Trong một rạp chiếu phim nào đó trong thành phố S, Triệu Trinh và Bạch Trì đang xem một bộ phim vừa mới lên gần đây, nghe đồn là một bộ kinh dị rất hay.
Theo lý mà nói, Triệu Trinh là người nổi tiếng, xuất hiện ở nơi công cộng sẽ dễ bị nhận ra, mà rạp chiếu phim thì Bạch thị cũng có, có thể bao rạp.
Nhưng mà Triệu Trinh là một người càng không để hắn làm hắn sẽ càng làm, có bao nhiêu kí©h thí©ɧ.
Nhà ảo thuật gia đại tài đeo khẩu trang, ngồi ghế tình nhân với Bạch Trì, ôm nhau xem phim kinh dị.
Triệu Trinh thì rất vui, Bạch Trì xem phim kinh dị thì rất sợ, lâu lâu giật mình giãy lên, trông có bao nhiêu thú vị.
Triệu Trinh không hề đặt tâm tư lên bộ phim, Bạch Trì thì rất tập trung…
Bạch Trì đã xem phim kinh dị từ nhỏ, không phải vì hắn thích mà là để luyện độ can đảm. Vì từ nhỏ đã khá nhát gan, cho nên vẫn luôn luyện tập. Sau khi vào SCI thì càng cố gắng hơn, hơn nữa hay cùng xem TV với Công Tôn và cặp song sinh, không muốn luyện cũng khó.
Nhưng xem thì xem chứ sợ vẫn sợ, hơn nữa mỗi người có một nỗi sợ riêng, Bạch Trì sợ nhất là phim kinh dị về hang động, đường hầm, không gian tối bịt kín các loại. Bởi vì không gian này chỉ cần đi vào, thì chắc chắn phải lựa chọn đi tiếp, hơn nữa phía trước luôn có nguy hiểm đang chờ, trạng thái mập mờ lại phập phồng lo sợ này khiến cho Bạch Trì cảm thấy lo lắng. Có lúc hắn sẽ gặp ác mộng, cũng mơ thấy mình bị kẹt trong một cái hang tăm tối, xung quanh đều là nguy hiểm, mà hắn thì không biết đi đâu.
Vì thế Bạch Trì từng hỏi ý kiến của Triển Chiêu.
Triển Chiêu đưa ra ý kiến chuyên nghiệp, điều khiến chúng ta sợ hãi đa phần đến từ bản thân đã trải qua, đặc biệt là khi còn bé, cũng chính là bóng ma tuổi thơ. Bạch Trì sợ đường hầm và hang động cùng với lo âu bị lạc đường, có thể là cũng từng trải qua khi còn bé. Nhưng Bạch Trì không nhớ mình từng bị lạc trong hang, hoặc đã từng đi qua đường hầm nào, với trí nhớ của hắn, không thể nào không nhớ được.
Triển Chiêu cảm thấy bóng ma của Bạch Trì thật ra không tính là quá nghiêm trọng, cho nên cũng không đến nổi là từng trải qua chuyện gì quá đáng sợ khiến não phải bật chế độ phòng vệ, làm cho hắn quên đi ký ức này. Có thể là một sự gián tiếp nào đó, nói ví dụ như từng nghe một câu chuyện, đọc tiểu thuyết, hoặc xem tác phẩm điện ảnh nào đó.
Mấu chốt là Bạch Trì đến giờ cũng không nghĩ tới, nhưng trong phim lúc này xuất hiện một tình tiết, vai chính chạy điên cuồng trong hang, đột nhiên hụt chân rơi xuống.
Bạch Trì xem tới đây thì nghiêng đầu, cảm thấy cảnh này rất quen thuộc, giống như đã từng mơ thấy…
Chuyện này ngược lại cũng không ít thấy, trong cuộc sống thường xuyên cũng sẽ gặp, tựa như đã từng xảy ra rồi, hoặc nằm mơ nhìn thấy… Triển Chiêu cũng từng phân tích, phần lớn thuộc về một kiểu trí nhớ sai vị.
Bạch Trì nhìn màn hình ngẩn người — Là mình nhớ nhầm ư?
Đang suy nghĩ, Triệu Trinh đưa tay, sờ đầu hắn một cái.
…
Cùng lúc đó, nói đến hang động, còn có tài xế đang kể chuyện cho Bạch Diệp nghe.
Tài xế mới vừa rồi lái qua mấy con phố, kết quả thật làm người ta không đoán được, giáo viên lần theo địa chỉ đến nhà của học sinh, kết quả phát hiện là một ngôi mộ.
Bạch Diệp có chút nghi ngờ nhìn Triệu Tước — Không phải là truyện ma chế chứ?
Triệu Tước nhún vai — Thật, giáo viên đó còn là giáo viên dạy toán của hai nhóc con đó.
Tài xế nói tiếp: “Giáo viên kia bị dọa, nhưng cẩn thận đọc chữ trên bia, mới phát hiện đó không phải là bia mộ, mà là một bảng chỉ đường bằng đá. Thì ra gia đình này vốn mở một quán cơm nhỏ, sau đó vì sửa đường mà dời đi, để thông báo cho khách quen cũ, liền viết địa chỉ mới trên cái bảng này, nhưng bảng kia lại làm không tốt, cong lại ở dưới đất, trông như là một ngôi mộ.”
Bạch Diệp có chút im lặng nhìn Triệu Tước, Triệu Tước chỉ ông nhịn cười — Hahaha!
“Giáo viên dựa theo địa chỉ trên bảng, tìm được quán cơm nhỏ, cũng tìm được ba mẹ của nữ sinh mất tích, vì dời địa điểm nên tín hiệu không tốt lắm, nên thường xuyên không gọi được. Nhưng sau khi nghe nghóng, con gái cũng không về nhà, lần này giáo viên thật sự sốt ruột.” Tài xế nói tiếp: “Giáo viên lập tức báo cảnh sát, sau đó thông báo cho trường, thầy cô và gia đình của nữ sinh cùng lên núi tìm cô bé.”
Bạch Diệp cảm thấy tình huống có chút không đúng: “Chẳng phải có bạn học thấy cô bé xuống núi rồi sao?”
“Đúng là có nhìn thấy, cảnh sát cũng hỏi thăm mấy học sinh khác, cũng không giống như nói dối. Hơn nữa nhìn thấy không chỉ có mấy đứa học cùng lớp, còn có mấy đứa học lớp khác nữa, lời khai giống nhau… Cô bé mặc áo mưa đi xuống núi.” Tài xế nói tiếp: “Nhưng bọn nhỏ còn nói, lúc đó trời không mưa đã thấy cô bé mặc áo mưa rồi, không đội nón vào, cứ vậy đi xuống núi… Nhưng cô bé có xuất hiện ở trạm xe không thì không ai nhìn thấy. Đường núi không dốc cũng không khó đi, mọi người đi từ trên xuống dưới từ dưới lên trên hai lần cũng không thấy bóng dáng cô bé. Cuối cùng có một cảnh sát khá quen thuộc với khu vực này nói, trong rừng cách đường đi này không xa, có một cái hang động tự nhiên. Đó là một hang động đá vôi, có nước ngầm, bên trong đường đi ngoằn ngoèo, cũng không được khai thác, không phải là thắng cảnh, thỉnh thoảng sẽ có mấy người can đảm vào đó thám hiểm. Cảnh sát gọi đội cứu hỏa, một mặt lục soát cả ngọn núi, một mặt đi vào hang động. Kết quả không tìm thấy đứa bé, nhưng tìm thấy một chiếc áo mưa màu vàng trong hang.”
Bạch Diệp cau mày: “Cái hang đó có sâu không? Có mạch nước ngầm phải không? Trượt chân rơi xuống?”
Tài xế lắc đầu: “Không ai biết được, cảnh sát còn phái một đội thợ lặn chuyên nghiệp và đội thám hiểm đi xuống tìm, nhưng không tìm thấy thi thể. Sau đó… thì bắt đầu xảy ra chuyện lạ.”
Bạch Diệp khá bất ngờ, câu chuyện còn chưa kết thúc?
“Từ đó về sau, tài xế xe buýt chạy tuyến đường 48 này, thường xuyên nhìn thấy một cô bé mặc áo mưa màu vàng đứng ở trạm xe vào những đêm mưa. Dừng xe mở cửa, cô bé cúi đầu lên xe, rồi cà thẻ, tài xế xoay đầu nhìn thì phát hiện trên xe không có một bóng người. Lúc đó có mấy tài xế bị dọa, ai cũng không dám chạy ca tối, đến trạm xe này thì cũng không dám dừng xe… Ngoài ra lúc đó mấy giáo viên cũng có phần trách nhiệm, sau đó tra ra được, mấy giáo viên có sự phân biệt. Chủ nhiệm lớp chủ trương đi tìm cô bé, ít nhất là gọi điện tìm chắc chắn vị trí. Nhưng phó hiệu trưởng phụ trách dẫn bọn nhỏ thì có ấn tượng không tốt với cô bé đó, cảm thấy hành vi tới trễ về sớm không chỉ một hai lần, nên đi thẳng về trường. Phó hiệu trưởng cũng không bị xử phạt, nhưng mà sau khi chuyện xảy ra, ông ta chết một cách ly kỳ trong trường.”
“Chết như thế nào?” Bạch Diệp tò mò.
“Chết đuối trong hồ bơi của trường.”
Bạch Diệp không thể hiểu được, hồ bơi trong trường thì có thể sâu đến đâu? Chẳng lẽ thầy giáo đó không biết bơi?
“Lạ không?” Tài xế tặc lưỡi: “Lạ nhất là phó hiệu trưởng kia nửa đêm trời mưa đi đến trường, tại sao lại đến thì không ai biết. Sau đó bảo vệ của trường nói, đêm đó bọn họ hình như nhìn thấy một cái bóng màu vàng xuất hiện gần hồ bơi… Trông như một nữ sinh mặc áo mưa màu vàng, bọn họ cầm đèn pin đuổi theo, mới phát hiện thi thể của thầy phó hiệu trưởng.”
Tài xế nói đến đây thì xe cũng đã gần đến nhà, cũng kết bài thôi: “Sau khi thông tin được truyền ra, lúc đó có thể nói là oanh động, hơn nữa rất nhiều người đến đến hang động đó thám hiểm, vô cùng nguy hiểm. Cho nên đường núi đó bị hủy, trạm xe cũng bỏ phế, đường 48 được sửa lại, thoáng cái đã qua mười năm… Haiz.”
Bạch Diệp và Triệu Tước từ biệt tài xế, xuống xe.
Đi vào nhà, Bạch Diệp hỏi Triệu Tước: “Cô bé đó lớn cỡ Chiêu với Ngọc Đường à?”
“Cùng năm nhưng khác lớp.” Triệu Tước nói: “Lúc đó con mèo với cọp con ở nhóm đầu tiên cho nên đã bỏ lỡ, đáng tiếc, nếu như đi nhóm cuối cùng, nói không chừng tụi nhỏ đã phát hiện chút gì rồi.”
“Vậy em cảm thấy thế nào?” Bạch Diệp hỏi Triệu Tước.
Triệu Tước nhún vai: “Thông tin quá ít, không dễ phán đoán.”
Hai người vừa vào nhà thì thấy Mia đang chơi game, trạng thái này hẳn là gϊếŧ tới điên rồi.
Trên ghế sô pha, Karin và Anna đang xem TV, trùng hợp đang chiếu về vụ nhảy lầu hồi chiều.
Triệu Tước vừa vào cửa đã bị bầy chó bao vây, chó trong nhà thật sự quá nhiều, vốn đã có một bầy, Karin lại nuôi thêm mấy con Great Dane, chiếm hết cả phòng khách.
Bạch Diệp mở tủ lạnh lấy chai nước, tính toán thời gian, hải sản sắp được giao tới rồi.
Mới ngồi xuống ghế uống một hớp nước, liền nghe trong TV nói, sau khi Quản Tiểu Hồng được đưa tới bệnh viện, xác nhận chỉ bị thương nhẹ, nhưng lúc ở lại để quan sát thêm, thì bệnh tim đột phát qua đời.
Bạch Diệp và Triệu Tước cũng ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn màn hình — Sao bất ngờ vậy?
…
Trong tòa nhà Bạch thị.
Bạch Cẩm Đường đang ngồi xem văn kiện, xem mấy lần thì ngẩng đầu nhìn đối diện một cái.
Đối diện, Công Tôn để một cái hộp giấy to để trên bàn trà, trong hộp là con Chinchilla được Công Tôn cứu sống đang lăn lộn trong cát tắm.
Vốn là nuôi trong phòng của Công Tôn và Bạch Cẩm Đường, nhưng mèo trong nhà quá nhiều, Công Tôn cảm thấy Chinchilla chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, liền ôm tới phòng làm việc của Bạch Cẩm Đường nuôi.
Bạch đại ca đã sớm quen với “con chuột” này rồi, rất ngoan và thông minh, chỉ thường nằm im, mập mạp, lúc tắm thì chơi rất ngoan, chỉ lăn vòng vòng trong cát thôi.
Công Tôn một tay cầm ly rượu vang, một tay cầm quyển sách, vừa uống vừa xem Chinchilla tắm, thỉnh thoảng lật trang sách.
Bạch Cẩm Đường đọc xong văn kiện, đi tới ghế sô pha ngồi xuống, Công Tôn hỏi hắn có uống rượu không, Bạch đại ca kéo Công Tôn tới ngồi lên đùi mình, uống ly rượu trong tay đối phương.
Lúc này cặp song sinh bước vào.
Hai người ngồi trên sô pha cùng con Chinchilla ngẩng đầu nhìn bọn họ.
Tiểu Đinh tức giận chỉ Bạch Cẩm Đường: “Giờ làm việc không được uống rượu!”
Đại Đinh im lặng nhìn em trai — Vấn đề chính chẳng lẽ là uống rượu à?
Tiểu Đinh cầm lá thư ném cho Bạch Cẩm Đường.
Công Tôn nhận lấy xem, phát hiện là thiệp cưới.
Bạch Cẩm Đường nhìn tên, rất kinh ngạc: “Thạch Nham Thạc muốn kết hôn thật?”
Công Tôn cũng biết Thạch Nham Thạc, ngược lại không phải nghe từ Bạch Cẩm Đường, mà là từ Mã Hân nghe được mấy tin đồn trong phòng pháp y, đem về kể cho hắn và Hạ Thiên nghe.
Công Tôn nhớ Thạch Nham Thạc vẫn đang mập mờ với một người mẫu lai Tây, Mã Hân còn mắng là hai kẻ này đúng là hợp nhau này kia, nhưng tên cô dâu trong thiệp mời lại là Úc Tuệ… Hình như không phải cô người mẫu nọ.
“Đám cưới vào thứ bảy tuần sau.” Tiểu Đinh hỏi Bạch đại ca: “Đi bao nhiêu anh?”
Bạch Đại ca thờ ơ chớp mắt — Tùy ý thôi.
“Đúng rồi.” Đại Đinh nói tiếp: “Thạch Nham Thạc nói vợ hắn là fan của Tề Nhạc, hỏi có thể mời band của mấy cổ tới hát chúc mừng được không?”
Bạch Cẩm Đường ngẩng đầu nhìn cặp song sinh — Mời anh tới uống rượu mừng còn xin mời Tề Nhạc tới hát? Có muốn mời Từ Liệt tới làm MC luôn không?
Cặp song sinh tỏ ra ghét bỏ — Lão Thạch trăm vô cấm kỵ…
Công Tôn bế con Chinchilla sạch sẽ lên chọt chọt bụng nó — Là một kẻ ác!