Chương 31

“Xin lỗi, nhà tôi có việc, tôi xin phép về trước.”

Cuộc đối thoại của mọi người gần như dừng lại ngay lập tức. Tiết Nhiên nhìn anh mấy lần, vẻ mặt kinh ngạc.

Hạ Trì không thích xã giao, nhưng mỗi lần có việc, anh vẫn sẽ đến, luôn kiềm chế và tự chủ, chỉ bàn về công việc, rất giữ thể diện cho các bậc trưởng bối này. Chưa từng thấy anh tỏ ra chán nản, thậm chí còn lộ rõ vẻ bực bội như vậy.

“Mới kết hôn có khác, Tổng giám đốc Hạ.” Người trẻ tuổi bên cạnh Tiết Nhiên cười nói.

Hạ Trì: “Đúng là khác thật.” Không ngờ anh lại đáp lời như vậy, mọi người lại ngây người.

Ngụy Lâm thấy anh đứng dậy, bèn phụ họa: “Các chú bác, chúng ta cứ tiếp tục đi, chuyện chính cũng nói gần xong rồi, uống rượu, uống rượu thôi.”

Trước khi đi, Hạ Trì uống cạn ly rượu trước mặt: “Cảm ơn mọi người đã vất vả vì phương án đầu tư, bữa rượu hôm nay cứ ghi vào tài khoản của tôi.”

Mọi người khách sáo vài câu, nhìn Hạ Trì rời đi.

Vài phút sau, những người lớn tuổi hẹn nhau ra ngoài hít thở không khí, chỉ còn lại những người trẻ tuổi ngồi quanh bàn.

Ngụy Lâm nhìn mọi người đi xa, bóp điếu thuốc ngồi xuống chỗ cũ. Có người quen thuộc với Tiết Nhiên, không khỏi khuyên vài lời, nhưng cách khuyên lại làm Ngụy Lâm khó chịu:

“A Nhiên, cậu thực sự muốn theo đuổi thì đợi họ ly hôn rồi theo đuổi, chắc cũng chẳng bao lâu đâu, Hạ Trì biết yêu đương kiểu gì.”

Lại có người nói: “Lâu như vậy rồi mà chưa từng thấy mặt, đối tượng chắc chắn không có bối cảnh, không dám mang ra ngoài, vài ngày nữa là chia tay thôi.”

Ngụy Lâm nghe không lọt tai: “Ê, mấy cậu đừng có nói bậy sau lưng người ta, nếu lọt đến tai Hạ Trì thì sau này còn muốn hợp tác nữa không?”

“Tôi chỉ nói vậy thôi, ai thèm nhiều chuyện.”

Ngụy Lâm ném tàn thuốc, cười lạnh: “Tôi đây này.”

“…”

“Cộng sự của anh ta vẫn đang ngồi đây.”

Hạ Trì lái xe rất nhanh, ít nhất là nhanh hơn so với tốc độ lúc anh tan làm bình thường.

Quả nhiên trong nhà đèn đóm sáng trưng.

Vừa bước vào nhà, anh ngửi thấy một mùi cay nồng. Mèo Cầu Cầu đang cuộn tròn ở cửa ra vào, cả khuôn mặt vùi vào mông, nghe tiếng động thì ngẩng đầu nhìn anh. Hạ Trì xoa đầu nó rồi bước về phía nhà bếp.

Anh thấy Phương Từ đang mặc tạp dề, ôm bát ăn mì. Cậu ăn chăm chú đến nỗi anh đi đến trước mặt mà không hề hay biết.

“Ăn gì vậy?”

Phương Từ giật mình, miếng mì trong miệng nuốt “ực” xuống.

---

Tối nay Phương Từ bị dọa không ít lần, dĩ nhiên không chỉ vì chuyện Hạ Trì đột ngột quay về. Cậu đã không làm phần của anh nên hỏi anh có muốn chiên thêm một miếng cá tuyết không, nhưng Hạ Trì lại nói, có thể ăn giống cậu.

Phương Từ xác nhận với anh vài lần, sau đó mới chia mì trộn trong nồi ra cho anh. Hai người ngồi đối diện nhau ở bàn ăn, cùng ăn mì trộn tôm hùm đất. Phương Từ vừa ăn vừa liếc trộm, Hạ Trì ăn mà mặt không hề đổi sắc, còn khen tay nghề cậu khá tốt. Phương Từ không nhịn được hỏi: “Thật sự ổn chứ?”

Câu trả lời là: Không ổn.

Tổng giám đốc Hạ lúc ăn thì mặt không đỏ tim không đập nhanh, kết quả ăn xong liền bị đau dạ dày, bị ớt đánh gục ngay lập tức.

Phương Từ muốn cười nhưng cố nhịn. Trong nhà không có tủ thuốc nên cậu gọi giao thuốc khẩn cấp: “Anh uống thuốc này đi, nhãn hiệu này rất công hiệu.”

Tổng giám đốc Hạ miễn cưỡng uống một ngụm, nhíu mày.

Mùi thuốc rất sốc, Phương Từ biết điều đó, nhưng đây là lần đầu tiên cậu biết Hạ Trì không ăn cay và không thích uống thuốc.