Chương 41

Hạ Trì lúc này mới nhận ra lời mình nói dễ gây hiểu lầm, bèn nói: “Ý tôi là, bình thường lúc nghỉ ngơi cậu sẽ làm gì?”

Viên Thành không ngờ Hạ Trì lại hỏi chuyện này: “Hả?”

Hạ Trì thể hiện sự kiên nhẫn tuyệt đối. Đối với những phần mình không giỏi, anh luôn phải kiên nhẫn hơn để tìm hiểu.

Viên Thành đắn đo trả lời: “Tôi sống một mình, cuối tuần thường ngủ ở nhà.”

Hạ Trì: “…”

Viên Thành thấy thần sắc của anh, lại đưa ra vài phương án khác: “Đôi khi tôi cũng đi tụ tập với bạn bè hoặc về thăm gia đình, kiểu như đi xem phim, mua sắm, ăn uống cùng nhau.”

Hạ Trì trầm ngâm một lát, gật đầu: “Được, tôi hiểu rồi.”

Viên Thành há hốc miệng suýt không khép lại được. Hiểu cái gì? Chẳng lẽ sếp lớn cuối tuần này muốn nghỉ ngơi ư?

“Tuần trước Tổng Giám đốc Tiết mời anh đi đánh golf, anh có cần tôi đặt lịch vào cuối tuần này không ạ?” Cố nén sự tò mò sục sôi trong lòng, cậu quyết định động não hỏi thăm tin tức từ bên ngoài. Theo lịch trình bình thường, Hạ Trì quá bận rộn trong ngày làm việc, một số bữa tiệc và đàm phán thương mại sẽ được sắp xếp vào cuối tuần.

Hạ Trì: “Đặt lịch vào tuần sau đi.”

Viên Thành: “!” Quả nhiên đàn ông có vợ thì khác, ngay cả Hạ Tổng vĩ đại cũng thay đổi rồi!

Vừa ra khỏi cửa, Viên Thành lập tức gửi một biểu tượng hoa giấy chúc mừng vào nhóm phát triển sản phẩm: [Các chiến hữu của tôi ơi, cuối tuần này khả năng cao là không tăng ca!]

Nhóm này được lập ra gấp rút cho đợt ra mắt sản phẩm mới, các thành viên đều là những người đã tăng ca phát điên gần đây. Nghe tin, số lượng tin nhắn trả lời lập tức tăng vọt lên 99.

@Tiểu Chúc hôm nay vui vẻ không: [Tuyệt vời!]

@Trình Văn Văn Văn: [Cool!]

@Tiểu Chúc hôm nay vui vẻ không: [Đúng là nghìn năm có một mà, vừa nghe nói tối nay không phải tăng ca, không ngờ cuối tuần cũng được nghỉ luôn. Tổng giám đốc Hạ tại sao lại buông tha cho chúng ta, có hơi không khoa học.]

@Viên Thành là một cọng cỏ: [Hủy cả lịch gặp đối tác luôn, chắc chắn là về nhà với vợ rồi!]

@Tiểu Chúc hôm nay vui vẻ không: [Ôi trời! Cảm ơn vợ Tổng giám đốc Hạ!!]

@Trình Văn Văn Văn: [Cảm ơn Tổng giám đốc Hạ đã có vợ!]

@Thành viên A: [Cảm ơn vợ Tổng giám đốc Hạ!]

@Thành viên B: [Cảm ơn vợ Tổng giám đốc Hạ!]

Phương Từ đang dọn dẹp đồ đạc, điện thoại cứ liên tục rung lên. Anh tưởng có chuyện gì xảy ra, mở ra xem mới thấy nhóm chat công việc đã nổ tung, bấm vào xem thì còn kinh hãi hơn, cả trang toàn là "cảm ơn vợ Tổng giám đốc Hạ".

Anh hoa cả mắt, ngây người một lúc lâu, hỏi Tiểu Chúc: "Tổng giám đốc Hạ nào?"

Tiểu Chúc: "?"

Lật ngược lên trên, Phương Từ thấy câu nói của Viên Thành.

Tiểu Chúc ở bên cạnh tặc lưỡi: "Tớ cứ nghĩ Tổng giám đốc Hạ ngoài công việc ra thì không có cuộc sống vợ chồng nào cả, không ngờ lại còn biết về nhà với vợ, thật sự khiến tớ phải nhìn anh ấy bằng con mắt khác. Vợ anh ấy giỏi thật."

Là người được viết tên trên giấy đăng ký kết hôn, Phương Từ có quyền lên tiếng về chuyện này nhưng lại chẳng biết nói gì, chỉ cảm thấy tai hơi nóng lên.

"Nếu một ngày nào đó tớ gặp được vị tiên nữ trong truyền thuyết kia, tớ nhất định sẽ tự tay vẽ một bức chân dung treo ở nhà, treo ngay chính giữa phòng khách, mỗi lần tăng ca sẽ đến bái lạy, cậu thấy thế nào?" Tiểu Chúc thần kinh nói.

Phương Từ đặt điện thoại xuống: "... Không cần thiết đâu, anh ấy còn muốn sống yên ổn mà."