Ồ… Người này chắc phải liếʍ hai tuần mới đã!”

Rụt rè đâu mất rồi… đã nói phải rụt rè rồi mà…

Truyền thống đoan trang hiền thục của phụ nữ Hoa Hạ đâu rồi…

Hàn Tiểu Chiếu tỏ vẻ: Nhìn trai xinh gái đẹp, ai còn quan tâm đến rụt rè chứ! Đó là cái gì? Có ăn được không?

Quyển tạp chí thật dày được cô lật giở từng trang, khi cô lật đến một trang nào đó, nhìn nữ minh tinh vóc dáng gầy gò trên ảnh, Hàn Tiểu Chiếu không nhịn được mà thở dài: “Gầy đến mức này rồi, hay là tôi chia cho cô mười cân thịt nhé, cô có cần…”

Nhưng âm cuối cùng còn chưa dừng lại, khi Hàn Tiểu Chiếu mở sang trang tiếp theo, chữ “Không “ cuối cùng còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, hai mắt Hàn Tiểu Chiếu đã trợn tròn, hoảng sợ khϊếp hãi nhìn hình ảnh của bốn người mẫu nam trong cùng một trang, đôi mắt cô sáng lên, ánh mắt dần mơ màng, suýt chút nữa nước mắt đã chảy ra từ khóe miệng!

“Mấy người này đủ để tôi liếʍ một năm a a a a!