Chương 32

EDIT: HẠ

Tịch Trạch nâng bước đi về phía trước, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không bố thí cho Vương Trứ, chỉ khi đi ngang qua người Minh Dụ, anh hơi dừng lại một chút, sau đó hơi nghiêng đầu nhìn thẳng cậu, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu, trước khi mọi người kịp phản ứng lại, anh đã lại sải bước rời đi.

Còn Đinh Bác, lúc đi ngang qua người Vương Trứ, hắn bỗng nhiên dừng lại, thấp giọng nói một câu “Chúng tôi chưa từng hợp tác với những kẻ trong đầu chỉ có quy tắc ngầm, Vương tiên sinh, anh hiểu ý tôi chứ”, sau đó hắn quay đầu, nghênh ngang nâng bước rời đi.

Hai người này đến không một tiếng động, rời đi cũng nhanh như một cơn gió, chỉ để lại Vương Trứ vẻ mặt tràn đầy giận dữ xấu hổ, cùng với đám đông không hiểu ra sao và Minh Dụ như đang suy nghĩ cái gì.

Chuyện đã đến nước này, Vương Trứ nào còn dám nói nhiều, gã vội vàng mang theo người của mình rời đi, dáng vẻ như đang chạy trốn. Chỉ có Chu Ngụy là vẫn dùng ánh mắt phẫn hận nhìn theo bóng dáng rời đi của Vương Trứ, trong lòng thầm hận: Vừa rồi Minh Dụ vẫn luôn giữ khoảng cách với Vương Trứ, paparazzi hoàn toàn không thể chụp được bức ảnh nào có giá trị! Vất vả lắm mới tìm được một cơ hội, thế mà lại bị phá hỏng một cách lãng xẹt như thế!

Mà ngoại trừ Chu Ngụy, những người khác lại không quá để tâm, bọn họ vừa đi về phía bãi đỗ xe vừa nhỏ giọng mắng tên Vương Trứ kia là kẻ mặt dày không biết xấu hổ. Đi được một lúc, Minh Dụ dần đi chậm lại, cuối cùng tụt xuống phía sau, đi ngay bên cạnh Chu Ngụy đang đi ở cuối đám người.

“Chu Ngụy.”

Đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình khiến Chu Ngụy sửng sốt, vừa ngẩng đầu, ánh mắt hắn đã rơi vào một con ngươi sâu thẳm lại trong trẻo. Không biết vì sao, trái tim hắn khẽ giật thót, đáy lòng Chu Ngụy dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Chỉ thấy thiếu niên có gương mặt tinh xảo đang cong mắt cười nhìn hắn, giọng điệu ôn hòa nói: “Tôi từng đọc được một câu chuyện cười. Chuyện kể rằng có một tên đồ tể đi gϊếŧ người vào lúc nửa đêm, gϊếŧ người xong, gã nghĩ bụng: Mình đổ tội cho hàng xóm ở bên cạnh không phải là được rồi sao? Vì thế gã đã mang thi thể của người chết sang sân nhà hàng xóm, nhưng sau khi ngỗ tác kiểm tra thi thể, vị ngỗ tác này lại nói: ‘Kẻ gϊếŧ người chính là đồ tể!’. Anh nói xem, tên đồ tể này có phải rất ngu không? Rõ ràng bản thân có nhiều sơ hở như vậy, lại còn là kẻ phạm tội, thay vì tìm cách bảo vệ chính mình, gã còn muốn đi hãm hại người khác?”

*Ngỗ tác: Tương tự như pháp y, từ này thường dùng để chỉ người khám nghiệm tử thi thời xưa.

Sắc mặt Chu Ngụy trắng bệch, hắn há miệng nhưng không biết phải đáp lại thế nào.

Minh Dụ dường như không nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của hắn, cậu tiếp tục dùng giọng cảm thán nói: “Trong cái giới này, mọi người sống cũng không dễ dàng gì, rất nhiều người còn đang chật vật để kiếm miếng cơm manh áo, nhưng cũng có rất nhiều người đã phất lên rực rỡ. Tôi từng chứng kiến đủ loại thủ đoạn để leo lên trên, tôi cũng không có suy nghĩ muốn đi tố giác mấy thủ đoạn hèn hạ đó, nhưng tôi có nguyên tắc của chính mình, nguyên tắc của tôi là, chỉ cần anh không động tới tôi, tôi cũng sẽ không động vào anh.” Dừng lại một chút, ý cười trên môi Minh Dụ lại rạng rỡ thêm mấy phần, cậu mỉm cười nhìn về phía Chu Ngụy: “Anh thấy sao, Chu Ngụy?”

Chu Ngụy gật đầu, lắp bắp nói: “Ừm, cậu nói đúng…”

“Cố gắng quý trọng những gì mình đang có đi!”

Nói xong câu này, Minh Dụ liền sải bước nhanh hơn, đi đến bên cạnh Triệu Duệ, để lại Chu Ngụy sắc mặt trắng bệch chôn chân tại chỗ.

Chu Ngụy sắc mặt trắng bệch nhìn thiếu niên đi phía trước, chỉ thấy Minh Dụ đang cúi đầu nghe Triệu Duệ nói cái gì, sau đó bất đắc dĩ cười nhạt. Gương mặt đẹp đẽ của cậu như một đóa hoa thuần khiết vô hại, nhưng giờ này khắc này, Chu Ngụy đã hoàn toàn hiểu rõ.

Thiếu niên này tuyệt đối không phải là một bông hoa sen trắng!

Lời nói vừa rồi của cậu rõ ràng là đang uy hϊếp hắn, nói cho hắn biết cậu đã biết rõ chuyện hắn bò lên giường của phó chủ biên để đổi lấy địa vị, chỉ cần cậu muốn, cậu hoàn toàn có thể tìm được chứng cứ.

Đây là uy hϊếp! Đây là uy hϊếp trắng trợn!

Chu Ngụy siết chặt ngón tay, cúi đầu nhìn xuống con đường đầy sỏi đá gập ghềnh dưới chân, chậm rãi, hắn dần buông lỏng nắm đấm, đồng thời cũng hiểu rõ được một chuyện: Có lẽ ngay từ đầu, hắn đã không nên nghĩ đến chuyện chèn ép thiếu niên này. Giống như thiếu niên đã nói, anh không động đến tôi, tôi cũng sẽ không động tới anh…

Bên này, Chu Ngụy cuối cùng đã thấy rõ “Gương mặt thật” của người nào đó, hắn cũng không dám nghĩ cách ức hϊếp người nào đó nữa.

Mà ở bên kia, một người khác lúc này đang ngồi trên ghế sau xe, bình tĩnh thong dong nghiêng đầu nhìn cảnh vật đang chậm rãi lướt qua bên ngoài cửa sổ, ánh mắt hơi thâm trầm, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Đinh Bác ngẩng đầu nhìn Tịch Trạch qua kính chiếu hậu, sau đó hắn cười nói: “Hôm nay cậu nghĩ như thế nào mà lại đi lên giúp đám nhóc người mới kia thế? Cậu không phải người tốt bụng như thế, Tịch Trạch.”

Qua một lúc lâu, ngay khi Đinh Bác cho rằng đối phương sẽ không đáp lại, hắn lại nghe thấy Tịch Trạch dùng ngữ khí bình thản nói: “Tôi có giúp hả?”

Đinh Bác nhướng mày: “Cậu không giúp?”

Tịch Trạch trấn tĩnh tự nhiên quét mắt nhìn người đại diện nhà mình một cái, sau đó thản nhiên nói tiếp: “Là do con heo kia quá xấu, chướng mắt.”

Đinh Bác: “… Người ta tên là Vương Trứ.”

“Ồ, Vương Trư.”

Đinh Bác: “…”

Lại qua một lúc lâu sau, Đinh Bác không nhịn được lên tiếng hỏi: “Cậu nói thật đi, có phải cậu nhìn thấy trong nhóm người mới đó có một người mới có dáng vẻ rất đẹp, cho nên mới đi lên hỗ trợ đúng không? Người mẫu nhỏ kia đúng là rất đẹp, thoạt nhìn còn có hơi quen mắt.”

“Không phải.”

“Ha ha, cậu không để ý thật hả? Tiếc thật đấy, người mẫu nhỏ kia thật sự rất đẹp, so với Triều Mạn cũng không hề thu kém!”

“Câm miệng, lái xe.”

“Chính cậu không nhìn thấy tiểu mỹ nhân, hiện tại còn trách tôi? … Tôi nói này Tịch Trạch, cậu nói thật cho tôi biết đi, sao hôm nay cậu lại đi lên giúp bọn họ… Này Tịch Trạch, nói chuyện đi chứ, Tịch Trạch?”

“Ngủ rồi.”

Đinh Bác: “…”

Vậy cậu mẹ nó vừa nói cái gì? Nói mớ hả?