“Hẳn là cô tiến hóa trên phương diện tốc độ.” Giang Nhiễm bình tĩnh mở miệng, “Nhưng xét theo tình huống hiện tại……”
Anh nhìn Diệp Bạch từ trên xuống một lượt, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó.
Diệp Bạch có cảm giác mình như đang bị ghét bỏ.
Anh vẫn đang trầm mặc, còn chưa kịp nói gì thì đã thấy Kỳ Diên lấy lều trại ra.
Anh đưa mắt nhìn về phía Kỳ Diên, mà đối phương dường như cũng nhìn ra được tâm tư của anh, cười tủm tỉm nói: “Lấy ra trước để chuẩn bị xem anh bắt thằn lằn.”
Diệp Bạch: “……”
Anh ta cố giãy dụa lần cuối: “Hay là cứ để cho tôi ở bên ngoài đi.”
“Anh chắc chắn chứ?” Giang Nhiễm nhướng mày.
Anh nhìn anh ta từ trên xuống, thân thiện mà nhắc nhở: “Với cơ thể này của anh, khả năng không bao lâu sau sẽ được ngủ một giấc ngàn thu trong bụng tang thi đấy.”
"Tiềm năng của anh sẽ thuộc về tang thi khác, thậm chí bao gồm cả trí thông minh của anh.”
Diệp Bạch: Vẻ mặt thống khổ.jpg
Trên mặt đất có cây cỏ thưa thớt, anh cam chịu mò mẫm trên mặt đất, cố gắng xem xem có con thằn lằn nào không.
Kỳ Diên lại cảm thấy có chút tò mò.
Sao Giang Nhiễm lại hiểu biết nhiều như vậy được nhỉ?
Dựa theo cốt truyện mà nói, không phải anh nên cái gì cũng không biết sao?
Giang Nhiễm nhìn ra được sự băn khoăn của cô, lại gần tai cô, thấp giọng nói: “Lừa anh ta thôi.”
Giọng của anh quá mức trầm thấp khiến cho tai Kỳ Diên trở nên ửng đỏ, mặt cũng nóng lên một chút.
“Đã biết.” Cô ngoan ngoãn nói.
Giang Nhiễm rũ mắt nhìn Kỳ Diên, đôi mắt đen láy, không nhìn ra được anh đang nghĩ gì.
Nơi này có nhiệt độ nóng bức, trên da thịt trắng nõn của đối phương đã xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng.
Giang Nhiễm đột nhiên nói: “Tôi nhớ rằng trong không gian có ô.”
Kỳ Diên sửng sốt, sau đó lấy ô ra.
Trong không gian đúng là có ô, chiếc ô cũng không tính là lớn, vừa vặn đủ để che cho hai người.
Giang Nhiễm mở ô ra, che khuất đi ánh nắng mặt trời.
Một màn này hiển nhiên đã bị Diệp Bạch nhìn thấy, anh ta uất hận bất bình, lệ rơi đầy mặt mà nói: “Hai người như vậy cũng quá là……”
Anh ta còn chưa nói xong.
Có một âm thanh xào xạc truyền đến.
Diệp Bạch vội vàng nhìn qua.
Ngay sau đó, ánh mắt của anh ta lập tức sáng lên.
Vậy mà thật sự có thằn lằn!
Nó đứng yên trong bụi cỏ, anh ta định đưa tay ra tóm lấy nhưng chưa kịp chạm vào thì con thằn lằn đã nhanh chóng nhảy ra xa vài mét.
Nó quay đầu lại, giống như đang khıêυ khí©h anh ta mà lắc lắc cái đầu.
Giang Nhiễm và Kỳ Diên ở một bên xem kịch còn chưa tính!
Vậy mà con phá thằn lằn còn dám khi dễ anh ta!!
Anh ta tiếp tục duỗi tay, nhưng lần này tốc độ phản ứng của con thằn lằn còn nhanh hơn trước, Diệp Bạch không những không bắt được, ngược lại còn trực tiếp ngã nhào xuống đất, ăn một miệng đầy cát.
Giang Nhiễm có lòng tốt mà nhắc nhở: “Thằn lằn chủ yếu đều là biến dị về mặt tốc độ.”
Diệp Bạch: “……”
Nếu vậy thì anh ta bắt thế nào được?
Anh ta cắn chặt răng, nhìn chằm chằm con thằn lằn, một lần nữa dùng sức nhào đến.
Lần đầu……
Không thành công!
Lần hai……
Vẫn là không thành công!
Nhưng càng là như vậy, Diệp Bạch càng không cam lòng.
Kỳ Diên ở một bên xem, cảm giác được rõ ràng tốc độ của đối phương đang càng ngày càng nhanh, cuối cùng, thậm chí đã đạt đến một tốc độ có thể nói là kinh người.
Cô không nhịn được mà nhìn về phía Giang Nhiễm, nhưng vẻ mặt của Giang Nhiễm trước sau vẫn như một.
Anh giải thích nói: “Thông thường mà nói, Diệp Bạch là một…… con tang thi có chỉ số thông minh cao, vốn dĩ nên có thiên phú hơn những con tang thi bình thường khác.”
“Loại thiên phú này cần được kí©h thí©ɧ mà có được.”
Kỳ Diên có thể lý giải được điều này.
Dù sao thì kiếp trước Diệp Bạch cũng là một con tang thi vương, là một sự tồn tại đáng sợ.
Cô yên lặng mà nhìn cảnh tượng giống như mèo bắt chuột này.
Mãi cho đến khi trời đã tối, rốt cuộc Diệp Bạch mới có thể bắt lấy được thằn lằn biến dị, khi anh ta hưng phấn quay đầu lại nhìn về phía Giang Nhiễm, thì lại phát hiện ở đó đã không còn một bóng người.
Hai người Giang Nhiễm và Kỳ Diên đều đã đi vào bên trong lều trại.
Khi thấy anh ta đi vào, Giang Nhiễm nhàn nhạt nói: “Thả nó đi.”
Diệp Bạch lập tức kinh ngạc, “Vì sao chứ? Phải vất vả lắm tôi mới có thể bắt được nó đấy!”