Bạch Ngọc Đường và Bạch Diệp mua rất nhiều đồ, dưới sự uy hϊếp của Triệu Tước, Bạch Diệp còn mua một cái tháp sứa, chuẩn bị trưng ở phòng khách làm đèn trang trí.
Bốn người chở một xe hải sản về, còn mấy thùng dư thì gửi EMS, chiều là có thể nhận được.
Bạch Ngọc Đường lái xe về, lúc lái xe ngang qua khu nhà kia, thấy trước cổng có rất nhiều xe cảnh sát.
Ngừng xe một lát, Triển Chiêu lấy sợi dây chuyền có hình con cá voi đưa cho Ngải Hổ, nói có thể là đồ của nạn nhân.
Giao phó suy đoán của mình xong, Triển Chiêu liền theo Bạch Ngọc Đường về chứ không tới hiện trường… Cảm thấy vụ án này sẽ được phá nhanh thôi.
Trở về biệt thự, mọi người cũng đã dậy, nhóm người “rảnh rỗi” bên nhà Triệu Tước cũng qua ăn cơm chùa.
Mia cầm điều khiển dựa vào Lisbon xem TV.
Trên TV đang chiếu nghi thức cắt băng khánh thành của Food Hall, Issel và Eleven đang cá cược, có khi nào đang cắt băng lại có thi thể rơi xuống không.
Bạch Trì lắc đầu, niệm a di đà Phật ngàn vạn lần đừng xảy ra!
Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường bưng mấy cái thùng hải sản vào bếp, Triển Chiêu để Bạch Trì nhắn tin vào group chat, coi có FA nào hôm nay rảnh rỗi không có hẹn với ai không, kêu qua đây ăn hải sản.
Nhưng mà mọi người đều đã có hẹn, cả hai FA có tiếng lâu năm như Bao cục và Tưởng Bình mà còn có hẹn nữa mà.
Bạch Trì giơ tay ra đếm, phát hiện SCI không còn ai độc thân nữa…
Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường bận rộn trong bếp, Bạch Trì chạy vào giúp. Trong phòng khách, mọi người tiếp tục xem truyền hình trực tiếp.
Triển Chiêu mở tủ lạnh lấy chai nước, chạy về sô pha ngồi, xem anh hai cắt băng.
Công Tôn cũng đã dậy, lết dép từ trên lầu xuống, thấy Bạch Cẩm Đường ở trong TV máy móc di chuyển, vỗ tay, cầm kéo…
Mọi người ngồi trên ghế bật cười, anh hai giống như bị ai cướp xác rồi.
Sau khi nghi thức cắt băng kết thúc thì đến phần giới thiệu về Food Hall, phát các đoạn quảng cáo ngắn, còn có giới thiệu về cuộc thi sắp tới.
“Coi như là kết thúc an toàn?” Triển Chiêu hỏi.
Eleven thua tiền không tình nguyện cầm điều khiển chuyển kênh: “Lần này không xảy ra án mạng, hóa ra mang vận xui không phải là Bạch Cẩm Đường.”
Chuyển kênh tới lui thì chuyển đến kênh tin tức, đang phát tin nóng, nói bắt được ba thanh niên say rượu ngược đãi động vật…
Mọi người ghét bỏ nhìn TV — Thanh niên mà sao không có tiền đồ vậy, say xỉn rồi còn ngược đãi động vật?
“A!” Bạch Trì chạy từ trong bếp ra: “Bắt được ba tên đó rồi?”
Công Tôn có vẻ cũng biết chuyện: “Là đoạn video viral trên mạng?”
“Video gì?” Triển Chiêu tò mò: “Ngược đãi động vật còn quay video? Không biết xấu hổ à?”
“Không phải.” Issel lấy điện thoại ra, search một cái, mở một video cho Triển Chiêu xem: “Hai ngày trước video này rất nổi trên mạng, cậu lại chưa xem?”
