Quyển 26- Chương 10: Trùng hợp kì lạ

Triển Chiêu nghe được cái tên “Quản Mân” thì vẫn có chút để ý.

Là trùng hợp ư? Chẳng qua chỉ là trùng tên trùng họ với cô giáo của họ ngày xưa? Có trùng hợp như vậy không? Một buổi chiều xuất hiện hai cái tên quen thuộc, một Quản Tiểu Hồng, một Quản Mân, hai cái tên có mối quan hệ mẹ con, xuất hiện cùng một ngày mà còn đã chết…

Nhưng tại sao Quản Mân lại thay đổi nhiều như vậy? Gương mặt của một người trưởng thành, dưới tình huống không có gì thay đổi lớn, trong vòng mười năm không thể thay đổi đến nổi không thể nhận ra được.

Triển Chiêu có chút để ý liền muốn hỏi thăm tình hình của cô Quản, nhưng trong chốc lát không biết nên hỏi ai.

Triển Chiêu im lặng nhìn Bạch Ngọc Đường — Trước mặt thì có một thanh mai trúc mã, mình không biết thì chắc cậu ấy cũng không biết.

Bạch Ngọc Đường cũng không nhìn Triển Chiêu cũng biết hắn đang suy nghĩ điều gì.

Thấy Triển Chiêu nhìn mình, Bạch Ngọc Đường nhìn Mia đang ngồi chơi game ý bảo hỏi thử.

Triển Chiêu nhìn Mia, cảm giác cũng là một cách — Chẳng phải mình có một hỗ trợ kỹ thuật ở đây sao.

Chờ Mia đánh xong ván game, khi đứng lên lấy đồ uống, Triển Chiêu liền vẫy tay gọi, hỏi cô bé có thể giúp tìm một vài thứ không.

Mia nghe Triển Chiêu nói về cô giáo cấp hai của mình, liền dùng thủ ngữ nói — Không thành vấn đề, rất đơn giản.

Triển Chiêu chờ chừng khoảng một tách cà phê, Mia đã tìm ra tất cả thông tin của Quản Mân, gửi cho Triển Chiêu.

Triển Chiêu mở xem hình gần nhất của cô, phát hiện cô giáo bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, không khác mấy trong trí nhớ, hoàn toàn không giống người chết bị chặt xác mà Ngải Hổ gửi qua vừa rồi, hắn thở phào nhẹ nhõm… Xem ra chỉ là trùng hợp thật.

Xem tình hình gần đây của cô, Quản Mân sau khi ly hôn lần thứ hai thì cũng từ chức, lúc đi du lịch giải sầu thì quen người chồng hiện tại, là một doanh nhân rất thành công.

Sau khi kết hôn, tin tức về Quản Mân cũng rất ít, thỉnh thoảng chỉ có mấy tấm do học sinh của cô đến thăm rồi đăng lên, có lúc thì là hình họp lớp.

Mà con gái của Quản Mân, Quản Tiểu Hồng, hồi cấp ba đúng là học lại một năm, nhưng thành tích thi đại học vẫn không như kỳ vọng, cuối cùng ra nước ngoài học thiết kế thời trang. Bây giờ đã là một nhà thiết kế nổi tiếng, xem hình, so với Quản Tiểu Hồng vừa mới nhảy lầu, không phải cùng một người.

Triển Chiêu gãi đầu, làm cả buổi trời thì ra không có liên quan gì? Chẳng qua chỉ là một buổi chiều đυ.ng phải hai người trùng tên trùng họ, còn có Trương Vĩ bạn học cũ kia.

“Chậc.” Triển Chiêu lắc đầu, cảm thấy mình có thể là bị bệnh nghề nghiệp, suy nghĩ lung tung rồi.

Tắt máy tính bảng đi, Triển Chiêu quyết định nghỉ ngơi cho khỏe, bớt nghĩ tùm lum tùm la.

Bạch Diệp nhận được điện thoại, là quản lý của cửa hàng xe, vì thủ tục giấy tờ cũng đã làm xong, nhưng vẫn chưa có bàn giao thành công.

Quản lý nói xin lỗi, còn bảo có thể đưa xe tới nhà cho Bạch Diệp, vừa lúc gắn dụng cụ sạc điện, có thể giảm giá con drone luôn.

Bạch Diệp càm thấy rất ok, liền hẹn sáng ngày mai giao tới.

Trước khi cúp máy, Bạch Diệp còn hỏi về chuyện xảy ra khi nãy.

Quản lý than thở, nói bây giờ trên mạng đều đồn là phong thủy của cửa hàng họ có vấn đề, lúc trước là bãi tha ma, luôn có ma quỷ lộng hành… Tóm lại, cảm giác sẽ bị ảnh hưởng công việc làm ăn. Ông làm ở đây cũng nhiều năm rồi, không biết xung quanh đây có nhiều truyền thuyết đô thị đến vậy, mới vừa rồi có mấy nhân viên nhát gan đòi từ chức, cũng không biết có tuyển được ai không.

Bạch Diệp nghe người bạn lải nhải than phiền, không thể làm gì khác hơn là an ủi đối phương chuyện này sẽ mau chóng bị chuyện khác lấp đi, qua một tuần mọi người sẽ không còn nhớ tới nữa, bảo ông cứ yên tâm làm việc đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu ngồi nghe, cảm thấy chú Diệp rất biết cách an ủi người khác! Vừa nghe thôi đã thấy an tâm.

Triệu Tước im lặng nhìn hai người — Sao hai đứa còn chưa đi về nữa? Đeo kính lọc dày như vậy có thấy đường không? Ra cửa coi chừng lọt hố.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng không đi, tò tò theo Bạch Diệp ra sân chơi với chó, mãi đến tối mới đi bộ về nhà.

Ở nhà, mọi người đều đã về.

Bạch Trì và Công Tôn đang tháo hàng, Triệu Trinh mắt lim dim, Bạch Cẩm Đường ngồi trên sô pha xem TV, cặp song sinh chán ghét nghe điện thoại.

Triển Chiêu đi tới xem Bạch Trì với Công Tôn mua cái gì, Bạch Ngọc Đường thì ngồi xuống bên cạnh Bạch đại ca, xoay đầu nhìn cặp song sinh hùng hùng hổ hổ, tò mò muốn biết xảy ra chuyện gì.

Bạch Cẩm Đường nói với hắn: “Thì chuyện nhảy lầu hồi chiều nay đó…”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu khó hiểu — Có liên quan gì tới cặp song sinh?

Bạch đại ca cũng bất đắc dĩ: “Cũng là do tên kia nɠɵạı ŧìиɧ quen phú bà, chuẩn bị chia tay bạn gái mới xảy ra thảm án đúng không. Thân phận của kẻ thứ ba đã bị tìm ra rồi, tên thật là gì không nhớ, nhưng biệu hiệu là ‘Mễ Mễ Bối Bối’.”

Bạch Ngọc Đường nghe không hiểu, có chút mờ mịt nhìn anh mình.

Triển Chiêu và Bạch Trì cùng kinh ngạc xoay đầu lại: “Mễ Mễ Bối Bối? Cái tiệm mochi nổi tiếng kia?”

Bạch Ngọc Đường càng bối rối: “Mochi?”

Công Tôn thì rất quen với cái tên này, trong tủ lạnh của phòng pháp y, Mã Hân và Hạ Thiên để rất nhiều đồ ăn vặt, hai người họ rất thích ăn mochi của tiệm này, mua đủ thứ vị, trên túi đựng đều in bốn chữ này.

Tiểu Đinh cúp máy, không biết làm sao nói: “Cô này là chủ tiệm một thương hiệu rất nổi tiếng, tự chế các vị mochi, làm thành một chuỗi cửa hàng, kiếm không ít tiền. Lần này cô ta cũng mở một chi nhánh trong Food Hall, chuẩn bị tham gia tranh tài, rất nổi tiếng! Lần này thì phiền phức rồi, trên mạng bắt đầu phát động những hoạt động ngừng mua những sản phẩm từ tiệm của cô ta. Vấn đề là cuộc thi sắp bắt đầu, đi đâu tìm người thay thế, còn có rất nhiều vấn đề liên quan tới quảng cáo và nhà tài trợ, tóm lại rất là phiền.”

