Là một con sen, không có gì tệ hơn là nhìn thấy thi thể của một con mèo.
Bạch Ngọc Đường vừa nhìn tấm ảnh trong điện thoại lập tức chịu không được, hung thủ là ai? Cả mèo cũng gϊếŧ? Phải bắn chết hắn!
Triển Chiêu chỉ nghiêng đầu nhìn tấm hình kia, nói thế nào nhỉ… Con mèo này cũng rất đáng yêu!
Đó là một con mèo Golden Clan chân ngắn mập mạp, bốn chân màu trắng, trên cổ có đeo vòng mang mặt dây hình con cá voi, hình như còn có một chiếc lục lạc.
Ngoài ra… vụ án này đã xảy ra được gần một tuần, trạng thái của con mèo có quá tốt rồi không? Mèo chết cũng không trông như thế này đi…
Ngay khi cả hai nhíu mày suy luận thì Đinh Duệ gọi điện tới.
“Tiến sĩ Triển, pháp y đã tới, đây không phải là mèo thật.”
“Oh…” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liền thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Ngọc Đường nhìn kỹ tấm hình, phát hiện mình cũng bị “sự tức giận” che mờ mắt, đây là một con mèo bông, làm giống thật sự.
Triển Chiêu nhớ tới có mấy người thích lấy lông rụng của mèo làm thành đồ chơi, chắc là loại này rồi…
“Nhưng máu là thật.” Đinh Duệ thấy mảng này không còn là phạm vi phụ trách của mình nữa: “Xem tình huống ở hiện trường thì đây là gϊếŧ người phân xác, chúng tôi đã gọi đội hình cảnh đến rồi.”
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thấy sau khi phá giải câu đố hai vợ chồng kia mất tích thế nào, thì vụ này chỉ còn đơn giản là gϊếŧ người bình thường thôi. Đội hình cảnh lấy video từ camera, tìm hai vợ chồng cải trang là xong, cả hai còn kéo hành lý nữa. Chắc chắn sau khi phát lệnh truy nã sẽ tìm thấy, không khó khăn gì.
Cúp điện thoại, hai người ngẩng đầu nhìn, Bạch Diệp và Triệu Tước đã đi xa rồi, cả hai vội vàng đuổi theo.
…
Chợ hải sản này đúng là mới xây, cái gì cũng mới và sạch sẽ, không khí giống như mấy bể bán cá này chỉ để ngắm, sàn nhà được làm bằng chất liệu đặc biệt, không có đọng nước cũng không trơn trượt. Trên màn ảnh lớn thì phát ảnh các loại cá hôm nay cùng với giá cả, còn có hoạt động đấu giá, người tham gia sẽ thông qua thiết bị điện tử để ra giá. Cả ngôi chợ rất yên tĩnh, không hề ồn ào.
Là một người sạch sẽ, Bạch Ngọc Đường khá hài lòng với tình trạng vệ sinh, hoàn cảnh tốt, tâm trạng của hắn cũng tốt, hơn nữa không có con mèo nào chết, càng yên tâm hơn.
Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường cũng không khác nhau mấy, sẽ có nhu cầu mua cao ở một môi trường sạch sẽ, hai người cầm điện thoại, chọn cá, nhập số lượng, sau đó chờ tới lúc lấy hàng thì trả tiền, rất thuận lợi.
Triển Chiêu và Triệu Tước đến đây không phải để mua đồ ăn, chủ yếu là ngắm cảnh, coi cá các thứ.
Hai người còn tính mua mấy con cá đẹp đẹp về nuôi trong hồ, bạch tuộc được nha! Nuôi bạch tuộc đi! Lỡ như người ngoài hành tinh nuôi, sau này có ai xuống xâm lấn trái đất thì trong nhà cũng còn thành viên giao tiếp được!
Bạch Ngọc Đường không biết làm sao lắc đầu, trong nhà toàn là mèo, giờ còn đòi làm một bể cá? Sau này sống như thế nào?
