Chương 43

Hạ Trì ăn uống rất yên tĩnh, cúi đầu nuốt thức ăn một cách lịch sự, ngay cả sự chuyển động của yết hầu cũng tao nhã. Phương Từ không nhịn được nhìn thêm vài lần, sau đó lén lút cầm điện thoại lên.

Ngay sau đó, Hạ Trì nghe thấy tiếng màn trập. Phương Từ mỉm cười với anh: "Cầu Cầu dễ thương thật."

Và còn nửa câu nữa anh không dám nói: Anh cảm thấy cấp trên nhà mình cũng rất dễ thương, một đen một trắng rất hợp với Cầu Cầu, y hệt như hai con mèo.

Dọn dẹp chén đĩa xong, Phương Từ hỏi Hạ Trì hôm nay sẽ làm gì, biết được Hạ Trì định tập thể hình, Phương Từ mới nhớ ra trong nhà còn có thiết bị tập. Anh đã quyết tâm bồi dưỡng sở thích chung, liền nói muốn đi theo xem thử, dù sao từ khi chuyển đến, anh chưa mở cánh cửa căn phòng đó lần nào.

Ánh mắt Hạ Trì sâu thăm thẳm, hỏi: "Cậu chắc chắn chứ?"

Có gì mà phải do dự, Phương Từ nói: "Tôi tò mò."

Anh đi theo sau Hạ Trì như một cái đuôi nhỏ, thò đầu vào nhìn, thiết bị tập thể hình rất chuyên nghiệp, một người vốn lười tập tành như anh chỉ nhận ra mỗi cái máy chạy bộ, còn lại hoàn toàn không biết tên. Hạ Trì đút một tay vào túi quần, giới thiệu sơ qua cho anh. Ngay lúc Phương Từ gật đầu định cáo lui thì bị một câu nói của anh ấy giữ lại: "Muốn thử không?"

Phương Từ: "Trông khó quá, tôi không biết làm."

Hạ Trì: "Tôi có thể dạy anh."

Phương Từ lập tức hiểu ra tại sao Hạ Trì lại có vẻ mặt đó trước khi vào phòng, anh ấy nghiêm túc đấy!

Thế là Phương Từ nửa đẩy nửa đưa nằm lên thiết bị cơ chuyên dụng, trông y hệt một con cá khô. Phía trên cánh tay anh treo vật nặng 15 kg, chỉ miễn cưỡng đẩy lên được một chút. Hạ Trì đã dễ dàng hoàn thành vài lần hít xà, còn anh thì không có tiến triển gì.

Hạ Trì giảm bớt gánh nặng cho anh, cánh tay chắn ngang trước mặt cậu, cơ bắp sau khi vận động hiện lên những đường nét tuyệt đẹp, Phương Từ nhìn không chớp mắt. Hạ Trì luôn yêu cầu khá nghiêm ngặt, ngay cả tập thể hình cũng không buông tha cho anh, giọng điệu bình thản, lạnh lùng: "Siết cơ bụng lại."

Phương Từ ngoan ngoãn nín thở, mặt đỏ bừng. Hạ Trì đặt ngón tay lên bụng anh ra lệnh: "Thở đi."

Phương Từ chợt bật cười khúc khích. Hạ Trì ngước mắt lên, Phương Từ thì thầm: "Nhột quá."

"Nhột?"

Ngón tay Hạ Trì không dùng lực, nhưng Phương Từ vẫn cảm thấy nhột, cơ thể cuộn tròn lại, nhanh chóng chui ra khỏi thiết bị, suýt nữa thì ngã. Hạ Trì đưa tay đỡ anh, Phương Từ lại không hề chạm vào cánh tay anh ấy mà lao thẳng vào vòng tay anh.

"Xin lỗi." Rồi lập tức bật ra xa.

Hơi ấm từ Hạ Trì chỉ kịp dừng lại 0.2 giây trong vòng tay anh.

Mặt Phương Từ nóng ran.

Anh rất sợ nhột, trên cơ thể có rất nhiều điểm chạm. Hồi bé chơi đùa với bạn bè, chỉ cần chạm nhẹ vào chân hoặc bụng là anh đã nổi da gà, run rẩy toàn thân. Đây không phải là đặc điểm mà một người đàn ông nên có, anh cảm thấy xấu hổ vì điều đó.

"Mấy cái này phức tạp quá, tôi đi chạy bộ thôi." Phương Từ chạy mười mét vọt lên máy chạy bộ để tránh bầu không khí quá đà.

Hạ Trì nhìn anh nhảy tưng tưng như con thỏ, thấy buồn cười, nên mặc kệ anh.

Phương Từ chạy đến mức tim đập thình thịch, sau khi bình tĩnh lại thì lại dâng lên cảm giác thất bại khó hiểu.

Nói cho cùng, hai người họ vẫn chưa thân thiết lắm, dù ngủ chung giường, ở giữa dường như vẫn còn một lớp kính trong suốt ngăn cách. Phương Từ khi ở cạnh Hạ Trì, thường xuyên có cảm giác như đang ngắm một món đồ thủ công tinh xảo qua tủ kính trưng bày.