Triển Chiêu thấy tò mò, hỏi cặp song sinh có hình không, xem thử mặt trông thế nào.

Cặp song sinh đưa hình cho hắn xem, còn nói: “Cô này muốn tiền có tiền, muốn gì có nấy, không biết có chạm mạch không tự nhiên đi làm người thứ ba của tên tra nam kia, có phải bị gạt không vậy?”

Triển Chiêu mở hình lên xem, đầu tiên là cảm thấy quen quen, cẩn thận nhìn một lúc, lập tức đưa tay kéo Bạch Ngọc Đường: “Tiểu Bạch, có phải là bạn học của chúng ta không?”

Bạch Ngọc Đường khó hiểu, hôm nay sao gặp nhiều bạn học vậy?

Nhận điện thoại xem, Bạch Ngọc Đường lập tức nhận ra: “Có phải là Phương Bối Bối không?”

Triển Chiêu gật đầu: “Đúng rồi!”

Bạch Ngọc Đường có chút ấn tượng với người bạn này, mà còn là ấn tượng không tốt, cô bạn này tính tình cay nghiệt, là kiểu người sẽ đi bắt nạt người khác.

Lật xem tài khoản mạng xã hội của cô, còn xem thêm vài bài phỏng vấn, chính là hình tượng dịu dàng tốt bụng mà người người thích. Bởi vì biết ngày xưa đi học cô như thế nào, cho nên Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều có chút dở khóc dở cười, đây chính là thiết lập nhân vật trong truyền thuyết?

Ký ức trong đầu Triển Chiêu dần tái hiện, tựa như trở về thời còn đi học…

Bạch Ngọc Đường từ nhỏ đã thích các loại võ, ba của hắn bình thường cũng tìm nhiều môn mới mẻ cho hắn chơi.

Hồi đó thành phố S có một câu lạc bộ nhu thuật Brazil, lúc đó kiểu vận động như thế này không nhiều, nơi huấn luyện cũng rất ít.

Nhắc tới cũng trùng hợp, thầy dạy nhu thuật lại là ba của một nữ sinh học cùng trường, nữ sinh kia tập võ từ nhỏ, vóc người to lớn, còn khá cao, tóm lại không phải là hình tượng “người đẹp” trong quan niệm truyền thống.

Mà chuyện vui nhất là, ông họ Ôn, vì quá si mê nhu thuật cho nên đặt tên con gái là Ôn Tiểu Nhu, tóm lại là tên cùng hình tượng có sự tương phản cực kì lớn.

Triển Chiêu luôn tới đó chơi với Bạch Ngọc Đường, ba người thường xuyên nói chuyện nên cũng dần quen thân.

Ôn Tiểu Nhu rất am hiểu về võ, tính tình cởi mở, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều thấy cô rất giỏi.

Sau khi thân thì thường gặp nhau ở trường, ba người hay ngồi ăn cơm với nhau ở căn tin, vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ, Bạch Ngọc Đường còn hẹn cuối tuần đi đánh cầu lông.

Triển Chiêu nhớ tới có một bữa, hắn cầm sách ra sân cầu lông ngồi đọc, trong sân vang lên tiếng vυ"t vợt và tiếng cầu bay, chỉ nghe thôi cũng phân biệt được là ai ghi bàn.

Cứ thế cả ba trở thành bạn thân thiết, một hôm nọ, Triển Chiêu đột nhiên phát hiện, Ôn Tiểu Nhu bị đặt một biệt hiệu, gọi là Ôn Dã Thú.

Triển Chiêu rất để tâm, sau khi nghe ngóng thì biết cái biệt hiệu này chính là Phương Bối Bối đặt. Nghe nói là lúc ăn cơm trong căn tin, Phương Bối Bối ngồi đối diện bàn của hắn và Bạch Ngọc Đường, ngay trước mặt Ôn Tiểu Nhu, lén hát bài người đẹp và quái vật với bạn bè ngồi chung, còn nhạo báng nói đây là phiên bản Beauty and the Beast đổi giới tính.

