Phương Từ: “…”
Thiên đường và địa ngục như chuyển đổi trong một giây trước mắt. Đối tượng kết hôn đẹp trai như thiên thần, giây tiếp theo đã biến thành người sếp lạnh lùng vô tình.
Cô quả thật không bài xích việc tăng ca, nhưng tuyệt đối không thể làm việc ngày đêm, nhất là khi câu nói đó phát ra từ miệng cấp trên, áp lực đúng là quá lớn!
---
Buổi tối, Phương Từ tắm xong chui vào chăn trước. Hôm nay cô ở trong phòng tắm khá lâu, hơi nóng làm đầu óc cô choáng váng. Nghĩ đến việc phải ngủ cùng Hạ Trì, đủ loại ý nghĩ như ngựa hoang chạy loạn trong đầu, lại bị một sợi dây thừng mang tên “tăng ca” thắt vào cổ, khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Chuyện này nhất định phải đổ lỗi cho Hạ Trì.
Anh không biết rằng nói về công việc trước khi ngủ là điều rất “âm u” sao? Anh chắc chắn không biết. Rốt cuộc anh là một Tổng giám đốc tính toán từng phút một, ước chừng ngoại trừ lúc ngủ, thời gian còn lại anh đều nghĩ về công việc?
Phương Từ xoa xoa đầu mình, không biết nên khóc hay nên cười, chỉ có thể thầm nhủ: Người mình chọn, đâu phải hôm nay mới biết thói quen của đối phương, hiện tại hai người đang trong giai đoạn hòa hợp, khó tránh khỏi sự khác biệt, không sao cả.
Cô hít thở sâu hai lần, tự xây dựng lại quan điểm sống và giá trị quan đúng đắn cho bản thân, mặc đồ ngủ và nằm xuống một cách thản nhiên.
Không biết có phải vì là ngày nghỉ hay không, Hạ Trì nói là làm việc nhưng lại không thực sự hành động. Chiếc đèn bàn nhỏ sáng lên rồi tắt đi. Phương Từ cuộn tròn trong chăn, đấu tranh nội tâm, tim đập thình thịch lo lắng. Trái tim cô bị Hạ Trì nâng lên cao rồi lại nhẹ nhàng đặt xuống, đến cuối cùng cô lại ngủ thϊếp đi một cách mơ hồ.
Trong mơ màng, cô dường như nghe thấy một tiếng “ngủ ngon” rất khẽ, như một chiếc lông vũ rơi xuống thái dương cô.
Thật hiếm khi được ngủ sớm và có một giấc ngủ ngon lành như vậy.
Ngày hôm sau, Phương Từ bị chuông báo thức đánh thức. Cô thường thích đặt giờ sớm hơn mười lăm phút để còn có thể chợp mắt thêm chút nữa. Chuông báo thức quả nhiên kêu vài tiếng rồi tắt đi. Cô dụi vào gối, trong chăn ấm áp của đầu đông khiến người ta không muốn dậy. Đặc biệt là hôm nay nhiệt độ lại dễ chịu lạ thường, giống như đang ôm một chiếc lò sưởi. Cô thốt lên một tiếng thở dài, rồi vòng tay chân ôm chặt lấy, mặt áp vào “gối ôm”.
Một lúc sau, chuông báo thức lại vang lên. Chiếc “gối ôm” động đậy, còn xoa xoa tóc cô. Đại não Phương Từ dừng hoạt động trong giây lát, rồi trở nên trống rỗng. Cô chợt tỉnh giấc khỏi cơn mơ, không đúng: “gối ôm” đâu ra vậy?
Cô chớp mắt, hoàn toàn tỉnh táo, rồi cứng đờ lùi lại nửa mét.
Vòng tay Hạ Trì trống rỗng.
Hai người đang đắp chung một cái chăn, gió lạnh lùa vào theo khe hở. Hạ Trì mở mắt, ánh mắt hai người đột ngột chạm nhau.
Phương Từ cười gượng gạo, cố gắng nặn ra câu “Chào buổi sáng”.
Hạ Trì khẽ hừ một tiếng, giọng nói khàn khàn vì vừa ngủ dậy. Từ góc độ của Phương Từ, cô có thể thấy rõ yết hầu đang khẽ nuốt xuống của anh. Trên yết hầu còn có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ, toát ra vẻ nam tính cực độ. Phương Từ nuốt nước bọt, nhận thấy một nơi nào đó đang phấn chấn hẳn lên, chỉ cần nhìn thêm vài lần nữa là cô sẽ chảy máu mũi mất.
Cô thầm mắng mình: Cái đồ vô dụng! Cô âm thầm nhích người, trốn ra xa hơn.