Chương 7

Anh không cảm thấy ngổn ngang trăm mối, chỉ đơn thuần là nảy sinh sự tò mò vô căn cứ. Thế nên, anh không quay đầu lại cũng không lên tiếng, lặng lẽ dựng tai lên nghe tiếp.

“Nghe nói có một dạo, cậu ta ngày nào cũng mang đồ ăn cho Hạ tổng, thay đổi đủ các món, còn đòi đưa Hạ tổng về nhà sau giờ làm nữa!”

“Thật hả? Kịch tính ghê! Sao Hạ tổng không đồng ý nhỉ? Chẳng phải nói Hạ tổng thích con trai sao? Tôi nghe nói vị Tiết… tên gì ấy nhỉ, lại còn là phú nhị đại nữa. Tôi thấy hai người họ rất xứng đôi đó.”

“Suỵt, cậu đừng nói linh tinh! Lỡ đâu họ đã lén lút yêu nhau rồi thì sao? Cái bài đăng trên diễn đàn ẩn danh bị xóa rồi, tôi còn chưa kịp đọc nữa.”

Nhân vật nhỏ bé trong lòng Phương Từ cũng thầm “suỵt” một tiếng. Cái diễn đàn ẩn danh của công ty họ, hình như anh cũng từng thấy mấy tin đồn kỳ quái. Đúng là có người nói hai người họ đang hẹn hò. Chẳng lẽ hôm qua anh thực sự chỉ nằm mơ thôi sao? Anh bị ngủ ngốc rồi ư?

Mấy người phía sau càng nói càng hưng phấn, đến mức Phương Từ cũng suýt nữa cảm thấy lòng mình dâng trào. Cùng với tiếng “đinh” báo hiệu thang máy đến nơi, những lời bàn tán phía sau lập tức im bặt. Phương Từ đứng đầu tiên, bước vào trong, ngẩng đầu lên thì anh ngây người.

Người bước vào ngay sau lưng anh không phải ai khác, chính là nhân vật chính của tin đồn – Hạ tổng. Các đồng nghiệp lập tức tản ra, cứ như đã bàn trước vậy, cực kỳ lịch sự: “Chào Hạ tổng, ngài cứ đi trước đi ạ. Chúng tôi sẽ chờ thang máy khác, sẽ đến rất nhanh thôi.”

Giọng nói đồng thanh đến mức Phương Từ đơ ra. Nhân viên nhường sếp là đúng, tránh khỏi cảnh bối rối khi đi cùng sếp cũng đúng, nhưng làm ơn đừng bỏ lại mình anh một mình chứ! Giờ trong thang máy chỉ còn lại anh và Hạ Trì thôi!

Tiểu Chúc và mấy người kia đứng sóng vai, nở nụ cười ấm áp nhưng đầy vẻ áy náy với anh. Trong khoảnh khắc lóe lên, Phương Từ đang suy tính xem có nên nhường nốt thang máy này không, thì Hạ Trì đã không cho anh cơ hội. Anh đưa tay bấm số tầng, cánh tay rắn chắc vừa vặn chắn ngang trước mặt anh, và cửa thang máy cứ thế đóng lại.

Hạ Trì đứng đối diện, lưng quay về phía Phương Từ, cánh tay khoác chiếc áo khoác ngoài, lưng thẳng tắp, đường nét cơ bắp trôi chảy. Phương Từ thậm chí có thể cảm nhận được hơi nóng từ da thịt anh ta. Mắt anh nhìn thẳng, vài giây sau lại cảm thấy má mình nóng bừng, bèn dời tầm mắt, nhìn những con số tầng nhảy lên.

“Vừa nãy…” Hạ Trì đột nhiên lên tiếng.

Phương Từ theo bản năng đáp: “Ngài nói.”

Hạ Trì nhìn anh qua cánh cửa thang máy phản chiếu, ánh mắt hai người giao nhau. Hạ Trì tiếp tục: “Đó là tin đồn. Tiết Nhiên và tôi không có quan hệ gì.”

Tiết Nhiên, ai là Tiết Nhiên? Phương Từ ngơ ra một chút, sau đó mới hiểu ra anh ta đang nói đến “Tiết thiếu gia”.

“Ồ… vâng.” Phương Từ không biết phải tiếp lời thế nào.

Khi sắp đến tầng 27, sợ bị coi là vô lễ, anh vội vàng bổ sung: “Nhưng đó là chuyện riêng của ngài, không cần phải giải thích với tôi đâu.”

Thang máy dừng lại. Hạ Trì quay đầu nhìn anh một cái, nói: “Đây là một điều khoản trong hiệp nghị.” Nói xong, anh sải bước dài ra khỏi thang máy.

Phương Từ chớp chớp mắt, khi nhắc đến “hiệp nghị” anh mới thực sự hồi hồn lại được một chút.

À, anh không ngủ ngốc, anh đúng là bị “ngủ nhầm” thật. Anh ngủ với cấp trên của mình, tiện thể kết hôn luôn. Ngày hôm qua thì ảo diệu, hôm nay thì như mơ, Phương Từ cảm thấy bộ não và trái tim mình cứ lệch vị trí mãi.