Chương 4

"Gấp."

Phương Từ ngẩn người, lại nghe Hạ Trì nói tiếp: "Tôi cho rằng hôn nhân hay tình cảm không nên chiếm vị trí quá quan trọng trong cuộc sống. Nó có thể giúp chúng ta sống hiệu quả hơn, giải quyết nhanh gọn những rắc rối vặt vãnh để sớm tập trung hoàn toàn cho công việc. Cậu thấy thế nào?"

Phương Từ: "..."

Quả không hổ danh là người tự thân lập nghiệp từ khi còn trẻ, những lời này nghe thì lạ đời nhưng ngẫm lại cũng có lý. Phương Từ một lần nữa đành thỏa hiệp, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa bên cạnh theo lời hắn, cố gắng gạt bỏ áp lực để nghiêm túc nghiên cứu tập tài liệu kỳ quặc này.

Cậu đọc rất kỹ. Các điều khoản trong này được soạn thảo mạch lạc, rõ ràng. Ví dụ như hai bên không can thiệp sâu vào đời tư của nhau, tôn trọng không gian riêng. Nếu sau này gặp được người tâm đầu ý hợp, có thể bàn bạc để chia tay trong êm đẹp. Thậm chí, tiền tiêu vặt hàng ngày của Hạ Trì cũng có thể giao cho cậu quản lý.

Tóm lại, cậu là người được lợi khá nhiều.

Nếu chỉ xét trên phương diện hợp đồng, phải thừa nhận bản thỏa thuận này rất tốt. Quyền lợi và trách nhiệm phân định rạch ròi, điều khoản nào cũng thực tế, thậm chí còn chừa sẵn đường lui nếu cả hai hối hận.

Về chuyện tình cảm, Phương Từ luôn giữ thái độ thận trọng, chẳng có tiêu chuẩn cụ thể nào. Thời đại học cũng có người theo đuổi, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở những rung động mơ hồ. Tốt nghiệp xong lại bị cuốn vào guồng quay công việc, chẳng còn tâm trí đâu mà yêu đương, cứ thế lần lữa mãi thành ra "ế" bền vững trong mắt mọi người.

Có nên kết thúc kiếp độc thân hay không, đó là cả một vấn đề. Kết hôn chớp nhoáng chỉ vì sự cố "tình một đêm" nghe thì hoang đường thật, nhưng nếu đối tượng là Hạ Trì... hình như cũng chẳng có gì tệ.

Chưa kể, trong đầu cậu vẫn còn vương vấn những hình ảnh ám muội, nóng bỏng của đêm hôm đó, thậm chí còn nhen nhóm chút mong chờ đáng xấu hổ...

Phương Từ nghĩ mãi cũng chẳng tìm ra lý do để từ chối.

Hạ Trì dường như vẫn luôn quan sát cậu. Phương Từ thở hắt ra, hít sâu một hơi rồi nói: “Tôi xem xong rồi.”

Hắn khẽ nhướng mày, chờ đợi câu trả lời của cậu.

“Tôi đồng ý.”

Hạ Trì gật đầu, lại nghe Phương Từ nói thêm: “Nhưng về sinh hoạt phí và tiền tiêu vặt hàng ngày, anh không cần đưa cho tôi đâu, chúng ta cứ chia đôi là được.”

Hắn khựng lại một chút: “Thông thường, vấn đề tài chính sau khi kết hôn khá quan trọng đấy.”

Phương Từ thầm nghĩ, kiểu kết hôn chớp nhoáng như họ đâu phải cặp đôi “bình thường”. Cậu đáp: “Lương của tôi đủ tiêu rồi, bình thường cũng không phát sinh nhiều chi phí.” Có lẽ cưới xong cũng vẫn vậy thôi.

Hắn nghe vậy có vẻ thấy hợp lý, liền chốt lại: “Được, quyết định vậy đi. Tôi nhớ đây là điều khoản thứ năm, tôi sẽ ghi chú vào phụ lục bổ sung sau để tiện chỉnh sửa.”

Phương Từ gật đầu. Hai người nhanh chóng thống nhất chuyện hôn nhân và tiếp tục thảo luận chi tiết. Mười phút sau, Hạ Trì đặt tài liệu xuống, vươn tay qua bàn, nói: “Hợp tác vui vẻ.”