Chương 30

Phương Từ hơi ngại. Thực ra cậu muốn dò hỏi xem Hạ Trì thích ăn gì, chứ đi siêu thị không thể cứ mua mỗi lá rau mãi được. Nhanh chóng, cậu nghĩ thông suốt, chi bằng hỏi thẳng Hạ Trì.

Không biết có phải đang bận không, Hạ Trì rất lâu không trả lời. Phương Từ đành chịu, quyết định mua theo những thứ đang có sẵn trong tủ lạnh.

Thương Cừ làm trợ lý nhiều năm nên rất giỏi quan sát sắc mặt. Anh ta đoán ra được một chút, cân nhắc nói: “Tổng giám đốc Hạ thường ăn đồ Tây lắm. Mỗi lần đi công tác, anh ấy hầu như chỉ gọi salad rau củ hoặc cá tuyết, tôm nõn gì đó, nên tôi cũng ăn theo đồ Tây luôn.”

Cá tuyết, tôm nõn? Phương Từ chợt liên tưởng đến con mèo của Hạ Trì.

Cậu không chắc Hạ Trì có thật sự thích ăn không, nhưng mua thêm vài nguyên liệu thì cũng chẳng mất mát gì.

Chính vì chi tiết không đáng kể này, Thương Cừ cảm nhận được sự xa lạ kỳ lạ giữa hai người, và liếc nhìn Phương Từ thêm vài lần.

Phương Từ bước vào siêu thị. Thương Cừ sợ đồ quá nhiều nên ở lại giúp cậu đẩy xe. Các nguyên liệu trong danh sách lần lượt được cho vào xe đẩy, chất đống đầy ắp. Phương Từ đứng ở khu hải sản, sau khi mua đủ phần của Hạ Trì, cậu lấy thêm một túi đuôi tôm hùm đất. Quay sang, cậu lại thấy con tôm hùm to tướng và cảm thấy dạo này mình thèm ăn quá chừng.

Mùa đông lại đến mùa của các món nướng, áp chảo, chiên xào rồi.

Cậu nhấc con tôm hùm lên ướm thử, nó còn to hơn cả mặt cậu.

Tiện tay, cậu chụp một bức ảnh gửi cho Hạ Trì, báo rằng mình đã mua cá tuyết và tôm nõn. Bên kia Hạ Trì vẫn không trả lời.

Cậu đút điện thoại vào túi và đi tính tiền.

Ở đầu dây bên kia, Hạ Trì đang cảm thấy hơi khó chịu.

Bàn tiệc đa phần là người lớn tuổi, mà họ lại thích nói vòng vo, xen lẫn chuyện công việc và chuyện riêng tư khiến anh không thoải mái, đặc biệt là khi những người này quen biết bố anh, có ý hay vô tình đều nhắc đến chuyện hôn nhân của anh.

“Nghe nói Hạ Trì kết hôn rồi, sao không thấy cậu dẫn ra mắt?”

Hạ Trì lạnh nhạt đáp: “Không tiện.”

“Bố cậu hôm nọ còn bảo, định nhờ chú Trương giới thiệu con trai chú ấy cho cậu, không ngờ cậu kết hôn nhanh vậy.”

Hạ Trì nhíu mày, nhớ đến bức ảnh chị họ Hạ Vận đã gửi. Ngụy Lâm vội vàng chen vào một câu: “Chuyện lâu lắm rồi mà.”

“Ài, bây giờ có ai trẻ tuổi mà đã chịu ổn định đâu? Tôi nói thật, cậu nên chờ thêm chút nữa, biết đâu sau này còn có người tốt hơn.”

Sắc mặt Hạ Trì dần trở nên lạnh băng.

Mọi người dường như chỉ đang nói đùa, không tiếp tục đề tài này nữa mà chuyển sang chuyện đầu tư tài chính. Thế nhưng Hạ Trì đã cảm thấy chán ghét.

Anh cúi đầu nhìn chiếc điện thoại đang rung nhẹ, thấy tin nhắn Phương Từ gửi đến. Cậu đang xách con tôm hùm, mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong, phía sau là những dãy kệ hàng. Nơi đó không sang trọng và lộng lẫy như phòng bao của câu lạc bộ, nhưng lại toát lên vẻ tươi sáng, trong lành.

Không có xã giao nâng ly cạn chén, không có những câu xã giao bắt buộc phải đối đáp.

Anh chợt muốn về nhà.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, về nhà đã trở thành ánh đèn đường, thắp sáng trái tim anh một cách đột ngột, mọi thứ trên bàn tiệc đều trở nên mờ ảo, không chân thật.

Anh đặt ly rượu xuống, lần đầu tiên trong đời cắt ngang một cuộc thảo luận về phương án đầu tư chưa kết thúc.