Quyển 26- Chương 6: Cố ý hay không

Bạch Diệp và Triệu Tước lái xe đến cửa hàng xe, quản lý có vẻ quen với Bạch Diệp, tự mình ra tiếp đón.

Triệu Tước hoàn toàn không có hứng thú với xe cộ, đến phòng nghỉ tìm một ghế sô pha thoải mái, ngồi xuống uống trà xem TV.

Nhân viên phụ trách phòng nghỉ ngơi tiếp đãi rất nhiệt tình, lúc đưa dĩa trái cây còn giới thiệu các loại bảo hiểm.

Triệu Tước không giống khách hàng bình thường, nhiều người khi nghe nhân viên giới thiệu về bảo hiểm, phản ứng đầu tiên là lắc đầu xua tay, bày tỏ: “Tôi muốn yên tĩnh.”

Triệu Tước thì không phải vậy, cảm thấy rất hứng thú với lời giới thiệu, còn bảo nhân viên miêu tả cặn kẽ từng gói, ông nghe như là tư cách thẩm tra viên đang chấm điểm thi chứ không phải là khách hàng.

Lúc nói chuyện sẽ từ từ đẩy chủ đề đi xa, nhân viên trò chuyện mấy câu về công việc thì bắt đầu nói về các phiền não trong lòng, quên mất cả chuyện bán bảo hiểm. Có người kể với Triệu Tước mình từng bị bạo lực học đường, có nói gặp tra nam tra nữ, có kể mình gặp ác mộng, mối quan hệ giữa người và người không tốt, bị cấp trên chĩa mũi nhọn…

Chờ Bạch Diệp đẩy cửa đi vào, phòng nghỉ đã trở thành phòng tư vấn tâm lý.

Bạch Diệp thở dài, lặng lẽ lui ra ngoài, quyết định xem thêm mấy chiếc xe khác.

Triệu Tước tư vấn tâm lý miễn phí về cuộc sống và công việc cho các nhân viên trong tiệm, có thể nhìn ra vừa rồi ăn ngon nên tâm trạng rất tốt.

Quản lý giới thiệu xe mới cho Bạch Diệp xong, lại hỏi ông có muốn xem drone mới không, Bạch Diệp dĩ nhiên muốn xem.

Quản lý lấy một con drone ra biểu diễn cho Bạch Diệp xem, đột nhiên có nhân viên chạy ra, chỉ ra ngoài: “Quản lý, Tiểu Hồng muốn nhảy lầu!”

“Cái gì?” Quản lý nhảy cỡn lên, đuổi theo ra ngoài.

Bạch Diệp cầm drone đứng đó suy nghĩ, tỷ lệ đi lấy xe gặp người muốn nhảy lầu là bao nhiêu phần trăm…

Trước cửa hàng mau chóng có nhiều người tụ tập, quản lý chạy vào trong vội vàng báo cảnh sát rồi chạy lên lầu.

Các nhân viên trong phòng nghỉ cũng đều nhận được tin tức, điện thoại reo lên, có người nhận được tin nhắn có người nhận được hình, rất nhiều người chạy ra ngoài.

Triệu Tước lờ mờ nghe thấy mấy từ nhảy lầu, liền có chút tò mò hỏi: “Có chuyện gì?”

Nhân viên trong có vẻ biết khá nhiều về nội tình, rối rít kể với Triệu Tước.

Câu chuyện cũng không phức tạp, trong cửa hàng có một nhân viên sale tên là Quản Tiểu Hồng, quen một người bạn trai từ hồi đại học, tình cảm vốn rất tốt cũng chuẩn bị kết hôn, nhưng gần đây phát hiện bạn trai nɠɵạı ŧìиɧ, còn có tận mấy người tình bên ngoài. Chưa kể dạo này đi ôm chân phú bà, chuẩn bị kết hôn với phú bà, muốn chia tay với Quản Tiểu Hồng.

Quản Tiểu Hồng vì chuyện này mà tâm trạng rối bời, lúc trước có mấy lần đi lên sân thượng, được đồng nghiệp phát hiện khuyên ngăn, nhưng cảm xúc vẫn không đúng, tóm lại là cả cửa hàng hầu như ai cũng biết là cô gặp tra nam.

Chỉ chốc lát sau, xe cứu hỏa và xe cảnh sát đã đến, nhân viên cứu hỏa bơm phồng đệm khí, mấy cảnh sát ngước mặt nhìn tình huống bên trên.

Triệu Tước rời khỏi phòng nghỉ ngơi, thấy Bạch Diệp đang ngồi nghiên cứu drone, liền đi tới đạp lên cái ghế của ông một cái.

Bạch Diệp ngẩng đầu nhìn Triệu Tước.

Triệu Tước hất đầu về phía cửa có nhiều người đang đứng, giống như hỏi — Sao anh không ra xem?

Bạch Diệp để drone xuống nhìn xung quanh, phát hiện trong tiệm không còn một ai — Ông định mua chiếc drone này, ai sẽ tính tiền cho ông đây?

Lúc này, quản lý vội vàng chạy từ trên lầu xuống.

Ngoài cửa, hai cảnh sát cùng hai nhân viên cứu hỏa đi vào.

Quản lý chỉ lên trên nói trên lầu có ba người, hai cảnh sát ngẩng đầu thì thấy Bạch Diệp, đồng thanh nói: “Đội trưởng Bạch…”

Lúc gọi một tiếng thì thấy không đúng lắm… Cũng giống nhưng cũng không giống…

Bạch Diệp và Triệu Tước ngẩng đầu nhìn, một trong hai nhân viên cứu hỏa hô lên: “Đại thần!”

Mấy người bên cạnh tò mò nhìn hắn — Đối diện rõ ràng là hai chàng đẹp trai, đại thẩm ở đâu ra?

Nhân viên cứu hỏa kia chỉ Triệu Tước, nhắc tới cũng trùng hợp, lúc trước hắn là cấp dưới của Tần Âu, quan hệ rất tốt. Tần Âu ai gặp cũng thích, luôn là người cực kì ngoại giao, đồng nghiệp cũ bên cục cứu hỏa vẫn luôn quan tâm, hỏi thăm tình hình ở SCI, ấn tượng duy nhất với Triệu Tước chính là — Đại thần, cực kì thần bí.

Quản lý trông cũng có chút giao tình với Bạch Diệp, gặp tình trạng sứt đầu mẻ trán này, cầu cứu nhìn sang — Hỗ trợ, hỗ trợ chút đi!

Triệu Tước và Bạch Diệp không biết làm sao, đành phải ra ngoài nhìn thử.

Tòa nhà này có ba tầng, hai tầng dưới là đại sảnh tiếp khách, khá cao, tầng ba là lầu hành chính, tất cả đều là phòng làm việc, phía trên có sân thượng.

Dù sao cộng lại thì tòa nhà ba tầng này bằng một tòa nhà cao năm sáu tầng bình thường, nhảy xuống chắc chắn là chết.

Trên sân thượng có lan can cao chừng nửa mét, bên ngoài lan can là một bệ đá vòng quanh rộng chừng 30cm.

Bên ngoài lan can lúc này, trên bệ đá chật hẹp, có một cô gái mặc đồ công sở đang đứng.

Từ dưới lầu nhìn lên, trông cô có vẻ ngoài yếu đuối, cảm giác như một cơn gió thổi qua cũng có thể bay mất, giờ đang đứng trên sân thượng lảo đảo muốn ngã, làm người xem kinh hồn bạt vía.

Cô gái kia một tay giữ lan can, vừa nhìn xuống dưới vừa khóc, nhân viên cứu hỏa đã bơm một chiếc đệm khí to, nhưng phạm vi không đủ để bao trùm toàn bộ, chỉ cần cô gái đi tới khúc rẽ bên kia, thì đệm khí sẽ không bao tới.

Quản lý đã dẫn hai cảnh sát lên sân thượng, đang khuyên Tiểu Hồng bình tĩnh.

Tiểu Hồng lúc này đang khóc lóc, nói muốn gọi “Trương Vĩ” tới, muốn nói rõ ràng với hắn, nếu không hôm nay có nhảy xuống thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.

Bạch Diệp nhìn Triệu Tước, hỏi ông: “ Em có muốn lên trên khuyên nhủ không?”

Triệu Tước đút hai tay vào túi ngẩng đầu nhìn cô gái đứng trên sân thượng, không nhịn được mắng: “Có bao nhiêu người tên là Trương Vĩ, đổi một người khác cho rồi…”

Bạch Diệp cảm thấy tốt nhất là không để Triệu Tước lên đó…

Vào thời đại truyền thông phát triển như hiện tại, có nhiều người thích mang “náo nhiệt” lên internet, hiện trường mau chóng có nhiều người tụ tập hơn, cũng có không ít người livestream, mắt thấy sắp trở thành chủ đề hot của xã hội.

Hơn nữa có nhiều đồng nghiệp của Tiểu Hồng bị phỏng vấn, không ít đều là chị em tốt của cô, ai cũng mắng tra nam bạc tình bạc nghĩa, trên mạng mau chóng lên án Trương Vĩ phụ tình, mắt thấy người bạn trai cũ đã xong đời.

Cảnh sát và nhân viên cứu hỏa chỉ muốn cứu người, nhưng vị trí đứng của Quản Tiểu Hồng không ổn lắm, đội cứu hỏa phân tích, ngoại trừ biết bay, nếu không trước sau trái phải không có cách nào đến gần cô.

Hơn nữa Quản Tiểu Hồng không chịu thỏa hiệp, nhất quyết muốn gặp bạn trai phụ tình, nếu không sẽ nhảy xuống.

Bạch Diệp khó hiểu đột nhiên thấy câu nói vừa rồi của Triệu Tước có lý, đổi một người khác tốt hơn không được à?

Bạch Diệp nhìn Triệu Tước, thấy ông đang ngẩng đầu, như có điều suy nghĩ về Quản Tiểu Hồng kích động ở trên kia.

Lúc này có một chiếc xe chạy tới, sau khi xe dừng lại, một người đàn ông mập mạp, đeo mắt kiếng xuống xe, gọi: “Tiểu Hồng, Tiểu Hồng, đừng nhảy!”

Nhân viên của cửa hàng có không ít người biết hắn, rối rít nói — Chính hắn, hắn là Trương Vĩ!

Bạn trai cũ tới một cái, hiện trường liền hỗn loạn hơn, nhân viên cảnh sát hỗ trợ Trương Vĩ lên trên.

Bạch Diệp và Triệu Tước đang đứng ở cửa.

Lúc Trương Vĩ đi ngang qua hai người, Triệu Tước đột nhiên nói: “Tôi khuyên cậu đừng lên.”

Trương Vĩ ngẩn ra, nhìn Triệu Tước một cái, lúc này hắn cũng rất rối, không chắc lắm là người xa lạ này đang nói chuyện với mình.

Triệu Tước nhìn hắn một cái, nhắc nhở: “Lên rồi có thể sẽ không xuống được nữa…”

Nói xong Triệu Tước thấy mình nói không đúng lắm: “Phải nói là không đi xuống được…”

Nhưng Trương Vĩ cũng không để ý, ngay cả lời còn chưa nghe xong đã vội vàng lên lầu.

Triệu Tước lắc đầu một cái, Bạch Diệp ở bên cạnh nghi ngờ — Có ý gì?

Triệu Tước thở dài, nhìn trái phải, lại nhìn lên lầu, tựa như do dự là có nên xen vào chuyện vớ vẩn này không.

Cùng lúc đó Trương Vĩ đã lên lầu, người này cũng biết diễn lắm, quỳ xuống xin tha y như trong phim truyền hình, nhóm người livestream dưới lầu hận không thể có drone 360 độ bay lên quay, ở dưới chẳng nhìn thấy gì.

Lúc này trông Quản Tiểu Hồng như đã bị thuyết phục, nhìn xung quanh, giống như cân nhắc làm sao để leo vào.

Mà Trương Vĩ cũng tới kéo cô, hai người di chuyển về phía tây.

Triệu Tước vẫn còn đang rất vướng mắc, sau khi nhìn thấy thì chớp mắt “Oh” một tiếng.

Dưới lầu, nhân viên cứu viện có chút căng thẳng — Sắp ra khỏi phạm vi của đệm khí rồi!

Trương Vĩ đi tới bên lan can, run rẩy đưa tay về phía Quản Tiểu Hồng.

Quản Tiểu Hồng đi mấy bước nữa về phía tây rồi đưa tay bắt lấy tay Trương Vĩ…

Coi như mọi người cảm thấy nguy cơ đã qua rồi, bỗng nhiên có tiếng người hét lên trong đám đông.

Không biết có chuyện gì, đôi tình nhân trên lầu đột nhiên tay trong tay rơi xuống.

Cũng chỉ là một cái chớp mắt, hai người rơi xuống, Quản Tiểu Hồng rơi lên đệm khí, mà Trương Vĩ thì ngã xuống bề mặt xi măng.

Hiện trường máu me tanh tưởi, đám đông hét lên không ngừng.

Quản Tiểu Hồng cũng không bị thương, nhưng khi nhân viên cứu hỏa tới kéo cô khỏi đệm khí, mắt thấy thi thể nằm dưới đất bên cạnh, tâm trạng lập tức tan vỡ.

Người bên trong lẫn bên ngoài tòa nhà đều nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của Quản Tiểu Hồng.

Nhóm người vây xem cũng có đủ phản ứng, có thổn thức, có hưng phấn, có đồng cảm khóc cùng.

Triệu Tước đứng lắc đầu, Bạch Diệp nhìn ông — Đúng là lên rồi thì không đi xuống được…

Triệu Tước nhìn trời, trông có chút tiếc nuối: “Haiz, đáng tiếc, để cặp này dính với nhau thì tốt biết bao, giờ phải kéo thêm mấy người khác gặp xui xẻo.”

Bạch Diệp nghe ra trong lời nói của Triệu Tước có hàm ý.

Lúc này Quản Tiểu Hồng trông như kích động quá độ đã ngất xỉu, quản lý và cảnh sát đưa cô tới bệnh viện, xe cứu thương bị một đám người đang livestream vây quanh, cảnh sát vội vàng duy trì trật tự, bảo vệ hiện trường.

Bạch Diệp cảm thấy hôm nay không lấy được xe rồi…

Người vây xem dần tản ra, Bạch Diệp liền hỏi Triệu Tước hay là về, bữa khác rồi đến lấy xe.

Nhưng Triệu Tước lại nhìn một hướng khác.

Bạch Diệp nhìn theo hướng ánh mắt của ông, là chỗ mấy nhân viên cứu hỏa đang dọn dẹp dụng cụ.

Mấy nhân viên cứu hỏa đều còn rất trẻ, mặt non choẹt, trông rất buồn, cậu nhóc khi nãy gọi Triệu Tước là đại thần còn khóc, nói vị trí của đệm khí không được đặt tốt, nếu không thì lúc nãy đã cứu được cả hai người rồi.

Triệu Tước nhìn chằm chằm mấy đứa trẻ một hồi, xoay đầu tỏ ý với Bạch Diệp về thôi.

Nhưng đi được vài bước, ông dừng lại, xoay đầu nhìn.

Bạch Diệp có chút nghi ngờ nhìn ông — Em muốn làm gì?

Triệu Tước có vẻ bị làm khó, suy nghĩ mười giây, cuối cùng tặc lưỡi một cái, đi về phía mấy cậu nhóc nhân viên cứu hỏa.

Chọc chọc đứa nhỏ lúc nãy gọi ông, Triệu Tước nói: “Cho dù là đệm khí đặt ở đâu, có thể cứu được người đã là kết quả tốt nhất hôm nay rồi.”

Mấy nhân viên cứu hỏa nhìn nhau, không hiểu nhìn Triệu Tước.

Có một người trông lớn tuổi hơn một chút, có vẻ là đội trưởng của bọn họ, nghe câu này của Triệu Tước xong thì có điều suy nghĩ, nhỏ giọng nói: “Đúng là không phải tôi bị ảo giác…”