Triển Chiêu nhận điện thoại, bày tỏ mình không phải phái điện thoại mà là phái đọc sách.
Video trông là lấy từ camera giám sát, ở trước một con hẻm, có một ông chú đeo túi xách, mặc áo gió đơn giản đang đi vào.
Trên tay ông cầm tờ giấy, vừa đi vừa nhìn số nhà, chắc là đang tìm địa chỉ nào đó.
Lúc này có một con chó nhỏ xuất hiện, nhìn giống như là chó hoang, rất gầy.
Con chó đi ngang qua ông chú nọ, ngừng lại, ngẩng đầu nhìn ông, còn vẫy vẫy đuôi.
Ông chú cũng dừng lại, lấy ra một chai nước với chút bánh quy trong túi, ngồi xuống cho chó ăn.
Lúc con chó đang ăn, ông chú còn đưa tay sờ đầu nó, mặc dù bề ngoài trông ông khá thô lỗ, nhưng đối với con chó lại cực kì dịu dàng.
Lúc này có ba thanh niên ngả nghiêng đi tới, trông là biết say rượu rồi.
Lúc ba người đi ngang qua ông chú, có một người đột nhiên đá ông một cái.
Ông vốn đang cho chó ăn, bị đá té ngồi xuống đất, ngẩng đầu nhìn ba thanh niên.
Cả ba cười khıêυ khí©h với ông, có một người còn ném chai bia vào người ông.
Ông chú giơ tay ra đỡ, đứng dậy…
Ba tên say rượu ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện ông chú khá là cao.
Nhưng trông ông cũng không có ý gây chuyện, cúi đấu né tránh.
Nhưng ba tên say rượu không có ý bỏ qua, đưa tay lên nắm thành quyền, chính là muốn gây phiền phức với ông.
Triển Chiêu lắc đầu, trông thật là làm người ta tức giận.
Lúc này có một tên đột nhiên giơ chân đá con chó nhỏ núp bên người ông chú văng ra ngoài.
Triển Chiêu nhìn ngẩn ra, há miệng — Đồ khốn!
Mà gần như là cùng lúc, ông chú kia vung chân đá bay tên say rượu kia đi.
Triển Chiêu cầm điện thoại bất động.
Triệu Tước ở bên cạnh đang quan sát hắn, cảm thấy con mèo này thật là buồn cười, coi video thôi mà cũng nhập tâm vậy?
Ngay sau đó, ông chú giống như đột nhiên bị chọc giận, sau khi đá văng một người thì vung quyền đánh một tên khác, máu mũi phun ra ngoài.
Tên thứ ba giơ chai rượu, tính đập vào đầu ông.
Nhưng mà không biết có phải là do uống nhiều nên tay run mắt quáng không, dù sao cũng là không đập trúng ông chú.
Triển Chiêu thiếu chút nữa bật cười — Ba tên này diễn hài à.
Khi ông chú xoay đầu nhìn tên say rượu…
Triển Chiêu đột nhiên bấm tạm dừng.
Hắn phóng to lên, Triển Chiêu nhìn ánh mắt của ông chú…
Nhìn một hồi, Triển Chiêu sờ cằm — Ông chú này ban đầu cho người ta cảm giác thô lỗ, khi cho chó ăn thì là hiền lành ôn hòa, đối với mấy tên say rượu thì bảo sao nghe nấy, nhưng khi con chó bị đá, ông chú trông như bị chọc giận… Ánh mắt này có một thứ gì đó.
Bấm cho video chạy tiếp, chỉ thấy ông chú bắt lấy cổ tay tên kia, vung tay ném hắn đi, rơi vào chỗ hai tên còn lại, cả ba lúc này cũng tỉnh rượu, cong đít bỏ chạy.
Ông chú cũng không đuổi theo, nhìn cả ba chạy đi, rồi đưa tay cởϊ áσ khoác.
Triển Chiêu nghiêng đầu, không hiểu ông cởϊ áσ khoác làm gì.
Chỉ thấy ông chú đi tới chỗ con chó đang nằm trong xó, trùm áo khoác ôm lấy nó, mang đi.
Triển Chiêu đưa tay sờ ngực, lúc nãy thấy con chó bị đá mà hoảng sợ, giờ xem hết thì thật sự rất đã…
“Ngầu phải không anh?” Bạch Trì nói: “Video này quay cỡ một tháng trước, mới được đăng lên mấy bữa nay, trên mạng đang truy tìm ông chú này. Ba tên say rượu kia trước mắt là chết chắc rồi, con chó nhỏ cũng tìm được, nói là đêm đó được đưa đến bệnh viện thú y chữa trị, trùng hợp chính là chỗ lừa chú Diệp nhận nuôi cả bầy chó đó.”
Triển Chiêu hỏi Mia: “Chẳng lẽ con chó đó cũng được đưa về nhà em?”
Mia cười hì hì gật đầu, mở hình cho Triển Chiêu xem, con chó con đó trên chân có quấn băng, chụp chung với Mia, trông đã mập mạp có sức sống hơn nhiều.
“Bị thương nặng lắm à? Nghỉ dưỡng một tháng cũng chưa lành?” Triển Chiêu quan sát chân của con chó.
Mia nói với Triển Chiêu, mặc dù đã chữa lành vết thương nhưng vẫn bị què, nên không có tìm ai nuôi, vẫn nuôi ở trong nhà, cũng đặt xong tên rồi, kêu là Bồ Bồ, rất ngoan.
Triển Chiêu xem lại video kia, phát hiện có một đặc điểm… Lúc ba tên say kia chạy trốn, tất cả đều khập khiễng, y như là chân cũng bị thương.
Triển Chiêu lần nữa gật đầu — Ông chú này, đúng là không đơn giản.
“Nhưng mà tìm thế nào cũng không tìm được ông chú này.” Bạch Trì nói: “Đã nhiều ngày rồi, một chút manh mối cũng không có.”
Triển Chiêu lật xem thông tin liên quan, quả nhiên có nhiều bài phân tích về thân phận bí ẩn của ông.
Từ cách ăn mặc cho tới tài nghệ võ công, thậm chí còn có người zoom tờ giấy mà ông cầm, muốn xem địa chỉ ghi trên đó, có mấy trang mạng còn chạy tới con hẻm đó nằm vùng, bận rộn tìm kiếm hơn nửa tháng, nhưng từ đầu tới cuối cũng không có gì liên quan tới ông chú đó.
Sau khi ba tên say rượu kia bị bắt thì cũng cung cấp bức phác họa, nhưng ba người tả ba kiểu khác nhau, ai cũng vẽ xiêu vẹo.
Triển Chiêu lắc đầu tiếp, xem ảnh cũng có thể đoán được mức độ say rượu hôm đó tới đâu.
“Tìm ông chú đó làm gì? Phối hợp điều tra à?” Triển Chiêu có chút không hiểu: “Cũng có video rồi, ông chú rõ ràng là tự vệ, ba tên kia cũng bị bắt rồi mà?”
“Dĩ nhiên không phải cảnh sát muốn tìm, mà là mấy trang mạng, muốn phỏng vấn ông chú lấy tương tác đi.” Bạch Trì lại chạy vào bếp,
Mia chọt chọt Triển Chiêu, bày tỏ cô bé có tin tức quan trọng.
Triển Chiêu rất tò mò — Tin tức quan trọng?
Issel nói: “Thằng nhóc làm ở bệnh viện thú y rất thích đi rao chó kiếm người nhận nuôi mà, lúc đó cậu ta có hỏi ông chú có muốn đưa con chó đi không, ai ngờ lại nhận được một câu trả lời kì lạ.”
“Nói cái gì?”
“Ông ta nói - chó có hơi nguy hiểm, đổi thành con chim hoặc con bướm sẽ an toàn hơn.”
Nghe Issel nói xong, Triển Chiêu suy nghĩ một chút, trên mặt tỏ ra đã hiểu: “Ồ…”
Hai cha con Issel và Mia thấy phản ứng của Triển Chiêu đột nhiên hưng phấn vỗ tay, cùng chìa tay về phía Eleven.
Chú Đũa lại mò vào túi lấy tiền đưa cho hai người, xem ra lại thua cá cược rồi.
Triển Chiêu nghi ngờ nhìn cả ba.
Ba người chỉ chỉ Triệu Tước… Lúc Triệu Tước nghe bác sĩ thú y nói xong cũng có phản ứng y như cậu.
Triển Chiêu “A” một tiếng.
Triệu Trinh đang ngồi trên ghế sô pha huấn luyện mấy con mèo, trông như nghe không hiểu, hỏi: “Có nghĩa là gì?”
“Nghĩa là gần đây có thể có người thân hoặc bạn bè thân thiết của ông ta qua đời.” Triển Chiêu giải thích: “Đây là hiện tượng chuyển dời tình cảm thường thấy, đối với người chưa từng trải qua đau thương, khi đi ngang qua một con vật nhỏ thì cũng chỉ xem nó như một con vật thôi, nhưng đối với người vừa có người thân qua đời, hoặc người đang có vết thương lòng nhất định, con vật nhỏ đi ngang qua họ có thể sẽ khiến họ nghĩ đây là linh hồn của người thân đã chết quay lại tìm mình. Nếu như hai bên có mối quan hệ tốt, vậy thì đó là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương, ngược lại cũng vậy. Khi ba tên say rượu kia công kích ông chú, ông ta hoàn toàn chẳng để ý, nhưng khi bọn họ đá con chó, ông ta lập tức mất khống chế… Sự bùng nổ này có thể xem là phản ứng của việc bị tổn thương lần thứ hai.
Ông ta men theo con hẻm tìm địa chỉ, nghĩa là ở đó có thể là đích đến của ông ta. Mà ông ta không xuất hiện, chứng tỏ là cố tình trốn tránh, ngoài ra, hình dáng của ông ta cũng có thể là cải trang, nghĩa là ông ta không muốn bị để ý, cho nên mấy người trên mạng càng muốn tìm thì sẽ càng tìm không thấy. Nhưng con chó nhỏ đúng là đã làm ông ta xúc động, lời nói khi rời khỏi khỏi bệnh viện thú y không phải là nói với bác sĩ, mà là nói với con chó. Cho nên nếu muốn tìm chỗ nằm vùng của ông ta… Phải là chỗ nhiều chim và bướm.”
“Chỗ nhiều chim và bướm…” Triệu Trinh suy nghĩ: “Công viên?”
“Tương tự đi.” Triển Chiêu xua tay: “Người ta không muốn lộ diện là quyền của người ta, làm thế nào cũng không tìm được đâu.”
Đang nói chuyện, xe của cặp song sinh lái vào cổng, đoán chừng là Bạch đại ca về.
Mọi người lặng lẽ ngẩng đầu nhìn đồng hồ, Bạch đại ca chắc chắn là khi để cây kéo xuống đi về, chính là thời điểm tích cực nhất trong ngày.
Xe dừng lại, Bạch Cẩm Đường xuống xe, trong tay cầm chai rượu, xem ra tâm trạng rất tốt.
Cặp song sinh xách bao lớn bao nhỏ, đều là mua trong Food Hall về, vừa vào cửa lập tức báo tin vui: “Khai trương thuận lợi! Không có xác chết!”
Mọi người trong phòng khách vỗ tay nhiệt liệt — Thật đáng mừng!
Trong bếp, Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường cùng Bạch Trì lắc đầu — Anh hai đúng là không dễ dàng, yêu cầu thấp đến độ chỉ cần không có người chết là được…