Hạ Trì dừng lại một chút, hỏi: "Đi taxi sao?"
Phương Từ đáp: "Ngồi tàu điện ngầm là được mà?" Anh cũng không biết địa điểm ở đâu, bây giờ còn sớm, thong thả đi tàu điện ngầm cũng tốt.
Nào ngờ Hạ Trì phủ nhận lựa chọn của anh, nói thẳng: "Tôi đến đón anh." Giọng điệu không cho phép từ chối.
Phương Từ sửng sốt, ngay lập tức ngoan ngoãn, nghe theo sự sắp xếp mà không phản kháng.
Cúp điện thoại, anh nhảy vào phòng tắm rửa ráy, thay một bộ quần áo, đứng trước gương chải chuốt mái tóc, sấy đi sấy lại miễn cưỡng cũng ra hình dạng. Nhìn mình trong gương, anh đột nhiên cười thầm, thật là, anh đi ăn chứ đâu phải đi hẹn hò, làm gì mà phải nghiêm chỉnh thế.
Thực ra từ lúc ký thỏa thuận đến giờ, hai người chưa từng thực sự dành thời gian riêng tư cho nhau. Ở công ty họ tiếp xúc nhiều hơn là ngoài đời, Phương Từ luôn cố gắng điều chỉnh tâm lý, đặt Hạ Trì vào đúng vị trí của cô, nhưng lại luôn đặt sai chỗ. Ví dụ như việc đi ăn vào ngày nghỉ cuối tuần, tim anh đập không bình thường chút nào. Một người bình thường khi đối diện với lời mời của đối tượng kết hôn, khó tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ.
Nếu đã không có chủ đề gì, cứ coi như là hẹn hò đi.
Dọn dẹp xong xuôi, anh trở lại phòng ngủ chơi hai ván game. Giữa chừng lúc nhặt trang bị, anh vô tình liếc nhìn chiếc đồng hồ trên bàn, thời gian trôi qua chậm rãi mà cũng thật nhanh. Anh mở nhóm chat, kết nối micro, lắng nghe âm thanh "tút tút" trong tai nghe, giống như đồng hồ đếm ngược.
Người đồng đội cùng chơi với anh là Thẩm Liễu, người bạn chí cốt lớn lên cùng nhau. Hai người bận rộn với các dự án nên đã lâu không gặp, hẹn nhau buổi chiều lên mạng chơi vài ván. Cùng đội còn có các bạn cùng phòng đại học của họ.
Thẩm Liễu gọi anh là "Mảnh Sứ", anh gọi Thẩm Liễu là "Cây Non". ID của họ cũng không thay đổi. Bốn người xông pha xả súng, sau một tràng đạn, Thẩm Liễu mở micro, gọi anh theo sau container: "Chết tiệt, người máy mà cũng mạnh thế à? Mày nhặt xong giáp cấp ba, chúng ta tìm xe xông ra ngoài, hôm nay tao phải “cướp” túi đồ."
Phương Từ không nói gì, trong nhóm chat Thẩm Liễu là người ồn ào nhất, la lên "Mảnh Sứ lên xe, nhanh lên", vừa nói vừa kéo hai người lính nhỏ bên cạnh vượt qua anh.
Mấy người trong xe phân công rõ ràng, vừa chiến đấu vừa phun ra những câu chửi rủa ầm ĩ, chỉ có Phương Từ là không lên tiếng. Thẩm Liễu xông vào vòng độc nấp một lúc, dường như nhận ra điều gì đó kỳ lạ, bèn hỏi riêng anh: "Mảnh Sứ, mày sao thế, bình thường mày chơi hăng lắm mà, hôm nay sao cứ như cà tím héo vậy? Bị sếp hành hạ à?"
Phương Từ trả lời lấp lửng, lại nhìn đồng hồ. Thẩm Liễu thao thao bất tuyệt một mình, nghi ngờ tinh thần anh bị hành cho có vấn đề: "Nếu dự án có vấn đề, cứ đẩy cho người khác đi, có gì mà không vượt qua được?"
"Điều quan trọng nhất đối với đàn ông độc thân là sự vui vẻ, bữa khác tao mời mày đi uống rượu!"
"Cây Non."
Thẩm Liễu vừa ném một quả lựu đạn vào cầu thang, thì nghe thấy Phương Từ đột nhiên gọi tên mình. Hai người dựa vào tường, tai nghe đầy tiếng bom đạn.
"Mày nói gì? Dùng ống ngắm x8 diệt gọn đợt này, ván này mình thắng chắc!"
Phương Từ nói: "Tao kết hôn rồi."
"BÙM" một tiếng nổ lớn, Thẩm Liễu bị đội nhỏ vừa xuất hiện bắn nổ đầu. Lời chửi thề của cậu ta còn văng vẳng: "Mẹ kiếp, mày là phe đối địch phái đến hại tao à?"