Chương 35

EDIT: HẠ

Đi vào thế giới này đã hơn một tháng, đây không phải lần đầu tiên Minh Dụ nghe thấy cái tên Thành Túc này, nhưng cậu lại thật sự chưa từng tận mắt nhìn thấy đối phương. Ngoại trừ cuộc gọi hôm đó, giữa bọn họ chưa từng có bất kỳ giao thoa nào khác.

Trong chuyện này còn có một chuyện khá thú vị, ngày nọ, Minh Dụ đột nhiên nổi hứng muốn xem thử Thành Túc có thật sự chặn số mình hay không, thế là cậu tùy tiện gọi thử một lần, quả nhiên không thể kết nối được.

Chuyện giữa nguyên chủ và Thành Túc không hề được công khai trong công ty, nhưng không ít người tinh ý vẫn có thể nhìn ra một chút manh mối. Không có quan hệ đặc biệt, ai sẽ chắp tay dâng tài nguyên của mình cho người khác chứ? Nếu không có quan hệ đặc biệt gì, vậy vì sao Minh Dụ luôn chủ động đi tìm Thành Túc?

Nói xong câu đó, Lý Hân đã phải đi vào trang điểm. Cô nói với Minh Dụ thêm mấy câu, khuyên cậu không cần quá để ý, sau đó liền rời đi. Chờ đến khi Triệu Duệ đi tới, thứ hắn nhìn thấy chính là thiếu niên đang có dáng vẻ dở khóc dở cười.

Nét mặt Triệu Duệ xấu hổ, hắn do dự chần chờ một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định mở miệng nói: “Minh Dụ, có một chuyện không biết có nên nói cho cậu biết hay không…”

Xung quanh hội trường có rất nhiều nhân viên công tác đang khuân vác thiết bị, đèn tụ quang sáng ngời chiếu sáng toàn bộ khu vực hậu trường. Lúc này Minh Dụ và Triệu Duệ đang đứng trước cửa một phòng trang điểm lớn, bên trong có mười mấy người mẫu đang trang điểm, đương nhiên còn có không ít người đang được trang điểm ở những phòng trang điểm khác.

Nghe Triệu Duệ nói, Minh Dụ lập tức hiểu ra, cậu nhướng mày hỏi ngược lại: “Anh Triệu, anh muốn nói đến chuyện Thành Túc cũng tham gia show trình diễn này sao?”

Nghe vậy, Triệu Duệ ngạc nhiên trừng mắt: “Sao cậu biết?” Không chờ Minh Dụ mở miệng, Triệu Duệ lại nói: “Đừng nói là em đã biết chuyện này ngay từ đầu rồi nhé?” Sắc mặt Triệu Duệ lập tức trầm xuống, hắn nghiêm túc nhìn Minh Dụ, nói một cách chân thành: “Tiểu Dụ, tuy rằng thời gian tôi dẫn dắt Thành Túc dài hơn thời gian dẫn dắt cậu, nhưng nói thật, tôi vẫn thích cậu hơn. Tôi không sợ cậu tức giận, nhưng tôi phải nói cho cậu rõ, Thành Túc tuyệt đối không có khả năng sẽ thích cậu.”

Minh Dụ nheo mắt nhìn Triệu Duệ, trong mắt tràn đầy vẻ nghiền ngẫm.

Chỉ nghe Triệu Duệ nói tiếp: “Trong giới này song tính luyến hay đồng tính luyến đều có không ít, nhưng Thành Túc lại không phải một trong số họ. Trước khi vào giới, cậu ta từng có một người bạn gái, sau này cậu ta cũng nói thẳng với tôi cậu ta không phải người đồng tính. Ban đầu khi mới làm người đại diện của cậu, mỗi lần đi casting, cậu đều mang theo Thành Túc khiến tôi cảm thấy quái quái, nhưng lúc đó tôi chỉ cảm thấy là do hai người có quan hệ tốt. Chờ sau này khi tôi biết Thành Túc đã âm thầm làm những chuyện đó thì mọi thứ đã quá muộn rồi.”

“Tiểu Dụ, cậu đã 17 tuổi rồi, tôi nghĩ bây giờ cậu đã lý trí và trưởng thành hơn trước kia rất nhiều. Cho dù cậu có cố gắng làm cùng một việc với cậu ta, cố gắng ở bên cạnh cậu ta, cậu ta cũng sẽ không bao giờ thích cậu. Tương lai của cậu còn rất rộng mở, ngàn vạn lần đừng treo cổ trên cái cây cong queo như Thành Túc!”

Triệu Duệ không phải người thích giảng đạo lý, nhưng những lời này lại khiến trong lòng Minh Dụ hơi hơi rung động.

Rất rõ ràng, Triệu Duệ cho rằng Minh Dụ đã biết Thành Túc sẽ tham gia show trình diễn này từ trước, cho nên mới tỏ ra tích cực như vậy.

Nhìn dáng vẻ “Rõ ràng rất lo lắng nhưng tôi vẫn phải cố gắng che giấu” của người đại diện nhà mình, Minh Dụ bất đắc dĩ mỉm cười, ỷ vào ưu thế chiều cao, cậu giơ ngón tay búng nhẹ lên trán Triệu Duệ, nhân lúc đối phương còn chưa kịp phản ứng, cậu nói thẳng nói: “Anh Triệu, anh yên tâm đi, hiện tại em thật sự thật sự thật sự không có bất kỳ cảm giác nào đối với Thành Túc.”

Triệu Duệ sửng sốt một lát, vội vàng hỏi: “Cậu chắc chưa?”

Minh Dụ nhấc tay lên thề: “Em chắc chắn.”

Triệu Duệ nghi ngờ liếc mắt đánh giá Minh Dụ mấy lần, quan sát suốt năm giây, hắn mới vui mừng gật đầu. Chờ đến khi hai người lại bắt đầu bàn bạc về đề tài thử trang phục hôm nay, Triệu Duệ như đột nhiên nhớ ra cái gì, vừa ôm đầu vừa hung tợn nói: “Minh! Dụ! Thằng nhóc nhà cậu chán sống rồi đúng không! Cậu thế mà còn dám đánh anh Triệu cậu!”

Minh Dụ: "..."

Làm ơn, đã trôi qua năm phút rồi, cung phản xạ của ngài dài bằng năm vòng trái đất hả…

Triệu Duệ: “Ba ngày không đánh liền leo lên nóc nhà lật ngói hả! Không được, mau để tôi búng lại một cái!”

Minh Dụ: “…”

Có thể đừng trẻ con như vậy được không!

Nói thì nói vậy, nhưng sau một hồi giằng co, Minh Dụ vẫn phải bất đắc dĩ hơi cúi đầu, để Triệu Duệ búng một cái mới vừa lòng. Không qua bao lâu, Minh Dụ đã được gọi vào trang điểm, tuy rằng theo hợp đồng, bọn họ sẽ được hưởng đãi ngộ dành cho người mẫu tuyến hai trở lên, nhưng theo đề nghị của Triệu Duệ, Minh Dụ cũng không muốn quá nổi bật, cuối cùng hai người quyết định vẫn trang điểm trong phòng trang điểm tập thể cùng các người mẫu tuyến ba như bình thường.

Bởi vì số lượng người mẫu cần hóa trang quá nhiều, vừa lúc cũng vì để phù hợp với chủ đề của buổi trình diễn thời trang lần này là “Hôi Lam Ám Hà”, nên các chuyên viên trang điểm không thiết kế phong cách trang điểm riêng cho từng người mẫu, mà tất cả người mẫu đều sẽ thống nhất sử dụng cách trang điểm tone khói tương đối có cá tính. Nhưng sau khi nam chuyên viên trang điểm vừa hoàn thành lớp nền cho Minh Dụ, hắn lại cảm thấy khó xử.

*Ám Hà: Dịch nôm na là Dòng sông u ám/Hôi Lam là màu chủ đạo của bộ sưu tập, nghĩa là xám xanh.

Thiếu niên có đuôi mắt rất dài, phần đuôi mắt hơi xếch lên, nhưng con ngươi cậu lại có màu hổ phách nhạt, sáng trong lại sạch sẽ, khuôn mặt rất nhỏ, ngũ quan tinh xảo, đường nét rõ ràng tạo cảm giác lập thể, làn da cũng mịn màng căng bóng, trắng nõn nhu hòa, bất kể là nhìn từ góc độ nào, đây đều là một khuôn mặt cực kỳ dễ trang điểm, nhưng mà…

Cẩn thận quan sát gương mặt Minh Dụ một lúc lâu, chuyên viên trang điểm Tiểu Trần thở dài nói: “Cậu là Minh Dụ đúng không? Gương mặt này của cậu nếu trang điểm theo tone khói thì e là sẽ hơi… trung tính, tôi có thể đổi cho cậu một phong cách nhẹ nhàng hơn, cậu có cần không?”

Đúng vậy, gương mặt này ngay từ đầu đã có phần trung tính, tuy không đến mức quá mức âm nhu giống như Lưu Càn, nhưng vẫn rất tinh xảo xinh đẹp. Tiểu Trần từng thấy rất nhiều người mẫu có khuôn mặt trung tính trang điểm tone khói, ngoại trừ một số ít người mẫu có được khí chất đặc biệt xuất chúng, thì hầu hết người đều khiến người ta có cảm giác quá âm nhu và yêu nghiệt!

Trong suy nghĩ của Tiểu Trần, nếu người mẫu nhỏ này trang điểm theo tone khói, e là cậu sẽ không thể khống chế được kiểu trang điểm đậm này, chi bằng đổi sang một phong cách nhẹ nhàng và thanh nhã thì sẽ hợp với cậu hơn.

Nhưng nghe Tiểu Trần nói xong, Minh Dụ chỉ suy nghĩ một lát rồi lập tức hiểu ý của người này. Minh Dụ khẽ lắc đầu, giọng nói vô cùng bình thản: “Không cần, cảm ơn anh, tôi muốn trang điểm giống với những người mẫu khác để giữ được sự thống nhất.”

Nếu đối phương đã nói như vậy, Tiểu Trần cũng chỉ có thể trang điểm theo ý đối phương.

Cây cọ mềm lông thỏ màu xám nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt Minh Dụ, phủ lên khóe mắt cậu một tầng nhũ màu đen lấp lánh, sau đó chậm rãi tán dần về phía đuôi mắt để tạo hiệu ứng chuyển màu mềm mại.

Dáng mắt của Minh Dụ thực ra là một kiểu mắt đào hoa khác biệt, chỉ là đôi mắt cậu có hơi lớn hơn mắt đào hoa tiêu chuẩn một chút, khóe mắt cũng hẹp dài hơn một ít.