Chương 15

"Đèn pin đâu ra vậy?"

Cậu ấy cười: "Còn đâu ra nữa? Cướp được à? Tớ luôn mang theo bên mình, phòng khi gặp nguy hiểm."

Tôi gật gù nửa hiểu nửa không, tiếp tục bước đi.

Tôi lại nghĩ đến vụ án hôm qua, Chu Hân mất tích, quy tắc kỳ lạ ở thư viện, khối thịt bê bết máu... Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên, tôi kêu lên: "Vậy có phải Chu Hân vẫn còn sống không!"

Cậu ấy vội bịt miệng tôi lại, ra dấu im lặng: "Đừng nói bậy, về ký túc xá tớ nói cho." Tôi giật mình vì hành động đột ngột của cô ấy, rồi im bặt.

Chúng tôi mò mẫm tìm thấy một cánh cửa sắt. Trên đó chi chít vết cào, lớp gỉ sét màu nâu sần sùi chảy xuống như máu.

Cậu ấy dùng đèn pin rọi lên phía trên cửa, cuối cùng cũng tìm thấy mấy chữ lớn: "Nhà Hát Hải Gia". Cậu ấy vẫy tay ra hiệu cho tôi vào, ánh mắt bảo tôi đừng nói gì.

Nhà hát rõ ràng không một bóng người, nhưng lại văng vẳng tiếng dương cầm và tiếng hát của một cô gái, thỉnh thoảng còn có tiếng gió lạnh buốt lướt qua. Sân khấu bị tấm màn đỏ che khuất, không nhìn thấy gì bên trong.

"Khanh Mộ, cuối cùng cậu cũng đến...." Một giọng nữ trong trẻo vang lên trong nhà hát.

Ban đầu tôi tưởng là Giang Dật trêu mình nên không để ý, nhưng khi nhìn sang thì thấy mặt cậu ấy tái mét, miệng không hề mở. Tôi nắm chặt tay cậu ấy, khẽ hỏi: "Chuyện gì vậy..."

Cậu ấy không trả lời. Giọng nói kia lại vang lên: "Khanh Mộ, tớ đợi cậu khổ sở lắm! Đến chỗ tấm gương nói chuyện với tớ đi, Khanh Mộ..." Sau đó là những tiếng khóc thê thảm.

"Cậu cũng nghe thấy à?" Giang Dật khẽ hỏi.

"Ừ, nó bảo tớ đến tấm gương kia."

Cậu ấy mỉm cười với tôi: "Đừng sợ, đã đến rồi thì vào xem sao."

Tôi không đáp, chỉ bình tĩnh nói: "Nếu đó là quy tắc giả thì sao..."

"Thì chết ở đây thôi, còn sao nữa? Cược một phen, có chết cũng chết chung."

Tôi: "...Cậu nói thế làm tớ càng không dám đi."

Tôi nắm chặt tay chậm rãi tiến đến trước sân khấu, vén tấm màn đỏ lên. Giữa sân khấu có một cái bục, phía sau là màn hình lớn, ngoài ra không thấy tấm gương nào.

"Đi, vào hậu trường xem.” Giang Dật nói.

Chúng tôi đi vòng một lúc, tìm thấy một cánh cửa có ghi "Hậu trường". Tôi đẩy cánh cửa gỗ, nó kêu lên "kẽo kẹt".

Bên trong vứt bừa bãi vài bộ quần áo, trên tường treo một chiếc mặt nạ hề. Và tấm gương rất lớn kia, đang đặt cạnh bàn trang điểm trên sàn nhà.

Tôi tiến về phía tấm gương, lại thấy trong gương hiện ra một "bản thân" mắt đỏ hoe, đang cười điên dại. Quy tắc viết, trong gương không có một bản thể khác. Vậy đây là sao? Tôi thắc mắc, rồi thấy "tôi" trong gương mở miệng.