Quyển 26- Chương 9: Hình như đã từng quen biết

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đi dạo cả bảy tầng lầu của trung tâm thương mại, mua một đống đồ.

Chưa kể người ở nhà rảnh rỗi không ngừng nhắn tin tới.

Triệu Tước nói muốn một bình cà phê, cái ở nhà bị rớt bể rồi.

Cặp song sinh nhờ mua hai cái gối, còn muốn hai cái máy điều hòa.

Bạch Trì nói muốn mua bàn phím với dây cáp chuyển đầu.

Mia muốn mua dây sạc và áo thun trắng.

Eleven muốn mua vali du lịch size 24 inch.

Hai người tay xách nách mang cảm thấy mình không phải đi dạo phố mà là chân chạy vặt.

Triển Chiêu cảm thấy đi dạo phố còn mệt hơn đi làm nữa, rốt cuộc chạy tới tầng cuối mua vali xong, Triển Chiêu không nhịn được chỉ cái vali to tướng, mắng: “Mua cái vali to như vậy làm gì? Giấu xác hả?”

Bạch Ngọc Đường trấn an Triển Chiêu mệt tới muốn bùng nổ, kéo hắn tới một tiệm trà sữa, gọi hai ly, để hắn ngồi nghỉ ngơi một lúc. Mình thì sắp xếp đồ bỏ vào trong vali.

Bạch Ngọc Đường kéo vali xuống lầu, bỏ vào trong xe, lát nữa về thăm ba mẹ cũng không thể về tay không được, còn phải mua ít trái cây rồi chai rượu này kia nữa.

Triển Chiêu nâng cằm dựa vào bàn chờ trà sữa, mắt quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Dù sao cũng là cuối tuần, trong tiệm trà sữa khá đông người, tụ năm tụ ba nói chuyện phiếm lướt điện thoại.

Trên tường có hai màn hình lớn, một hiện số order, một đang mở TV chiếu đài địa phương.

Tin tức chiếu trong bệnh viện, hình như là một cô gái vừa mất vì phát bệnh tim.

Triển Chiêu ngồi cạnh bàn của một nhóm nữ sinh, nghe tin tức lập tức trông rất kinh ngạc.

“Không phải chứ? Nhảy lầu không chết nhưng lại mất trong bệnh viện?”

“Không tin nổi luôn, sao mà trùng hợp vậy!”

“Đúng là xui xẻo, vất vả lắm mới bỏ được tra nam.”

“Cái sân thượng bên đó đúng là rất quái dị!”

Triển Chiêu vốn cũng không cảm thấy gì, chỉ nghe chơi vậy thôi, kết quả câu cuối lại lọt vào lỗ tai.

Triển Chiêu cầm điện thoại tìm đọc tin tức.

Đề tài nóng đều là là về vụ nhảy lầu, video lẫn báo đều có.

Triển Chiêu biết đại khái về nội dung, chọn mấy video có lượt view khá cao để xem.

Sau khi xem xong, hắn cũng không chú ý đến chuyện ai kéo ai, ai đẩy ai… Dù sao cả hai bây giờ cũng đã chết rồi.

Có ba điểm kéo sự chú ý của Triển Chiêu, trông như có liên quan nhưng cũng không liên quan đến sự kiện lắm.

Thứ nhất, người bạn trai bị té chết, Trương Vĩ, có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi, hơn nữa còn gặp gần đây.

Thứ hai, cái tên Quản Tiểu Hồng hình như đã nghe qua, nhưng không phải gần đây…

Cuối cùng chính là, trước khi Trương Vĩ té xuống, hình như có lúc thất thần.

Triển Chiêu cố gắng kéo video qua lại muốn xem cho rõ…

Sau khi xem mấy lần, chắc chắn mình không nhìn nhầm, trong nháy mắt Trương Vĩ đưa tay kéo Quản Tiểu Hồng, hình như bị cái gì ở xa xa hấp dẫn sự chú ý, có một hành động ngẩng đầu ngẩn ra. Chính nhờ vào giây phút đó bị Quản Tiểu Hồng lôi một cái, té xuống.

Triển Chiêu có chút tò mò là hắn nhìn thấy cái gì, liền muốn tìm video quay góc khác để xem.

Lúc này mặt đột nhiên bị lạnh.

Triển Chiêu giật mình ngẩng đầu, thấy Bạch Ngọc Đường đứng ở bên cạnh, cầm hai ly nước kề vào mặt hắn.

Mới vừa rồi, sau khi Bạch Ngọc Đường cất đồ xong đi lên, phát hiện Triển Chiêu cúi đầu, trông rất nghiêm túc xem điện thoại, thấy trên màn hình đã hiện số order của bọn họ, liền đi tới lấy trà sữa.

Triển Chiêu nhận đồ uống, Bạch Ngọc Đường ngồi xuống hỏi hắn: “Kế tiếp đi đâu?”

Triển Chiêu không hiểu: “Chẳng phải về nhà ba mẹ sao?”

Bạch Ngọc Đường xua tay: “Tôi mới gọi điện về, không có ở nhà, nói là đi ăn ngoài rồi, họp lớp gì đó…”

“Họp lớp…” Triển Chiêu hơi ngẩn ra, hình như chợt nhớ ra cái gì, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Chúng ta có phải từng quen một bạn học cấp hai tên là Trương Vĩ không?”

Bạch Ngọc Đường cũng không bất ngờ, trả lời: “Hầu như ai cũng có một bạn học tên là Trương Vĩ.”

Triển Chiêu bị hắn chọc cười, mở bài báo, tìm một tấm ảnh rõ đưa cho hắn xem.

Bạch Ngọc Đường nhìn một hồi, suy nghĩ: “Hm… Hình như học lớp bên cạnh, lúc nhỏ mập hơn một chút.”

Bạch Ngọc Đường cũng liếc mắt đọc tin tức, cau mày: “Hắn chết rồi?”

“Lúc chúng ta mới lên cấp hai, có một giáo viên dạy số học họ Quản, cậu còn nhớ không?” Triển Chiêu hỏi tiếp.

Bạch Ngọc Đường lúc này lại gật đầu: “Sao có thể không nhớ, chủ nhiệm lớp nữ sinh bị mất tích mà?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường từ nhỏ đã học nhảy lớp, khi còn bé ba mẹ lo lắng là hai người quá nhỏ, nhảy khá chậm, lúc lên cấp hai thì nhỏ hơn bạn cùng lứa hai tuổi, nhưng từ đó cứ thế nhảy lên, nhất là Triển Chiêu, học cấp ba không biết làm sao nhảy tiếp. Hơn nữa bản thân hắn cũng không phải người hướng ngoại, khá ít bạn bè cùng trang lứa… Nhưng trí nhớ của Triển Chiêu rất tốt, đừng nói là bạn cấp hai, cả bạn mẫu giáo cũng nhớ, nhất là đứa bên cạnh bàn, cực kì nghịch, bây giờ đang ngồi đối diện đây.

“Cô Quản, có phải có con gái tên là Quản Tiểu Hồng không?” Triển Chiêu hỏi tiếp.

Bạch Ngọc Đường cũng không biết: “Cô Quản là nữ là… Con gái cô lại mang họ của cổ?”

Triển Chiêu gật đầu: “Lúc cổ mang thai thì ông chồng nɠɵạı ŧìиɧ, cổ mang cái bụng lớn đòi ly hôn, lúc đứa bé sinh ra thì mang họ cổ, hình như sau đó có tái giá một lần, sinh thêm một đứa bé trai, hình như cũng ly hôn… Có kết hôn nữa không thì không rõ, con gái cổ học cùng trường với chúng ta, nhưng mà lớn hơn chúng ta một lớp, mà nghe nói lúc thi đại học không tốt, học lại một năm.”

Bạch Ngọc Đường có chút bội phục nhìn Triển Chiêu: “Miêu nhi, cậu nghe mấy cái này ở đâu?”

Triển Chiêu nhỏ giọng thì thầm: “Nghe lúc bạn bè tám với nhau đó, với mẹ tôi cũng hay tụ họp với bạn bè mà… Tôi bị ép nghe thôi, sau đó không quên được, cứ bị tồn đọng trong đầu.”

Bạch Ngọc Đường cảm thấy, có lúc trí nhớ tốt quá cũng không phải là chuyện tốt.

Uống xong ly trà sữa, hai người thương lượng, quyết định đi triển lãm nghệ thuật ở gần đây.

