… Chỉ có nàng là người sống? Rốt cuộc cái gọi là Minh giới là nơi quái quỷ gì? Nam Sơn rùng mình, còn chưa kịp nghĩ kỹ, thì đã phản ứng lại – người trước mặt này vốn dĩ không muốn cưới nàng, thế là nàng lập tức mở miệng cam kết: “Chỉ cần ngài đưa dân nữ về nhà, dân nữ đảm bảo từ nay về sau tuyệt đối không đến quấy rầy ngài nữa!”
Nam nhân nọ dường như cũng hài lòng với sự biết điều của nàng, vừa định nói gì thì bỗng cau mày: “Ngươi đi không được nữa rồi.”
Lời vừa dứt, trên bầu trời sân viện vang lên giọng nói của Diêm Nhạc: “Linh Diệp, mở kết giới ra.”
Nam Sơn lập tức quýnh quáng: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Linh Diệp từ trên cao nhìn xuống nàng, như đang cân nhắc điều gì. Nam Sơn hoảng hốt nhìn quanh, đang định tìm đường chạy thì nghe hắn cất giọng nhàn nhạt: “Cho dù phụ vương ta có chuyên quyền đến đâu, cũng sẽ không làm khó một phàm nhân. Chỉ cần ngươi thà chết chứ không khuất phục, ngài ấy nhất định sẽ để ngươi rời đi.”
Vừa dứt lời, hắn đột nhiên cúi xuống, khoảng cách gần đến mức gần như chạm vào chóp mũi nàng: “Ngươi sẽ làm thế, đúng không?”
Nam Sơn nhớ tới gương mặt luôn nở nụ cười tủm tỉm của Diêm Nhạc, vừa định mở miệng nghi hoặc, thì một luồng sức mạnh bỗng đánh úp, nàng bị hất văng ra xa. Đến khi hoàn hồn lại thì phát hiện bản thân đang ngã trên đống xác quái vật.
Diêm Nhạc đã xuất hiện trong sân viện, vừa chau mày định hỏi vì sao Linh Diệp không mở kết giới, thì Linh Diệp đã giơ tay chỉ vào xác quái: “Giải quyết xong rồi.”
Diêm Nhạc nhìn theo hướng tay hắn chỉ, liền thấy Nam Sơn đang vừa nôn mửa vừa bò ra khỏi đống tàn tích, ngẩn người: “Chuyện gì vậy?”
Nam Sơn ngượng ngùng, còn chưa kịp nói thì đã nghe Linh Diệp thản nhiên đáp: “À, có thứ muốn gϊếŧ con, nàng giúp con giải quyết rồi.”
Nam Sơn vừa vất vả bò ra một bên để nôn, mặt ngơ ngác: “Hả? Ta á?”
“Ừ.” Linh Diệp nheo mắt, âm thầm cảnh cáo nàng chớ có nói bậy.
Nam Sơn: “…” Vị ngài đài này, phải ngốc đến mức nào mới tin nổi một nữ nhân yếu ớt như ta lại gϊếŧ được con quái vật to thế chứ?
Diêm Nhạc đầy cảm kích: “Nam Sơn, lần này thật sự may nhờ có ngươi.”
Nam Sơn: “?”
Ánh nắng tràn ngập sân viện, rất nhanh đã có một đám người kỳ kỳ quái quái tràn vào. Nam Sơn mơ mơ màng màng bị một cô nương có cái mũi lợn kéo đi, lại bị ép ăn mấy viên thuốc tròn tròn. Đến khi hoàn hồn thì phát hiện người mình đã sạch sẽ như mới.
… Không, không chỉ sạch sẽ, mà còn sạch hơn cả lúc trước. Vết bẩn cũ mà nương nàng giặt suốt năm ngoái còn không hết, giờ lại không thấy đâu nữa. Thậm chí đường kim chỗ vá áo cũng được sửa lại, giống hệt áo mới.
“Sao làm được vậy…” Nàng kinh ngạc lẩm bẩm.
Cô nương kia bật cười: “Chỉ là chú thanh tẩy cấp thấp thôi.”
Nam Sơn nghe không hiểu, nhưng vẫn hết lời tán thưởng, khiến đối phương ngượng ngùng cúi đầu, suýt để lộ ba hàng răng nhọn của mình.
“Tra! Cho bản tôn tra tiếp! Bản tôn muốn xem là thứ nào to gan tày trời, dám nhắm vào Thiếu chủ nhà ta!” Diêm Nhạc vẫn còn đang nổi giận, vừa quay đầu đã thấy Nam Sơn đang cười hì hì, liền ngoắc tay gọi: “Nam Sơn, theo bản tôn trở về, bản tôn có chuyện muốn hỏi ngươi.”