Mấy tiểu đội viên cũng nhìn đội trưởng nhà mình — Anh có ý gì?
Đội trưởng chỉ lên sân thượng nói: “Cô kia, lúc nãy trong lúc chờ bạn trai tới, vẫn luôn di chuyển, đi về phía hai bên đông và tây, nhưng từ đầu tới cuối cũng không rời khỏi khu vực của đệm khí, cho nên lúc đó tôi cảm thấy, có thể là cô ta không muốn chết, chỉ muốn gây sự đòi quay lại với bạn trai thôi. Còn sau khi người nam kia tới, vị trí đứng của hắn, chúng ta có thể nhìn thấy, nghĩa là hắn cũng nhìn thấy chúng ta, hắn rõ ràng đi về phía đông sẽ kéo bạn gái về an toàn hơn, nhưng hắn lại chọn đi về phía tây, hơn nữa vị trí đứng của hắn là nằm bên ngoài đệm khí, đứng đó kéo bạn gái là rất nguy hiểm, nếu có chuyện gì rớt xuống sẽ ở vị trí bên ngoài đệm. Nhưng cô ta đi tới vị trí ranh giới thì không đi tiếp nữa, lúc đưa tay kéo bạn trai, chính là đưa hai tay.”
Đội trưởng vừa nói, vừa vịn lên tay vịn biểu diễn cho mọi người xem: “Người bình thường đứng ở đây, muốn leo vào trong lan can, thì sẽ một tay nắm lan can, một tay giữ người cứu mình, thế thì mới hợp lý. Còn đưa hai tay ra kéo đối phương, người nam sẽ phài nhoài người về trước, lan can này rất thấp, nếu là một người đàn ông cao ráo thì sẽ đặt trọng tâm lên lan can… Nhưng một tay khác của hắn cũng không giữ thành lan can…”
Đội trưởng nói tới đây thì không nói tiếp nữa, nhìn Triệu Tước.
Triệu Tước nhún vai, bày tỏ — Ừ, đúng là vậy.
Vào lúc này, cảm xúc trên mặt mấy tiểu đội viên rất phong phú, từ sự áy náy ban đầu biến thành tam quan nát hết, lắp bắp nói: “Cho… cho nên… hai người bọn họ là cố tình? Người nữ không phải muốn nhảy lầu mà muốn hại bạn trai té chết, người nam cũng không muốn cứu người mà là muốn hại bạn gái mình té lầu?”
Mấy tiểu đội viên bình phục lại tâm trạng, cảm thấy là cái người nam đó xấu hơn, nếu như cái đệm nằm trong phạm vi cứu người nữ, coi như là cùng rớt xuống thì cũng nằm trong đệm khí!
Đội trưởng nhìn mấy đội viên nhà mình, trên mặt cũng nhíu lại như Triệu Tước khi nãy, nhưng do dự một chút, vẫn là nhịn được, sờ đầu từng người: “Cho nên nói tâm hại người không phải không có, cũng đừng thấy có lỗi, về thôi, dẫn mấy đứa đi ăn ngon.”
Các tiểu đội viên xem ra đã đỡ hơn nhiều, rối rít tạm biệt Triệu Tước và Bạch Diệp, đi về.
Bạch Diệp và Triệu Tước không lấy được xe, liền gọi một chiếc xe tới đón bọn họ.
Lúc đứng chờ xe tới, Bạch Diệp hỏi Triệu Tước: “Hôm nay tên kia cho dù là ở góc độ nào, kết quả vẫn là chết phải không? Bạn gái hắn cũng sẽ kéo hắn ra ranh giới.”
Triệu Tước gật đầu, bảy tỏ đội trưởng là một người rất có kinh nghiệm.
“Cứ bỏ qua như vậy?” Bạch Diệp hỏi.
Triệu Tước lắc đầu: “Khó điều tra lắm, đồng nghiệp của cô gái đó cũng nói, trước đây cô ta cũng định nhảy lầu mấy lần, chắc là quan sát với diễn tập, bảo đảm không để lại bằng chứng.”
“Nhưng trên sân thượng chắc là có camera.” Bạch Diệp cảm thấy cái này có thể tính là cố ý mưu sát, nhưng đúng là có lấy được video thì cũng rất khó chứng minh, chuyện cứ trôi qua trong chớp mắt…
“Video giám sát chắc là có, vì nếu như bị mất thì sẽ rất khả nghi, nhưng góc máy không chừng đã bị điều chỉnh, không có giá trị sử dụng là bao, hơn nữa…” Triệu Tước không biết làm sao cười một tiếng: “Đoán chừng là vẫn chưa xong đâu.”
“Chưa xong?” Bạch Diệp thấy một chiếc xe ở phía xa lái tới, hình như là xe của bọn họ, liền giơ tay lên gọi.
“Bây giờ dư luận đang gây bất lợi cho nhà gái, nhiều người sẽ trách móc hành động của cô ta, vì vậy mới xảy ra án mạng, dù sao người muốn nhảy lầu là cô ta, nhưng chết lại là người khác. Mặc dù nhà trai phản bội trước, nhưng nɠɵạı ŧìиɧ chỉ là một tình tiết, mọi người chỉ nghe thôi. Người sống sờ sờ té chết là nhìn thấy rất rõ, hình ảnh sẽ được đồn đi nhanh hơn là lời nói, có sức ảnh hưởng hơn.”
Bạch Diệp có chút không hiểu, vậy thì nhà gái làm thế nào để thay đổi dư luận?
Lúc này, xe dừng lại bên cạnh hai người.
Bạch Diệp và Triệu Tước lên xe.
Tài xế là một thanh niên, tò mò ló đầu ra nhìn đường đi phía trước: “Lúc nãy hai người xuống xe ở đây? Hai người cũng nhìn thấy ạ?”
Bạch Diệp và Triệu Tước cũng cảm khái, bây giờ chỉ một cơn gió nhẹ thôi là mưa cả thành phố.
“Cái người đàn ông đó đẩy cô gái thật?”
Bạch Diệp hơi sửng sốt: “Cái gì?”
Triệu Tước cũng không ngạc nhiên, sáng tỏ gật đầu một cái.
“Lúc cô đó được đưa lên xe cứu thương, luôn nói là ‘hắn đẩy tôi’…”
Tài xế còn rất nhiệt tình, mở điện thoại lên cho hai người xem.
Trên mạng có rất nhiều video với đủ góc độ, nội dung thì giống nhau, lúc nhân viên y tế đưa Quản Tiểu Hồng thần trí không tỉnh táo lên xe cứu thương, miệng cô không ngừng thì thầm, rất nhiều video nghe rất rõ, còn nhiệt tình tặng thêm phụ đề.
Quản Tiểu Hồng liên tục lặp đi lặp lại: “Hắn đẩy tôi, hắn đẩy tôi nên tôi mới bắt hai tay hắn, tôi không cố ý… hắn đẩy tôi…”
Có rất nhiều người cũng thấy lạ, cái người bạn trai đó tại sao phải tốn sức chạy đường xa tới kéo cô về, liên lạc có phải hợp lý hơn không, thì ra nhà trai không phải muốn cứu bạn gái, mà là muốn đẩy bạn gái xuống lầu…
Quả nhiên xuống xem phần bình luận, gần như ai cũng ủng hộ nhà gái, đều cảm thấy lần này ông trời có mắt, không muốn cô áy náy, tìm một người đàn ông khác tốt hơn…
Bạch Diệp nhìn Triệu Tước — Thì ra là vậy.
Tài xế vừa lái xe vừa mắng: “Dạo này người tốt toàn bị đối xử tệ, nghe nói người đàn ông kia gia cảnh rất tệ, tiền học đều là bạn gái đi làm trả cho, còn mua nhà nữa, hắn chắc chắn muốn gϊếŧ chết bạn gái mình rồi ăn hết gia tài.”
Bạch Diệp nhìn Triệu Tước — Dù sao sống chung cũng lâu, người nữ sẽ để người nam nhân cơ hội gϊếŧ mình ư?
Triệu Tước nhún vai — Dự định của dự định đi… Nhưng không có bằng chứng nào để chứng minh. Chưa kể… cách nói này không thể giải thích rõ ràng. Nếu nhà trai không có ác ý, một lòng cứu nhà gái mà bị hại chết, người nữ sẽ là cố ý mưu sát. Nhưng nếu nhà trai cũng có ác ý, bên nữ có tính là tự vệ hay không?
Bạch Diệp cau mày — Đây coi là tự vệ ư?
Triệu Tước suy nghĩ một hồi — Nhưng nếu nhà trai không có gϊếŧ nhà gái, nhà gái có khi nào muốn gϊếŧ đối phương không? Hay là nói, gϊếŧ hắn có thành công không? Mặc dù kế hoạch của cô rất tốt, nhưng không có chuyện xảy ra thì không thể suy đoán được kết quả.
Triệu Tước thấy Bạch Diệp có chút để ý, liền xua tay — Dạo này còn thiếu người xấu à, không quản hết được.
Bạch Diệp cũng không nghĩ nhiều nữa.
Nhưng tài xế vẫn là người rất thích nói chuyện, trò chuyện một hồi thì đột nhiên nói: “Haiz, nhưng mà mảnh đất này vốn không yên ổn rồi.”
Triệu Tước thấy hắn thỉnh thoảng nhìn vào kính chiếu hậu, liền cũng xoay đầu nhìn, bọn họ vừa đi ngang một trạm xe buýt bỏ hoang.
Con đường này hai bên đều là đồi, cây cối rậm rạp, cảnh sắc rất đẹp, nhưng chính là cảm giác yên tĩnh do ít người sinh sống. Trạm xe buýt kia có mấy cái ghế ngồi và trần che nắng đã cũ nát, phía sau ghế ngồi là bảng quảng cáo đã bị vỡ kính, hình quảng cáo bên trong đã bị bạc màu nặng, chỉ còn là miếng vải bẩn thỉu…
Triệu Tước suy nghĩ một chút, lập tức lên tinh thần, hỏi tài xế: “Trạm xe đó chính là cái trong truyền thuyết…”
“Trạm xe buýt đường 48.”
Triệu Tước và tài xế gần như là đồng thanh nói, nói xong, hai người cũng tỏ ra vô cùng thần bí.
Triệu Tước xoay đầu nhìn trạm xe kia, trông như muốn dừng xe đến đó xem.
Bạch Diệp hơi nghi ngờ, cảm thấy hình như mình đã bỏ qua chuyện gì quan trọng.
“Trạm xe buýt đường 48 là gì?” Bạch Diệp không hiểu hỏi.
“Oh? Anh đẹp trai anh không có nghe nói tới sao?” Tài xế cười nói: “Đó là tên của một câu chuyện kinh dị của thành phố S, không phải truyền thuyết đô thị nha, là một câu chuyện có thật.”
Bạch Diệp cảm thấy liên quan tới xe buýt mà còn kinh dị thì không có mấy loại, cơ bản là trên xe không có khách hay là xe lái sang thế giới khác đi?
“Anh chưa từng nghe tới?” Triệu Tước cũng khó hiểu nhìn Bạch Diệp: “Hai đứa nhóc kia thân với anh vậy, thế mà không kể à?”
Bạch Diệp không hiểu: “Liên quan tới hai đứa nhỏ?”
“Đúng vậy, là chuyện tụi nó từng trải qua hồi cấp hai.” Triệu Tước cười nói.
Bạch Diệp không hề nghĩ tới, nên bảo Triệu Tước kể rõ ràng.
Triệu Tước bảo tài xế kể phiên bản mà hắn biết, nhưng đều là xem tin tức địa phương, hẳn là mọi người chỉ biết cùng một chuyện thôi.
“Cái trạm xe này lúc trước ở trước đường 48, phía sau trạm xe vốn là đường lên núi, sau đó xảy ra chuyện thì phá cái đường đó đi, bây giờ cỏ dại mọc cao nên không thấy được.” Tài xế kể cho Bạch Diệp nghe: “Con đường này thông lêи đỉиɦ núi, trên đỉnh núi là đài quan sát.”
Bạch Diệp hình dung đại khái bản đồ thành phố S trong đầu, trên đỉnh núi đúng là có đài quan sát, nhưng là đi từ phía bên kia núi. Trên sườn núi còn có viện bảo tàng tự nhiên, dưới núi có công viên địa chất, còn có nơi khảo cổ học đào được xương khủng long, lúc trước ông từng dẫn Mia đến đó chơi…
“Bên này là sau lưng núi, bên kia là mặt trước, lúc trước đường lớn bên kia chưa sửa xong, số lượng người lên đài quan sát rất đông, dặc biệt là hoạt động cho trẻ con, gần như đều sẽ dừng xe ở trạm này, sau đó đi lên từ đường mòn, mất khoảng nửa tiếng để lên tới đỉnh núi, trên đường đi có thể chụp hình, lúc còn nhỏ tôi cũng thường đến chơi.”
Bạch Diệp liền tượng tượng hình ảnh Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lúc học cấp hai, cùng nhau leo lên núi chơi, cảm giác Bạch Ngọc Đường có đi lên đi xuống mấy lần thì Triển Chiêu cũng chưa lên được nửa đường, với vừa đi vừa cãi nhau, hai người không biết có cướp quà vặt của nhau hay không, nhưng balo chắc chắn là Bạch Ngọc Đường mang, không chừng còn mang cả phần của Triển Chiêu nữa.
“Đó là chuyện của 12 năm trước, lúc đó có một trường cấp hai của thành phố S muốn đưa học sinh lên đài quan sát chơi, tôi nhớ là tháng sáu, rất nóng, nhưng có nhật thực.” Càng nói giọng tài xế càng nhấn mạnh: “Hôm đó dự báo thời tiết nói sau khi có nhật thực thì trời sẽ mưa, tổng cộng có khoảng 300 học sinh đi xem, chia thành ba tổ, do mấy thầy cô dẫn dắt. Hai nhóm đầu xuống núi rất thuận lợi, tới nhóm cuối cùng thì gặp mưa to, nhóm học sinh mặc áo mưa màu vàng do trường phát trước đó. Nhưng khi đến chân núi, phát hiện thiếu mất một người. Các giáo viên gọi cho nhau, tính một hồi vẫn thiếu. Vì tổ chức theo lớp, nên thiếu ai rất dễ tra ra, là một nữ sinh… Có mấy học sinh nói nhìn thấy cô bé xuống núi trước. Đúng lúc là bình thường nữ sinh này cũng không hòa hợp với bạn bè, tình trạng tới trễ về sớm là chuyện thường ngày, cho nên thầy cô cũng chỉ nghĩ là cô bé về sớm, nên đưa nhóm học sinh lên xe về trường, trời mưa càng lúc càng to. Sau khi về tới trường, tổ chức cho các lớp tự học, giáo viên chủ nhiệm của cô bé kia vẫn không an tâm, gọi về nhà của cô bé, nhưng mãi không liên lạc được. Sau đó vì không yên tâm, cô giáo xin địa chỉ nhà của cô bé, tới nhà tìm. Nhà của nữ sinh còn ở ngay kế bên đài quan sát, cho nên cô giáo yên tâm hơn một chút, đoán là vì nhà gần nên cô bé về rồi. Nhưng khi mò theo địa chỉ tới nơi, hai người nghĩ cô giáo đã tới đâu?”
Bạch Diệp nhìn Triệu Tước, Triệu Tước bảo ông đoán đi vì mình biết đáp án rồi.
“Đến đâu?” Chú Diệp đành phải phối hợp với tài xế.
“Haha.” Tài xế lúc này giống như chuẩn bị nói một câu tạo hit, hạ thấp giọng nói: “Một ngôi mộ.”