Triển Chiêu dạo này bị Triệu Tước ảnh hưởng, khá thích ngắm mấy buổi triển lãm nghệ thuật hiện đại, Bạch Ngọc Đường thì không có hứng thú gì, nhưng trong triển lãm thì cơ bản rất yên tĩnh, hắn rất thích hoàn cảnh ở đó.

Hai người xuyên qua phố buôn bán, đi vào một công viên.

Đây là một công viên nghệ thuật, bên trong chia ra nhiều triển lãm lớn nhỏ, còn có sân khấu, lâu lâu có biểu diễn tiết mục.

Triển Chiêu xem bản đồ, phát hiện có một khu triển lãm khá lớn, đang làm triển lãm phân vùng không gian.

Triển Chiêu đọc giới thiệu, cảm thấy thú vị, liền kéo Bạch Ngọc Đường đi.

“Triển lãm phân vùng không gian là cái gì?” Bạch Ngọc Đường cầm cuốn giới thiệu ở trước cửa, vừa đọc vừa đi theo Triển Chiêu, ngẩng đầu nhìn… Phát hiện mình đang đi vào một “không gian” kì lạ.

Phòng triển làm này bị chia ra nhiều lối đi, trên lối đi có rất nhiều ngã ba và căn phòng, giống như một mê cung. Xung quanh ngoại trừ có cửa sổ thì còn có gương, cùng với tranh ảnh hình không gian khá mông lung. Trên tường là những họa tiết chấm bi phun sơn theo phong cách pop art. Để cho người nhìn đặt bản thân vào không gian nhưng không phân biệt được phương hướng, thậm chí có chỗ còn làm cảm giác như bị ngã.

Người đến xem triển lãm không nhiều, có mấy người bị kẹt ở đường đi không có lối ra, một người đang kêu cứu.

Nhưng Triển Chiêu thì đi rất thuận lợi, vì Bạch Ngọc Đường luôn dẫn đường kéo hắn đi.

Sau khi đi vào không gian mờ ảo được 10 giây, Bạch Ngọc Đường mau chóng làm quen với hoàn cảnh, hơn nữa còn khám phá các đạo cụ ngụy trang, thuận lợi dẫn Triển Chiêu đến lối ra.

Hai người bọn họ khi ra ngoài thì đèn sáng lên, vang lên giọng nói: “Mất 7 phút 3 giây, vượt lên hạng nhất.”

“Giỏi quá giỏi quá.”

Cô nhân viên đứng ở cửa ra phát sổ cho khách ngẩng đầu vỗ tay, thấy là hai anh đẹp trai thì càng cười tươi hơn.

“Người đứng đầu lần trước mất hơn 10 phút, hai người là ghi được thành tích mới, trong mấy thành phố chúng tôi làm triển lãm, chỉ có hai người là ra ngoài được dưới 10 phút đó!”

Vừa nói cô vừa gọi hai người tới nhận quà.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường khá bất ngờ — Cái này còn có quà nữa?

Cô nhân viên mở ngăn kéo lấy ra một phong thư đưa cho hai người, còn có một hộp màu trắng to cỡ chiếc rubik.

Triển Chiêu nhận phong thư, Bạch Ngọc Đường nhận chiếc hộp.

Mở thư ra, bên trong là một bản vẽ được xếp lại, Triển Chiêu mở ra xem, một tấm hình 4K, trông giống như là một trò chơi board game nào đó.

Bạch Ngọc Đường mở hộp, bên trong là một chiếc la bàn.

Cầm “phần thưởng” khác lạ rời khỏi triển lãm, Triển Chiêu nghiên cứu bản đồ cả đường đi: “Cảm giác như là một trò chơi mê cung nào đó.”

Bạch Ngọc Đường cầm la bàn, ngẩng đầu nhìn về hướng mặt trời, xác định là chính xác.

Hai người vốn còn muốn đi xem triển lãm khác, nhưng Triển Chiêu lại nhận được tin nhắn từ Triệu Tước, thì ra tháp sứa đã làm xong, nhìn hình rất lóa mắt.

Triển Chiêu hâm mộ đưa cho Bạch Ngọc Đường xem, Bạch Ngọc Đường kéo hắn đi về trung tâm thương mại lấy xe, chuẩn bị đi xem đồ thật.



