Quyển 26- Chương 5: Bạn học

Trong phòng bếp bận rộn, Bạch Ngọc Đường và Bạch Diệp giống như hai bếp chính, Bạch Trì làm trợ lý, chỉ lát sau đã nghe thấy mùi thơm hải sản bốc ra.

Bạch Trì đi ra đếm số người, còn hỏi Triển Chiêu: “Không có ai qua ăn thật hả anh?”

Triển Chiêu lắc đầu, giơ điện thoại lên nhìn, có chút hiếu kỳ hỏi: “Mấy người khác không tới thì cũng dễ hiểu, dù sao cũng có người bầu bạn, mà Tưởng Bình không tới á? Bác sĩ Tiểu Hà chia tay cậu ấy rồi mà?”

Mia đột nhiên giơ tay dùng thủ ngữ nói với Triển Chiêu.

Triển Chiêu nghi ngờ nhìn cô bé: “Cái gì? Bạn gái trí tuệ nhân tạo?”

Mọi người cũng quay sang nhìn.

Mia giơ tay làm hai ký tự — AI.

Công Tôn khó hiểu hỏi: “Tưởng Bình tìm một AI làm bạn gái?”

Mia sửa lại — Là tự tạo cho mình, bây giờ còn đang trong giai đoạn thử nghiệm.

“Có đáng tin không vậy…” Bạch Cẩm Đường đang xem tin tức về Food Hall trên máy tính bảng: “Trên mạng chẳng phải có nhiều lừa đảo lắm sao?”

Cặp song sinh móc hắn: “Đại ca, tuổi anh có lớn đâu mà sao suy nghĩ lão hóa dữ vậy, bạn gái AI là trí tuệ nhân tạo, không phải mấy kiểu trò chuyện làm quen trên mạng.”

Bạch Cẩm Đường ngẩng đầu nhìn hai người, hỏi: “Khác chỗ nào?”

“Đương nhiên là khác rồi!”

“Thì cũng dùng máy vi tính để nói chuyện thôi…”

“Ờh…”

Cặp song sinh nhìn nhau, nghiêng đầu — Hình như có chỗ nào không đúng lắm, nhưng cũng không có chỗ nào là không đúng.

Mia rất hóng chuyện, dùng thủ ngữ kể với Triển Chiêu về chuyện của Tưởng Bình và AI.

Triển Chiêu mờ mịt: “Cái gì? Cậu ấy không chỉ lập trình mà còn mua đồ về chuẩn bị làm thành robot?”

Mia gật đầu, còn vẽ một cái hình người trong không khí, bày tỏ Tưởng Bình thích kiểu này.

Triển Chiêu đỡ trán, cân nhắc có nên cản Tưởng Bình không, lỡ như sau này châm ngòi cho cuộc chiến người máy thì không tốt lắm… Nhưng nghĩ lại thấy không cần đến mình ra tay, không chừng qua mấy bữa nữa sẽ có người cản hắn lại.

Triệu Tước thì cảm thấy cũng không phải không làm được, còn hỏi thăm: “Nhóc trai tơ đó, có thể làm người máy bạn gái vậy có thể làm người máy giúp việc không? Cái loại có tám cái tay đó.”

Triển Chiêu liếc ông một cái — Có tám cái tay không phải là người máy, mà là bạch tuộc máy!

Nghĩ tới bạch tuộc máy, Triển Chiêu liền có hứng thú, không biết Tưởng Bình có làm được mèo máy không nhỉ…

Bạch đại ca cảm thấy có thể làm bạn đời robot cũng tốt, trên đời có nhiều trạch nam như vậy, nhu cầu rất lớn, còn bảo cặp song sinh tài trợ cho Tưởng Bình, chờ hắn làm xong thì đưa vào sản xuất.

Cặp song sinh cầm gối ném sang: “Nghe như tình tiết mở đầu của phim kinh dị quá! Đừng có kiếm chuyện!”

Bên này cãi nhau ầm ĩ, trong bếp, Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường bưng cái mâm ra, gọi mọi người ăn cơm.

Hôm nay mua hải sản tươi về ăn, ngoại trừ món cơm hải sản trứ danh của Bạch Diệp ra, còn có đồ nướng, mọi người ra ngoài sân vừa nướng vừa ăn, rất hài lòng.

Đồ ăn ngon thì sẽ có kết quả là ăn căng bụng.

Bạch Ngọc Đường cảm thấy chiều nay phải chạy bộ mấy vòng mới tiêu được hết calo, nhưng mà chạy trong phòng tập thì lãng phí quá, hắn xoay đầu nhìn Triển Chiêu, con mèo này chắc chắn sẽ không đi tập thể dục, ăn nhiều mà không tiêu hóa thì cũng không tốt…

“Có muốn đi dạo phố không?” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu thấy đúng là lâu rồi không có đi dạo, hơn nữa gần đây đổi mùa, cũng muốn đi mua thêm quần áo, hình như cũng còn không ít thứ phải mua.

Triển Chiêu càng nghĩ càng thấy không đúng, bao lâu rồi không tiêu tiền? Kiếm nhiều tiền như vậy sao lại không tiêu?

Bạch Trì và Triệu Trinh quyết định đi xem phim.

Bạch Diệp mới mua xe điện, chuẩn bị đi lấy xe với Triệu Tước, Issel và Eleven thì muốn đi xem triển lãm súng.

Kế hoạch chiều nay của Mia là chơi game.

Thảm nhất có lẽ là Bạch đại ca, cặp song sinh lấy thời khóa biểu ra, chiều nay phải tới Bạch thị họp.

Ngay lúc Bạch đại ca ủ ũ cúi đầu thì Công Tôn cầm chai rượu vang lúc nãy hắn mua, bảo sẽ cùng hắn tới công ty chơi.

Bạch đại ca lập tức phấn chấn tinh thần.

Cặp song sinh lắc đầu chạy ra ngoài, haiz, cuối tuần đã bị tăng ca rồi mà còn phải ăn cơm chó nữa chứ!

Mọi người chia nhau ra, mỗi người làm chuyện của mình.

Bạch Ngọc Đường vốn muốn đi bộ một vòng quanh đây thôi, nhưng Triển Chiêu nói muốn đi mua đồ, hai người liền lấy xe đi, đồng thời thấy cũng lâu rồi không về nhà, định lát nữa đi mua đồ xong thì về thăm ba mẹ luôn.

Lái xe vào bãi của trung tâm thương mại, hôm nay vốn là cuối tuần, muốn tìm chỗ đậu hơi khó.

Nhưng rất may, mới vừa vào bãi thì có một chiếc lái khỏi chỗ.

Chỗ đậu còn rất gần thang máy, tất cả phải nói là thuận lợi vô cùng.

Hai người mang tâm trạng vui vẻ đi lên lầu một, mới ra khỏi thang máy đã thấy một chiếc “xe lửa nhỏ”.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn chiếc xe chở con nít đi ngang qua, phát hiện tầng này hình như là khu vui chơi của trẻ em, hoặc đang làm hoạt động gia đình gì? Dù sao thì nhìn ở đâu cũng thấy con nít và đồ chơi.

Triển Chiêu thấy vô cùng hứng thú với hồ banh ở phía trước, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Cảm giác học bơi ở cái hồ này an toàn hơn trong nước.”

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ kéo đối tượng ngũ hành thiếu thủy đi về phía thang cuốn, lên lầu hai.

Mới lên lầu hai thì lại có một chiếc xe lửa đi ngang qua.

Hai người theo bản năng ngẩng đầu nhìn bảng tên, nghi ngờ mình có đi lộn vào trung tâm thương mại trẻ em không.

Nhưng lầu hai là khu bán quần áo, Triển Chiêu phát hiện chiếc xe lửa này lúc nãy xuất hiện ở tầng một, có hơi tò mò là làm sao đi lên được tầng hai? Chẳng lẽ trung tâm thương mại này có trang bị hệ thống cho xe lửa?

Triển Chiêu nhìn xuống lầu, thấy lúc nãy bọn họ không đến khu có nhiều “nấm”, liền chỉ cho Bạch Ngọc Đường xem.

Đó là khu thú cưng, hình như là hoạt động của một công ty bán chuồng và lều dành cho mèo, có rất nhiều người đang chơi với mèo ở đó.

“Lều nhìn cũng ok ghê.” Bạch Ngọc Đường thấy có thể làm một cái cho đám mèo ở nhà, để ở trong sân.

Hai người đang suy nghĩ về chuyện đi đặt lều trước hay đi mua quần áo trước, thì nghe sau lưng có người gọi bọn họ: “Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường?”

Hai người xoay đầu, thấy sau lưng ở không xa có một cô gái đang vẫy tay chào bọn họ, có chút quen quen.

Cô gái này trông khá trẻ, mặc đồ thể thao, da ngăm đen, cao ráo, tóc cột kiểu đuôi gà, thần thái sáng sủa.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều cảm thấy cô gái này quen mắt, Triển Chiêu nhanh chóng dùng cái não của mình quét thông tin dự trữ trong đầu, khi cô đi tới trước mặt hai người, hắn nói ra một cái tên: “Úc Tuệ?”

Một giây nghe được cái tên này, Bạch Ngọc Đường cũng nhớ ra, đây là bạn học hồi cấp hai của họ.

“Mình đứng ở phía xa thấy hai anh đẹp trai, càng nhìn thấy càng thấy quen, đúng là hai cậu.” Úc Tuệ cười tươi chào hai người.

Trong trí nhớ của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, Úc Tuệ là một kiện tướng thể dục thể thao, hơn nữa rất thích hoạt động trong môi trường nước, lúc đi học rất thường xuyên đại diện trường đi thi bơi.

Úc Tuệ hỏi hai người bọn họ làm gì ở đây, còn cảnh giác nhìn xung quanh: “Bắt tội phạm hả?”

Hai người bị cô chọc cười, bảo hôm nay được nghỉ, đi dạo thôi.

Úc Tuệ chỉ hai bé gái đang leo núi đá nhân tạo ở dưới lầu, nói cặp song sinh này là cháu của cô, hôm nay cô dắt hai bé đi chơi giúp chị mình.

Triển Chiêu để ý trên tay Úc Tuệ có đeo nhẫn cưới, liền hỏi cô có phải kết hôn rồi không.

Úc Tuệ khá xấu hổ, nói là đính hôn, tuần tới sẽ làm đám cưới.

Hai người liền chúc mừng.

Úc Tuệ hỏi hai người có muốn tới uống rượu mừng không, cô mời rất nhiều bạn học cũ.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường gật đầu, Úc Tuệ liền vui vẻ nói: “Vậy để mình gửi thiệp mời cho hai cậu nha!”

Bên đây trao đổi số điện thoại, bên kia hai bé gái đã leo tới đỉnh, vẫy tay gọi cô nói muốn chụp hình, Úc Tuệ vội vàng chào hai người, chạy xuống lầu chụp hình cho cháu gái mình.

Bạch Ngọc Đường thấy hai bé gái khỏe khoắn, đúng là cháu ngoại.

Hai người tiếp tục đi dạo, Triển Chiêu nói với Bạch Ngọc Đường: “Anh hai chắc cũng đi dự lễ cưới này.”

Bạch Ngọc Đường còn suy nghĩ: “Anh hai biết Úc Tuệ?”

Triển Chiêu cười: “Anh hai có biết cô ấy không thì tôi không biết, nhưng chắc chắn biết chồng cô ấy.”

Bạch Ngọc Đường kinh ngạc nhìn Triển Chiêu: “Cậu biết chồng cô ấy là ai?”

Triển Chiêu vừa rồi mới quét thông tin dự trữ trong trí nhớ mà, ngoại trừ nhớ ra người bạn học cũ này thì còn có bài đăng trong tạp chí mấy bữa trước, bài đó giới thiệu về chồng của cô, lúc đó có đăng một tấm ảnh chụp chung, hắn nhìn cảm thấy khá quen mắt.

“Chồng cô ấy là người quen của anh hai?” Bạch Ngọc Đường hơi tò mò, hỏi Triển Chiêu là ai vậy, mình có biết không.

“Anh hai chắc chắn biết, có quen không thì không rõ, nhưng Phí Mục chắc chắn rất quen thuộc.” Triển Chiêu nháy mắt với Bạch Ngọc Đường: “Chồng cô ấy là Thạch Nham Thạc.”

Nghe Triển Chiêu nói xong thì Bạch Ngọc Đường nhíu mày: “Tội phạm kinh tế đang bị chú ý số một, Thạch Nham Thạc có danh hiệu 3Stone?”

Triển Chiêu gật đầu: “Chính hắn.”

Bạch Ngọc Đường không hiểu nổi: “Thạch Nham Thạc và anh hai đúng là có biết nhau, nhưng anh hai và cặp song sinh cũng nói hắn không phải người kinh doanh đứng đắn, Phí Mục bọn họ điều tra rất lâu đúng không, cái gì mà rửa tiền trốn thuế cạnh tranh bất chính… Hơn nữa Thạch Nham Thạc còn thường xuyên xuất hiện trên báo lá cải, mấy cái tin đồn này kia… Sao lại tiến tới với Úc Tuệ?”

Trong trí nhớ của Bạch Ngọc Đường, Úc Tuệ không có xuất thân quyền quý, đây cũng không phải hôn nhân chính trị, đúng là một tổ hợp kì lạ…

“Hôm đó tôi có đọc trong bài báo, kể về Thạch Nham Thạc gặp cô gái của đời mình như thế nào, làm lãng tử phải quay đầu ra sao…” Triển Chiêu thấy tiệm kia treo một cái áo khoác màu trắng rất đẹp, liền kéo Bạch Ngọc Đường vào mặc thử.

Bạch Ngọc Đường thử áo khoác, Triển Chiêu nói tiếp với hắn: “Thạch Nham Thạc nói rất thích các hoạt động trên nước, tới hè sẽ ra biển chơi.”

Bạch Ngọc Đường cảm thấy khó bình luận, lắc đầu: “Cái tên của hắn, cảm giác ít tiếp xúc với nước thì hơn, đặc biệt là không hợp ra biển.”

Triển Chiêu còn muốn nói tiếp, nghe Bạch Ngọc Đường nói câu này thì ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn.

Bạch Ngọc Đường làm khẩu hình miệng: “Đá chìm đáy biển…”

Triển Chiêu giật mình, bị chọt trúng điểm cười, cười không dứt.

Cô nhân viên ở bên cạnh giúp cầm quần áo cũng che miệng nhìn hai người — Đi làm thì ra là một chuyện vui vẻ như vậy sao?

“Hắn ngoại trừ thích ra biển mà còn thích lặn, nhất là scuba diving.” Triển Chiêu nói tiếp: “Còn thích lặn một mình.”

Bạch Ngọc Đường đột nhiên có chút cảm khái, anh hai có thể là người có tiền duy nhất không thích tìm chỗ chết.

“Có một lần Thạch Nham Thạc đi lặn, khi lặn xuống hơn 50m thì bình oxi gặp vấn đề, lúc này đáng lẽ nên tháo hết trang bị để nổi lên, nhưng hắn nói tay chân không nghe theo lời, ý thức cũng mơ hồ…”

Bạch Ngọc Đường cau mày: “Say nitơ?”

Triển Chiêu gật đầu: “Ừ, ngay lúc hắn nghĩ mình sẽ chết ở dưới biển thì đột nhiên có một người cá xinh đẹp xuất hiện.”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu — Cậu đổi tình tiết truyện hả?

Triển Chiêu thấy áo khoác này đẹp, quyết định mua một cái.

Bạch Ngọc Đường nói muốn mua hai cái, một cái màu trắng một cái màu xanh dương.

Nhân viên cười híp mắt đi lấy cái màu xanh cho Triển Chiêu thử.

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường chớp mắt — Mặc đồ đôi thì làm sao?

“Sau đó?” Bạch Ngọc Đường bảo Triển Chiêu kể tiếp.

“À, Thạch Nham Thạc nói người cá kia cởi trang bị cho hắn, sau đó nâng hắn bơi lên mặt nước, trong quá trình này hắn đã hôn mê, chờ khi tỉnh lại thì đang nằm trên một chiếc thuyền nhỏ, một cô gái đang hô hấp nhân tạo cho hắn.”

Bạch Ngọc Đường coi như nghe hiểu: “Cho nên người cứu hắn là Úc Tuệ?”

Triển Chiêu gật đầu: “Lúc đó Úc Tuệ làm huấn luyện viên dạy lặn, cũng đang chuẩn bị tham gia thi lặn tự do, đúng lúc luyện tập gần đó. Khi lặn xuống nước thì thấy Thạch Nham Thạc gặp chuyện bất thường, mạo hiểm tính mạng bơi đến cứu hắn.”

Bạch Ngọc Đường cảm thấy đúng là nguy hiểm, lặn tự do thì sẽ không đeo trang bị, Thạch Nham Thạc gặp nạn ở độ sâu 50m, Úc Tuệ không mang trang bị lặn đến đó, hẳn đã tiêu hao rất nhiều sức, còn phải mang một người đàn ông trưởng thành đã hôn mê lên mặt nước, ngoại trừ thể lực và khả năng chuyên nghiệp ra, cũng rất dũng cảm.

“Đây coi như là ơn cứu mạng.” Bạch Ngọc Đường cảm thấy đây là duyên phận, lấy thân báo đáp cũng bình thường, nếu như là người khác, đúng là một giai thoại đẹp. Nhưng Thạch Nham Thạc hình như không đáng tin lắm, cho dù hắn có phải lãng tử quay đầu hay không, căn cơ vẫn là có background không sạch sẽ, gả cho hắn cứ cảm thấy nguy hiểm thế nào đó.

Triển Chiêu có vẻ biết Bạch Ngọc Đường nghĩ gì, cười nói: “Đúng lúc có thể giám định một chút khi tham gia lễ cưới, xem thử có tốt lên chưa.”

Bạch Ngọc Đường cũng thấy có lý.

Triển Chiêu mặc chiếc áo khoác màu xanh cũng vừa người, hai người cầm túi đựng hai chiếc áo được gói kỹ, đi dạo qua tiệm khác.