Chương 38

Vì vậy, Ngụy Lâm quyết định thứ Sáu sẽ tiếp tục đến công ty. Thời điểm này vừa kịp lúc phương án sản phẩm và bộ phận nghiên cứu phát triển chốt bản cuối cùng, nhiều nhà cung cấp sẽ đến để tìm hiểu, tiện cho việc đấu thầu sau này. Dù sao anh ta cũng rảnh rỗi, đành miễn cưỡng tỏ ra chăm chỉ một chút, cố gắng để Hạ Trì nói vài lời tốt đẹp với bố anh ta.

Anh ta cũng không đi tay không, chọn một vài món quà và phát cho các bộ phận cốt lõi.

Ngày hôm sau, anh ta nhờ Viên Thành giúp mang đồ lên lầu, còn mình thì chui vào phòng họp tìm Hạ Trì điểm danh.

Khi đi ngang qua khu làm việc, anh nghe thấy nhiều người xúm lại xì xào, nói Hạ Tổng nổi giận rồi.

“Khoan đã, Hạ Trì nổi giận làm gì?” Ngụy Lâm như nghe thấy chuyện lạ kinh thiên động địa.

Mấy nhân viên tưởng anh ta cũng thuộc phòng ban nên nói: “Chắc là cuộc họp trao đổi sản phẩm gặp trục trặc gì đó. Chúng tôi cũng không rõ cụ thể, chỉ nghe nói trong nhóm chat thôi.”

Người bên cạnh bổ sung: “Chính là sản phẩm AP, cái mà Phương Giám đốc thuyết trình ấy.”

Ngụy Lâm hơi khựng lại: “Phương Từ?”

“Đúng rồi, ngoại trừ anh ấy ra thì còn Giám đốc Phương nào phụ trách khối AP thông minh nữa chứ?”

Buổi sáng hôm nay của Phương Từ hơi tệ. Cuộc họp trao đổi sản phẩm vốn dĩ luôn đơn giản, chỉ có người nội bộ và các nhà cung cấp bên B. Nhưng gần đến giờ họp, Trình Văn và vài thành viên khác chạy đến nói, Hạ Tổng và vài thành viên hội đồng quản trị sẽ tham gia cuộc họp đột xuất.

Chuyện này đột nhiên trở nên không hề đơn giản chút nào.

Nếu các thành viên hội đồng quản trị có mặt, phương án cần phải thêm vào một số chi tiết. Hạ Trì muốn thông qua buổi ra mắt sản phẩm mới năm nay để thúc đẩy tốc độ niêm yết công ty, vì vậy hội đồng quản trị tham gia chắc chắn sẽ muốn đánh giá trước về sản phẩm.

Có lẽ là ý kiến của các thành viên hội đồng quản trị khác, Hạ Trì không kịp thông báo trước cho cậu.

Phương Từ ngạc nhiên một lúc, rồi xác nhận với Trình Văn: “Trần Dư biết chuyện này không?”

Trình Văn gật đầu. Bộ phận họ phụ trách đường ống, còn bên Trần Dư phụ trách nghiên cứu phát triển. Tài liệu đã được đối chiếu trước rồi, tuy thời gian gấp gáp, nhưng một giờ cũng đủ để thêm nội dung cần thiết vào.

Phương Từ còn nhiều việc khác phải làm, mọi người ai về chỗ nấy chuẩn bị.

Đến chiều, khi bước vào phòng họp, Phương Từ nhìn thấy Hạ Trì, cùng với vài thành viên quản lý cốt lõi được nhắc đến, nhưng không thấy vị đối tác trẻ tuổi kia, bên cạnh lại có vài vị giám đốc lớn tuổi hơn.

Hai người vừa ăn cơm chung ở nhà, vừa ngủ chung giường, nhưng khi đến nơi làm việc, ánh mắt họ chỉ giao nhau một thoáng rồi lại quay về vị trí của mình.

Trong lòng Phương Từ có chút phức tạp, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Bắt đầu thôi.” Trần Dư gửi tài liệu đã điều chỉnh qua. Phương Từ rất quen thuộc với phần lớn nội dung trong đó nên cậu trình bày rất trôi chảy, bên dưới im lặng như tờ, thỉnh thoảng có người gật đầu ghi chép.

Lật qua vài trang đến phần phân tích sản phẩm và đối thủ cạnh tranh, Phương Từ đột nhiên khựng lại. Nội dung Trần Dư đánh dấu không có vấn đề gì, nhưng lại quá nhiều khung sườn mà không có số liệu cụ thể. Ví dụ, nó viết về việc công ty nào có công nghệ tương tự họ, nhưng không ghi rõ thông số thay đổi. Khối lượng phân phối chỉ viết bằng phần trăm, không có khu vực chính và tỷ lệ tăng trưởng thị phần theo năm.