Chương 40

Phương Từ đồng ý. Sau đó, cậu nghĩ đến Hạ Trì. Gần đây hai người thường đi làm và về nhà cùng nhau, đã quen rồi. Cậu nghĩ làm Tổng tài thì có nhiều việc phải làm, chắc là không có thời gian rảnh rỗi như vậy.

Cậu hảo hán phải chào Hạ Trì một tiếng, tiện thể hỏi xem anh có tăng ca không.

Vừa đứng dậy đi được hai bước, cậu gặp Ngụy Lâm đối diện, Phương Từ nói: “Ngụy tiên sinh, anh lại đến rồi à?”

Ngụy Lâm gật đầu, nói: “Nghe nói có người làm khó cậu?”

Phương Từ: “Không hẳn là làm khó, chỉ là giao tiếp hàng ngày không được suôn sẻ thôi.”

Ngụy Lâm không hứng thú với cuộc họp nội bộ của họ. Dù sao hai người cũng đã giao tiếp với nhau hôm qua, anh ta khá thích chàng trai trẻ tuổi này, bèn móc trong túi ra vài thanh sô cô la đưa cho cậu: “Ăn cho đỡ căng thẳng. Tôi mang về từ nước ngoài đấy.”

Phương Từ nhận lấy thiện ý của anh ta: “Cảm ơn.”

Ngụy Lâm cười cười, đút tay vào túi quần rồi đi về phía văn phòng.

Vào văn phòng, Phương Từ nói chuyện công trước, báo cáo tiến độ dự án và các hạng mục cần đẩy mạnh trong tuần tới, sau đó mới chuyển sang chuyện riêng: “Tối nay cần tăng ca không?”

Hạ Trì: “Có việc à?”

Phương Từ không nói rõ, bổ sung: “Nhóm chúng tôi muốn tối nay đi ăn tối.”

Hóa ra không phải hỏi anh có tăng ca hay không. Hạ Trì khựng lại, tỏ vẻ đã biết, rồi ánh mắt chuyển sang thanh sô cô la Phương Từ đang cầm trên tay, chuyển đề tài: “Cậu gặp Ngụy Lâm rồi.”

“Ngụy tiên sinh khá nhiệt tình.”

Hạ Trì: “Ừm, cậu ấy luôn như vậy.”

Phương Từ cười cười.

“Thanh sô cô la này khá đắng đấy.” Hạ Trì đột nhiên lên tiếng.

Phương Từ sững sờ. Trên bao bì toàn là chữ cái không quen thuộc, cũng không có ghi phần trăm hàm lượng.

“Cậu không thích ăn đồ ngọt sao?” Hạ Trì tỏ vẻ tùy ý nhắc đến.

Phương Từ đúng là thích đồ ngọt, uống cà phê phải cho sữa, lại còn phải cho thêm vài viên đường. Bình thường nấu ăn ở nhà cậu cũng thích cho đường. Hạ Trì thì hoàn toàn ngược lại, cà phê phải là đen nguyên chất hoặc Americano.

Nếu đã vậy, chi bằng để Hạ Trì tiêu thụ mấy thanh sô cô la này.

Cậu nghĩ vài giây, rồi đặt thứ đang cầm trên tay lên bàn Hạ Trì: “Vậy tôi mượn hoa dâng Phật vậy.”

Hạ Trì khẽ liếc mắt.

Khóe mắt Phương Từ cong lên, hiện rõ bọng mắt dưới: “Hôm nay cảm ơn anh đã phân xử công bằng.”

Hạ Trì trầm ngâm: “Sau này gặp chuyện như vậy, cứ việc tố cáo bất cứ lúc nào.”

Phương Từ biết Hạ Trì có thủ đoạn cứng rắn, đề cao cạnh tranh lành mạnh, không thích cấp dưới mang cảm xúc cá nhân vào tranh đấu vô ích, nên cậu cũng không muốn làm phiền anh về những chuyện này, đây đâu phải là đang đi học mà phải đi mách lẻo.

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Phương Từ không muốn việc gì cũng làm phiền Hạ Trì.

Hạ Trì nhìn nụ cười của cậu, thoáng thất thần, rồi gật đầu.

Sau khi Phương Từ rời đi, Hạ Trì mân mê thanh sô cô la, vỏ nhựa sột soạt trên tay. Sau đó anh bấm điện thoại bàn, gọi Viên Thành vào.

Việc bị cấp trên gọi vào văn phòng sát giờ tan ca ngày thứ Sáu không phải là điều tốt lành gì. Viên Thành mặt mày khổ sở, hít thở sâu vài lần mới dũng cảm bước vào.

“Hạ Tổng, anh tìm tôi có việc gì ạ?”

Hạ Trì: “Cuối tuần cậu có kế hoạch gì không?”

Tim Viên Thành đập mạnh: Hỏng rồi, lại phải tăng ca! Nhưng cậu không dám chắc ý của Hạ Trì nên đánh bài chuồn: “Anh cần tôi làm gì vào cuối tuần ạ?”