"Trưởng phòng Phương, Tổng giám đốc Hạ mời cậu đến văn phòng."
Cả người Phương Từ cứng đờ. Người vừa rồi còn hùng hổ trong cuộc họp, thoáng chốc đã ỉu xìu, mất hết tinh thần.
"Tôi còn một số việc phải làm, lát nữa sang có được không?" Cậu hỏi Viên Thành.
Viên Thành nhìn đồng hồ: "Tổng giám đốc Hạ nửa tiếng nữa còn có cuộc họp, e rằng... không được."
Phương Từ: "..."
Trốn cũng không thoát, nhưng đi ngay thì cậu vẫn thấy ngại. Cậu miễn cưỡng trả lời Viên Thành "lát nữa sang ngay", sau đó nhanh chóng chui tọt vào phòng nghỉ, lấy cớ pha cà phê để tỉnh táo.
Máy pha cà phê trong phòng nghỉ có hai loại: cà phê viên nén và cà phê hạt. Cậu định xay hạt trong mười lăm phút, pha thêm năm phút nữa, căn giờ vừa khít lúc cuộc họp tiếp theo của hắn sắp bắt đầu mới mò sang. Làm vậy chắc chắn sẽ đỡ phải nói chuyện nhiều.
Sau khi tự trấn an vài lần, cậu thấy đỡ hơn chút.
Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, cậu cúi đầu nhấp một ngụm, hình như hơi đắng.
"Cần thêm sữa không?" Một giọng nói chợt vang lên bên cạnh.
"Cảm..." Phương Từ quay đầu lại, chưa kịp nói hết câu thì chữ đã nghẹn lại trong họng.
Người đàn ông đột nhiên xuất hiện bên cạnh cao hơn cậu gần nửa cái đầu. Nắng xuyên qua rèm cửa sổ, chiếu lên bờ vai rộng của hắn.
Vì tay dính nước, hắn đã xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu, để lộ những đường cơ bắp săn chắc, gân xanh ẩn hiện, gồ lên theo từng cử động.
Phòng nghỉ vắng lặng không chỉ thoang thoảng hương cà phê, mà còn dấy lên một bầu không khí mập mờ khó tả. Giữa hai người như có luồng điện xẹt qua, gợi lại những ký ức xá© ŧᏂịŧ triền miên, về mồ hôi đẫm vai, về hơi thở gấp gáp và sự hòa hợp đến tận cùng.
Cơn đau nhức mỏi trên người lại ùa về, Phương Từ bối rối đến mức giật mình, chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống cho xong.
"Đến văn phòng của tôi."
Phương Từ sững người: "... Anh không phải còn có cuộc họp sao?"
"Hoãn rồi."
Phương Từ rốt cuộc chạy trời không khỏi nắng, đành ngượng ngùng đi theo sau, lê từng bước vào văn phòng Tổng giám đốc.
Người đàn ông trước mặt, cũng là sếp trực tiếp của cậu - Hạ Trì, dường như chẳng vội chút nào. Hắn ung dung ngồi xuống, lật xem tài liệu trong tay. Tim Phương Từ đập loạn nhịp, ánh mắt dán chặt vào ngón tay hắn không dứt.
Phương Từ tốt nghiệp hai năm, hiếm khi nào thấy lúng túng. Bản thân cậu có khả năng thích nghi rất tốt, chẳng cần ai nhắc nhở, mọi việc lớn nhỏ trong đời đều có lộ trình đàng hoàng.
Hồi nhỏ làm bài kiểm tra có đáp án chuẩn, gõ code cũng là việc thiên về kỹ thuật rạch ròi. Ngay cả sau này chuyển sang quản lý dự án, quy trình cũng đâu vào đấy, chỉ riêng sự cố ngoài ý muốn vào thứ Bảy vừa rồi là một tai nạn chấn động hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch.