"Trưởng phòng Phương, về việc nâng cấp phần mềm hệ thống, cậu có ý kiến bổ sung gì không?"
Trong phòng họp, Trần Dư báo cáo xong, đang chờ phản hồi từ Phương Từ. Hai người thuộc hai bộ phận khác nhau, đang hợp tác phát triển dòng thiết bị thông minh AP thế hệ mới. Nội bộ hai bên thực ra không hòa hợp lắm, nhưng vì thường xuyên chạm mặt nên ngoài mặt vẫn phải giữ chút hòa khí.
Phương Từ còn trẻ, lại mới chuyển từ vị trí quản lý sản phẩm lên quản lý dự án, khó tránh khỏi việc bị người khác coi nhẹ. AP là dự án đầu tiên cậu đảm nhận, cũng là dự án đầu tiên được khởi động kể từ khi tổ này thành lập.
Bình thường, Phương Từ yêu cầu rất cao, ngày nào cũng tăng ca đến khuya, cố gắng chu toàn mọi thứ. Tuy nhiên, hôm nay các thành viên trong nhóm lại thấy quản lý của mình có chút lơ đãng, thậm chí còn im lặng đến hơn mười giây sau khi Trần Dư dứt lời.
Thấy ánh mắt Trần Dư thoáng lộ vẻ coi thường, một thành viên trong nhóm định nhắc khéo Phương Từ, thì thấy cậu mỉm cười, rốt cuộc cũng lên tiếng:
"Tiêu điểm quảng bá của dòng máy này là hiệu năng chơi game, về việc nâng cấp phần mềm tôi không có ý kiến. Nhưng về phần cứng, báo cáo tháng trước có đề cập đến việc độ nhạy cảm ứng cần được nâng cao, vậy mà giờ tôi vẫn chưa thấy có sự thay đổi nào."
Trần Dư sững người.
Phương Từ làm như không thấy, nói tiếp: "Tôi hy vọng trong tuần này anh sẽ nộp lại phương án điều chỉnh."
Giọng điệu rất khách sáo, nhưng nội dung lại gây áp lực cực lớn. Mắt phải Trần Dư giật liên hồi, suýt chút nữa anh đã đập bàn: "Phương án điều chỉnh làm trong một tuần thì sao mà xong kịp!?"
Phương Từ vẫn giữ nụ cười thân thiện, đang định nói thì cửa kính phòng họp bất ngờ bị đẩy ra. Trợ lý đặc biệt Viên Thành bước vào, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, anh thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện Phương Từ.
Anh nhìn quanh một lượt rồi nói: "Tổng giám đốc Hạ bảo tôi đến xem tiến độ họp hành thế nào, mọi người cứ tiếp tục đi."
Ai nấy đều ngẩn ra, nhân viên đứng sau Phương Từ lầm bầm: "Chuyện gì thế này, trước đây Tổng giám đốc có bao giờ tham gia cuộc họp nội bộ của phòng sản phẩm đâu."
Phương Từ cười gượng gạo.
Người khó chịu nhất vẫn là Trần Dư, anh phải cố kìm nén cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt, sắc mặt cũng theo đó mà biến đổi.
Vì sự cố bất ngờ này, cuộc họp vốn thường kéo dài ba bốn tiếng đã được rút ngắn một nửa. Viên Thành hài lòng gật đầu: "Mọi người làm việc rất hiệu quả. Trần Dư, cứ làm theo lời Trưởng phòng Phương đi, đề nghị của cậu ấy rất đúng trọng tâm."
Sắc mặt Trần Dư tái mét, trông anh như ngậm bồ hòn làm ngọt mà không dám ho he.
Thấy mọi người lần lượt rời đi, Phương Từ cũng ôm máy tính đi theo, nhưng chợt nghe thấy tiếng gọi giật lại từ phía sau: