Chương 29

Ngụy Lâm lòng thắt lại, không kiểm soát được biểu cảm: “Tiết Nhiên, sao cậu lại…” Nửa câu sau bị anh nuốt ngược vào vì bận tâm đến trường hợp.

Chú Lý bên cạnh cười nói: “A Nhiên vừa hay ở chỗ tôi, tôi đưa cậu ấy qua đây luôn, không phiền chứ?”

Ngụy Lâm toát mồ hôi lạnh, cười khan nói không phiền, rồi móc điện thoại trong túi áo khoác ra gửi tin nhắn:

[Tiết Nhiên theo đến rồi, tôi không biết gì hết, không liên quan đến tôi!]

Hạ Trì không trả lời, có lẽ đang trên đường tới.

Ngụy Lâm mở một chai rượu, hàn huyên với mọi người. Anh lớn lên trong môi trường này nên rất giỏi đối phó với những "ông trùm" này. Chú Lý và bố Tiết Nhiên có quan hệ rất tốt, đang giới thiệu Tiết Nhiên với mọi người trên bàn. Anh vẫn giữ nụ cười trên mặt, nhưng ánh mắt lạnh lùng quan sát.

“Đều là những tài năng trẻ. A Nhiên quen biết Hạ Trì đã lâu. Thời gian trước đột ngột ra nước ngoài, giờ mới về.”

Tiết Nhiên ở trước mặt mọi người không còn kiểu theo đuổi thiếu thể diện như sau lưng nữa. Cậu ta nâng ly đáp: “Thời gian không tiện lắm.”

Mọi người đang trò chuyện vui vẻ, vừa mới bắt đầu câu chuyện thì Hạ Trì cũng đến.

Anh mặc bộ vest đen chỉnh tề, cánh tay khoác chiếc áo khoác, mang theo chút gió lạnh. Bước vào cửa, anh hơi khựng lại, lướt qua Tiết Nhiên, rồi dừng lại trên người Ngụy Lâm.

Ngụy Lâm ở dưới gầm bàn giang tay ra bày tỏ sự bất lực.

Hạ Trì hơi gật đầu chào hỏi mọi người, rồi ngồi vào bên trái một nhà đầu tư.

Những người có mặt đều là những nhân vật có tiếng trong giới kinh doanh, ngay cả người phục vụ rót rượu cũng không tự chủ được mà bước chân nhẹ nhàng hơn.

Thương Cừ đón Phương Từ bên ngoài tòa nhà văn phòng. Cậu ta vừa ngạc nhiên vừa tò mò khi nhận được tin nhắn của Hạ Trì. Dù sao cả công ty đều chưa từng thấy người bạn đời mới cưới của Tổng tài Hạ. Các cuộc cá cược ẩn danh trên diễn đàn đã diễn ra mấy vòng rồi, tiếc là toàn là tin đồn thổi.

Hôm nay gặp người thật, cậu ta sững sờ mấy giây. Hoàn toàn không ngờ đối tượng kết hôn của Tổng tài Hạ không phải là thiên kim công tử của tập đoàn nào đó, mà lại là cấp dưới trong cùng công ty. Hai người cũng từng chạm mặt nhau trong công ty, chỉ là không có nhiều giao thiệp.

Thương Cừ giữ vững thái độ chuyên nghiệp, tập trung lái xe, thỉnh thoảng không nhịn được, liếc nhìn qua gương chiếu hậu.

Phương Từ đeo tai nghe, mặc áo khoác phao màu trắng, trên áo có chữ tiếng Anh màu xanh đậm “Easy” (Dễ Dàng/Thoải mái). Anh trông rất sảng khoái và tràn đầy sức sống, hoàn toàn không giống một quản lý công ty công nghệ.

Ánh mặt trời đã hoàn toàn khuất khỏi cửa sổ, đèn đường bật sáng, ánh sáng và bóng tối chiếu lên khuôn mặt anh, tạo ra một sự ấm áp giữa những ngày đầu đông.

Hoàn toàn khác phong cách với Tổng tài Hạ, Thương Cừ nghĩ.

“Làm phiền cậu đưa tôi đến siêu thị Dung Phát trên đường Ương Quảng.” Phương Từ khách sáo nói.

“Vâng ạ.” Quả thực là hai cá thể hoàn toàn khác biệt. Ít nhất trong những năm Thương Cừ ở bên Hạ Trì, hai từ "siêu thị" chưa bao giờ xuất hiện.

Phương Từ liệt kê danh sách đồ cần mua sắm trong điện thoại. Ăn rau củ rất tốt cho sức khỏe, nhưng cậu vẫn nhớ đồ ăn chứa tinh bột khủng khϊếp! Sau khi viết xong, cậu hỏi Thương Cừ: “Trợ lý Thương thường ăn đồ Tây nhiều hơn à?”

Thương Cừ đáp: “Ở nhà thì tôi ăn món Trung, còn đi công tác thì thường ăn đồ Tây.”