Lúc đó trong trường có không ít người gọi Ôn Tiểu Nhu bằng cái tên này sau lưng cô.

Triển Chiêu rất tức giận, kể cho Bạch Ngọc Đường nghe.

Kết quả Bạch Ngọc Đường không hiểu, cảm thấy tại sao hai người họ lại là Beauty? Nói hai người họ yếu không đánh lại Ôn Tiểu Nhu hả? Triển Chiêu đúng là không đánh lại nhưng hắn thì đánh được nha!

Mà Ôn Tiểu Nhu còn ngầu hơn, chẳng phải tất cả võ sĩ thi đấu đều có biệt danh ư, cô cảm thấy cái tên The Beast rất ngầu, nghe khí thế hơn cái tên Ôn Tiểu Nhu nhiều!

Hơn nữa cái màn hình ở chỗ tranh tài thường có vấn đề, cứ không hiện chữ ở giữa, trọng tài không cố tình cứ thấy thì đọc tên: “Ôn Nhu! Ai tên là Ôn Nhu?”

Mỗi lần như thế là lại nghe một tràng cười to.

Chuyện đó cứ thế trôi qua nhờ Ôn Tiểu Nhu có tính cách siêu cấp trâu bò, nhưng trong trí nhớ của Triển Chiêu, Phương Bối Bối từng đi bắt nạt những bạn khác nữa, có những bạn không giỏi chịu đựng, mặc dù không bị thương ngoài da, nhưng tinh thần vẫn bị hành hạ, có thể mang vết thương lòng.

Quả nhiên, dưới mục bình luận liên quan tới Phương Bối Bối cũng xuất hiện những chuyện cô bắt nạt bạn bè thời còn đi học, lần này có thể nói là lật xe.

Nghĩ tới đây, Triển Chiêu đột nhiên vỗ đầu một cái, cảm thấy mình thật hồ đồ, muốn hỏi về chuyện thầy cô bạn bè năm đó, tìm Ôn Tiểu Nhu là được rồi.

Vị này bây giờ là đồng nghiệp của họ, đội trưởng nữ duy nhất trong số bốn đội trưởng của tổ SWAT, rất giỏi võ, đánh Triệu Hổ nằm xuống chỉ bằng một tay.

Nhắc tới cũng thú vị, năm đó ở trường học, Ôn Tiểu Nhu ngày ngày bị bạn bè cười nhạo là giống đàn ông, nhưng bây giờ, cô được mến mộ còn hơn cả Bạch Ngọc Đường nữa. Là do thế giới này thay đổi sao? Triển Chiêu cảm thấy không phải, chẳng qua sau khi lớn lên sẽ phát hiện, thì ra thế giới rộng lớn hơn trường học nhiều.

Triển Chiêu thấy bản thân vừa rồi mới khuyên bản thân đừng suy nghĩ lung tung, Quản Mân và Quản Tiểu Hồng cùng lắm chỉ là trùng hợp, nhưng giờ lại thêm một Trương Vĩ rồi còn Phương Bối Bối…

Thánh phố S có mấy chục triệu dân, trong trường của bọn họ có bao nhiêu người chứ? Sao đi đâu cũng gặp bạn học cũ, điều này sao có thể là trùng hợp được?

Triển Chiêu càng nghĩ càng thấy kì lạ, liền chọt chọt Bạch Ngọc Đường, bảo hắn nhắn tin cho Ôn Tiểu Nhu, hỏi ngày mai có rảnh tới SCI một chuyến không, mời cô ăn trưa.

Bạch Ngọc Đường mới nhắn tin đi, Ôn Tiểu Nhu đã trả lời: “Muốn hỏi thăm chuyện của Trương Vĩ với Phương Bối Bối hả? Còn có cái cô nhảy lầu tên Quản Tiểu Hồng nữa! Quá kì lạ! Đúng là không phải tớ suy nghĩ nhiều!”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau cười một tiếng — Đúng là không chỉ có hai người họ cảm thấy có vấn đề!