Lái xe đến nhà Triệu Tước, phát hiện cũng có rất nhiều người đến xem tháp sứa, nhưng mà trong sân hơi nhiều chó quá rồi…

Triểu Chiêu phát hiện có thêm bốn con Great Dane, có chút tò mò, chẳng phải có hai con thôi sao?

“Bốn con đó là hai con mới đẻ năm ngoái.” Karin cầm bình tưới đi vào vườn tưới cây.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng than thở, mấy con này to quá, thật là chiếm chỗ!

Hai người vào phòng khách, con mắt lập tức chú ý cái cột to dựng giữa nhà, bên trong có mấy con sứa bơi qua bơi lại.

Bạch Ngọc Đường cảm thấy — Hơi lố.

Triển Chiêu thì thấy trông hình đúng là rất đẹp, nhìn riêng thì cũng đẹp, nhưng mà để ở phòng khách thì có hơi nổi bật quá.

Bạch Diệp đứng lắc đầu, sau này mời ai tới nhà cũng thấy kì…

Triển Chiêu nhìn một lúc, nghiêng đầu nói với Bạch Ngọc Đường: “May là không có mua!”

Bạch Ngọc Đường gật đầu với hắn — Tôi nói mà.

Triệu Tước lập tức ném ánh mắt hình con dao tới.

Bạch Ngọc Đường đề nghị, hay là để ở nhà ngắm mấy bữa, ngắm đủ rồi thì tìm người bưng tới khách sạn của anh hai đi.

Bạch Diệp giơ hai tay đồng ý — Cái này rất hay.

Triển Chiêu cũng cảm thấy để ở khách sạn chắc chắn rất đẹp.

Triệu Tước ngồi trên ghế sô pha vuốt lông con chó trắng tên là Bồ Bồ, mắng mấy người này không có gu thẩm mỹ.

Bạch Ngọc Đường hỏi Bạch Diệp xe mới đâu? Hắn muốn xem.

Bạch Diệp nói không lấy được xe, vì gặp phải người nhảy lầu.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lặng im nhìn hai người — Hôm nay anh hai khai trương không gặp, nhưng hai chú lại gặp… Vận xui đã đổi người rồi?

Triển Chiêu đoán chừng chính là chuyện của Trương Vĩ và Quản Tiểu Hồng, nhìn như vậy thì lúc chuyện xảy ra, hai ông cũng đang ở hiện trường.

Vốn muốn bắt Triệu Tước hỏi cặn kẽ, nhưng Triển Chiêu còn chưa lên tiếng thì điện thoại đã reo lên, là Ngải Hồ gọi.

Triển Chiêu đoán là đội hình cảnh đã vớt được thi thể rồi.

Quả nhiên khi bắt máy, bên Ngải Hổ liền nói mò được hai cái rương xi măng ở dưới cầu, bên trong có một thi thể nữ, chắc là bị hung thủ phân xác để vứt.

“Chỉ có một thi thể nữ?” Triển Chiêu vốn tưởng bị mất tích là một cặp vợ chồng, thì người bị hại cũng có thể là hai người.

“Trước mắt chỉ tìm được hai cái rương, vẫn còn đang tìm, thân phận của người chết cũng đã điều tra ra, là một người phụ nữ hơn 50 tuổi, tên là Quản Mân.”

Triển Chiêu cầm điện thoại đứng hình: “Tên gì?”

“Quản Mân.” Ngải Hồ nhìn tài liệu trong tay.

“Bà ấy có phải là giáo viên dạy toán không?” Triển Chiêu hỏi.

“Ờ… Hình như là không phải.” Ngải Hổ lật tài liệu: “Làm việc ở một hiệu thuốc.”

“Hiệu thuốc?” Triển Chiêu hỏi: “Có hình không? Gửi qua cho tôi xem với.”

Ngải Hổ mau chóng chụp ảnh gửi qua.

Triển Chiêu mở lên xem, phát hiện cũng không phải là cô giáo của mình, để chắc ăn còn đưa cho Bạch Ngọc Đường nhìn.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu bày tỏ chưa từng gặp ngoừi này.

“Trùng họ trùng tên? Sao là trùng hợp vậy…” Triển Chiêu cảm thấy kì lạ khó hiểu, hắn nhớ giáo viên dạy toán hồi cấp hai của bọn họ cũng tên là Quản Mân.