Chương 11

… Biết ngay là không dễ lấp liếʍ cho qua được mà.

Sắc mặt Nam Sơn lập tức ảm đạm: “Vâng…”

Nàng ủ rũ đi theo Diêm Nhạc ra khỏi sân viện, sắp đến cổng thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt nóng rực sau lưng. Nàng vô thức ngoái đầu, liền bắt gặp ánh nhìn nguy hiểm của Linh Diệp.

Thoái hôn. Hắn không phát ra tiếng, chỉ mấp máy hai chữ.

Nam Sơn kiên định gật đầu, khoảnh khắc sau đã bị đưa đến một thư phòng rộng rãi hoa lệ.

“Vừa nãy vì sao ngươi muốn chạy?” Thấy nàng còn đang tò mò đánh giá khắp nơi, Diêm Nhạc liền lên tiếng hỏi thẳng.

Nam Sơn đang len lén sờ cây giá đèn trên bàn, thì ngọn nến đột nhiên bùng cháy, ngọn lửa thản nhiên liếʍ một cái vào tay nàng. Nàng lập tức rụt tay lại, còn đang hoảng hồn thì đã chạm phải ánh mắt như cười như không của Diêm Nhạc.

“Tiên nhân bá bá.” Nam Sơn ngoan ngoãn cất tiếng chào.

Diêm Nhạc không ngờ nàng lại gọi mình như vậy, vẻ nghiêm nghị giả vờ trên mặt lập tức không giữ nổi, giọng điệu cũng mang theo chút ôn hòa của bậc trưởng bối: “Không muốn gả cho Linh Diệp, muốn hối hôn à?”

“Ờm… ngài nghe con giải thích đã…”

“Được rồi, bản tôn lập tức sai người đưa ngươi về phàm giới.” Diêm Nhạc dứt khoát cắt ngang lời nàng.

Nam Sơn còn chưa nói xong nửa bụng lý do: “A?”

“Đưa ngươi về nhà.” Diêm Nhạc lặp lại lần nữa.

Nam Sơn vẫn còn mờ mịt: “Sao tự nhiên ngài lại chịu đưa dân nữ về nhà rồi?”

“Dưa hái ép thì không ngọt, giữ ngươi lại, cái tên tiểu tử Linh Diệp đó thế nào cũng xúi ngươi khóc lóc om sòm, bản tôn lại chẳng thể làm khó một tiểu cô nương, cuối cùng cũng phải để ngươi đi thôi. Huống chi vừa rồi ngươi còn cứu mạng Linh Diệp, bản tôn càng không thể ép buộc.” Diêm Nhạc phất tay, ra vẻ đã thông suốt mọi chuyện.

Phụ tử nhà này đúng là quá hiểu nhau luôn… chỉ là…

“Ngài thật sự tin một người phàm như ta, có thể gϊếŧ được con quái vật to như thế sao?” Nam Sơn nhịn không được hỏi.

Diêm Nhạc không xem trọng: “Ngươi là thiên sinh linh cốt, có gì là không thể?”

“Thiên sinh cái gì cơ?” Nam Sơn nghe không rõ.

“À, thiên sinh linh cốt. Sống là thiên tài tu luyện ngàn năm khó gặp, chết đi là pháp khí tuyệt hảo có thể phá vỡ bình cảnh tu hành. Năm xưa bản tôn cũng vì linh cốt trong người ngươi nên mới định hôn ước với Linh Diệp.”

Diêm Nhạc liếc nàng một cái: “Ta đoán mấy chủ nhân của bốn hôn ước kia cũng đều nhằm vào linh cốt của ngươi, chỉ là không biết họ muốn sống hay muốn chết thôi.”

Nói rồi còn cố ý nhấn mạnh: “Bản tôn tất nhiên là muốn sống rồi. Linh Diệp đã thương tổn căn cơ, tu vi chắc chắn không còn tiến triển, nếu có thể cưới được một thê tử mạnh mẽ, sau này bản tôn truyền ngôi chủ Minh giới cho nó, thiên hạ mới không dám làm khó dễ.”

Ban đầu nghe ông ta thẳng thừng nhắc đến bốn đoạn hôn ước khác, Nam Sơn còn có chút chột dạ. Nhưng khi nghe đến mấy chữ "sống hay chết", lập tức lạnh sống lưng: “Không đến mức ấy chứ… có khi các tiên nhân kia thật sự chỉ muốn cứu dân nữ thôi?”

Diêm Nhạc nhìn nàng đầy thương hại: “Bốn cỗ kiệu đó đều mang theo khí âm tà, trong đó có một cỗ còn đầy tử khí. Chỉ e chủ nhân các kiệu đều chẳng phải người tốt lành.”