Chương 29: Xác suất kích hoạt được dị năng

Sau khi Giang Nhiễm xử lý xong con tang thi cuối cùng, khuôn mặt anh tái nhợt đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Phía trước đã là phạm vi nội thành của thành phố A, Giang Nhiễm đột nhiên nói: "Quay lại đi, căn cứ không có ở đây.”

Kỳ Diên sửng sốt, còn chưa kịp quay lại hỏi kĩ hơn, thì cô đã theo bản năng mà quay xe lại đi về phương hướng mà Giang Nhiễm nói.

Ba người đã thành công thoát khỏi đám tang thi phía sau, tiến về phía trước, xung quanh dường như đã bị sa mạc hóa, cây cỏ ít đi rất nhiều, hầu như tất cả đều là cát vàng.

Kỳ Diên điều khiển con lừa con chạy chậm lại, nhìn về phía Giang Nhiễm, “Nơi này……”

“Tiếp tục đi.” Giang Nhiễm nhàn nhạt nói.

Kỳ Diên đè xuống nghi hoặc trong lòng.

Càng đi về phía trước, chiếc xe không thể di chuyển thêm được nữa.

Cô cất xe đi, trong ba người, Diệp Bạch là người tích cực nhất, anh ta tò mò nhìn xung quanh, không nhịn được mà nói: "Căn cứ thành phố A ở gần đây à?”

Giang Nhiễm nhẹ giọng nói: “Ở dưới cái sa mạc này.”

Ở mạt thế, hầu hết tang thi đều hoạt động trên mặt đất, nên nếu thành lập căn cứ ở dưới lòng đất thì có vẻ là sẽ an toàn hơn, hơn nữa ở đây còn là sa mạc, tang thi sợ ánh mặt trời, nên sẽ càng có ít tang thi ở đây hơn.

Kỳ Diên nhìn vết thương của hai người họ, thử dò hỏi: “Hai người không sao chứ?”

Rốt cuộc thì vết thương của bọn họ cũng khá nghiêm trọng.

Cô thử cầu nguyện trong lòng.

Nếu…… miệng vết thương của họ nhanh chóng lành lại thì thật tốt.

Kỳ Diên căng thẳng nhìn chằm chằm miệng vết thương của hai người bọn họ.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, vẫn không có bất kỳ chuyện gì xảy ra.

Diệp Bạch giống như không có việc gì, lúc này anh ta mới nhớ tới vết thương trên người mình, miệng vết thương vẫn đang còn chảy ra dòng máu màu xanh đậm.

Đây là dấu hiệu của việc nhiễm virus tang thi.

Anh ta thản nhiên lau vết máu đi, “Không sao đâu, chỉ là chút vết thương nhỏ thôi.”

Diệp Bạch cười rạng rỡ.

Giang Nhiễm cũng chỉ một câu: "Tôi không sao.”

Lúc này Kỳ Diên mới yên lòng.

Nhưng ngay sau đó, Giang Nhiễm lại mở miệng nói: “Khi đi vào, bọn họ sẽ kiểm tra xem trên người có vết thương nào hay không.”

Anh nhíu mày, nhìn về phía Diệp Bạch: “Màu sắc miệng vết thương của anh trông không đúng, khả năng cao anh sẽ không được đi vào.”

Diệp Bạch ngây người, hiển nhiên không nghĩ tới còn có chuyện này, vội vàng nói: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Giang Nhiễm nhíu mày, phun ra mấy chữ: “Cứ nói là bị thằn lằn biến dị cắn một phát.”

Sau khi bị thằn lằn biến dị cắn, máu chảy ra từ miệng vết thương cũng sẽ biến thành màu xanh lục đậm.

Diệp Bạch: “……”

Có thể từ chối được không?

“Nếu anh không muốn nói như vậy thì anh chỉ có thể ngây ngốc bên ngoài mấy ngày thôi.” Giang Nhiễm bổ sung thêm, “Tuy rằng anh sẽ không bị nhiễm virus tang thi, nhưng những con tang thi kia cũng đủ để khiến cho anh chịu khổ.”

“Ngoài ra còn có một vấn đề nữa.” Giang Nhiễm lẳng lặng nhìn anh ta, “Anh có phát hiện ra là những con tang thi kia đều là tới tìm anh không?”

Diệp Bạch sửng sốt.

Anh ta suy nghĩ lại một cách cẩn thận.

Quả thật đúng là như vậy……

Sự lựa chọn đầu tiên mà những con tang thi kia ngắm đến hình như chính là anh ta……

Giang Nhiễm nói: “Trong đám tang thi có xảy ra hiện tượng ăn thịt đồng loại, chúng nó nhận thấy rằng năng lực của anh mạnh hơn chúng nó nhưng lại không đủ mạnh nên chúng mới muốn ăn anh.”

“Nếu muốn tránh khỏi cảnh bị ăn đến xương cốt cũng không còn, thì trừ phi là anh mạnh hơn chúng nó.”

Anh dừng lại một chút rồi nói: “Phải cao hơn rất nhiều.”

Diệp Bạch trở nên suy sụp trong nháy mắt: “Được rồi, tôi chính là bị thằn lằn cắn qua đó.”

“Anh cần phải trở nên mạnh hơn.” Giang Nhiễm tiếp tục nói: "Mặc dù bây giờ anh vẫn có thể tự bảo vệ mình, nhưng sau một thời gian nữa, khi những tang thi khác tiến hóa, thịt của anh sẽ trở thành thịt của Đường Tăng trong mắt chúng.”

Diệp Bạch nói ra sự nghi ngờ của mình: “Cho nên trước đây tang thi không cắn tôi là vì cấp bậc của tôi cao hơn so với chúng nó sao?”

“Cũng có thể nói là như vậy.” Giang Nhiễm bình tĩnh nói: "Nhưng đám tang thi vừa rồi rõ ràng là mạnh hơn so với đám trước.”

“Và chúng còn nhanh nhẹn hơn nữa.” Kỳ Diên lẩm bẩm bổ sung thêm một câu.

Tốc độ của đám tang thi này nhanh hơn đám tang thi trước rất nhiều……

Kỳ Diên nhìn vết thương của Diệp Bạch.

Miệng vết thương của đối phương vẫn chưa có khép lại, có lẽ là năng lực của cô cũng có tỷ lệ thành công nhất định.

“Đám tang thi tụ tập ở đó đều là loại tang thi cường hóa về tốc độ, cho nên năng lực của tôi hẳn là cũng thuộc về loại tốc độ chăng?” Ánh mắt Diệp Bạch hơi sáng lên, anh ta nói.

Có lẽ là vậy." Giang Nhiễm nhìn sa mạc, "Nhưng hiện tại vấn đề của anh là, giữa sa mạc rộng lớn này, có khả năng là sẽ không thể tìm được thằn lằn biến dị.”