Triển Chiêu và Triệu Tước ngắm cá xong thì đi tìm rùa biển, còn hỏi mọi người rùa biển bán ở đâu, Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường đỡ trán, cản hai người lại — Nó là động vật cần được bảo vệ!
Cả đường đi, Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường mua rất nhiều, xe không thể chứa hết, đoán chừng cuối cùng phải nhờ gửi về.
Hai người vừa chọn xong bào ngư, xoay đầu thì không thấy Triển Chiêu và Triệu Tước đâu, đành phải quay lại tìm.
Bạch Ngọc Đường đang định gọi điện thoại thì Bạch Diệp đưa tay chỉ ở phía xa xa.
Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu và Triệu Tước đứng bên ngoài đám đông, đang ngẩng đầu xem đấu giá trên màn hình.
Mà mấy cái tên trên màn hình là, cá ngói, cá thu Tây Ban Nha, cá ống, cá chỉ vàng, cá Walleye, cá lột da, cá diêm…
Có rất nhiều tên mà Bạch Ngọc Đường chưa từng nghe bao giờ.
Triển Chiêu và Triệu Tước chỉ tay vào một loại cá lạ nói muốn mua.
Bạch Ngọc Đường không hiểu tại sao muốn mua, đọc tên cá lên thì cuối cùng cũng hiểu, con cá này tên là cá chân chó…
Bạch Ngọc Đường nhìn hồi lâu cũng không biết nó liên quan gì tới chân chó, liền kéo Bạch Diệp đang chọn cá diêu hồng, hỏi: “Con cá đó thì nấu cái gì chú?”
Bạch Diệp liếc một cái: “Không biết thì cứ đem hấp.”
Bạch Ngọc Đường suy nghĩ có nên mua mấy con không, Triển Chiêu cầm con tôm càng quạt lên giơ giơ với hắn: “Ngọc Đường nhìn nè! Nó ôm mặt nè!”
Bạch Ngọc Đường im lặng nhìn con tôm kia, lại hỏi Bạch Diệp — Còn con này thì sao chú?
Bạch Diệp xua tay — Xắt ra nấu canh.
Bạch Ngọc Đường thấy có mấy con hàu tươi, liền nói mua về cho mèo ăn.
Triển Chiêu và Triệu Tước nhìn hắn — Công tử chơi sang quá ha! Mua hàu về cho mèo ăn!
Triển Chiêu và Triệu Tước lại đi xem cá nóc, Bạch Ngọc Đường và Bạch Diệp thì đi mua nhím biển…
Mới đi tới bể bán cá nóc, Triển Chiêu cảm giác như đạp trúng vật gì, cúi đầu nhìn, là một chùm chìa khóa.
Triển Chiêu cúi người nhặt lên.
Có hai chiếc chìa khóa được móc với nhau, một cái dài, trông như chìa khóa cửa, một cái kia là chìa khóa xe, ngoài ra còn có móc chìa khóa hình con cá heo.
Triển Chiêu cầm chùm chìa khóa nhìn xung quanh, hỏi: “Có ai làm rơi chìa khóa không?”
Hỏi mấy lần, mấy người đi ngang nhìn một cái, đều lắc đầu.
Lúc này có một ông chú bán trong chợ chỉ cánh cửa phía trước, nói: “Bên đó là quầy tìm đồ thất lạc, cứ đem đến đó là được.”
Triển Chiêu xoay đầu nhìn, thấy cũng gần mình, định đến đó đưa chìa khóa.
Triệu Tước đi theo phía sau, âm thầm nói: “Ta nghe nói ở bến tàu với chỗ bán cá mà có quầy thất lạc, trong đó cái gì cũng có hết.”
Triển Chiêu liếc mắt nhìn Triệu Tước, cảm thấy bên trong có hàm ý: “Cái gì cũng có?”
“Ừ.” Triệu Tước gật đầu, chỉ chùm chìa khóa trong tay Triển Chiêu: “Có thể là người mua cá làm rơi, có thể là người bán cá làm rơi, cũng có thể là, cá làm rơi…”
Triển Chiêu liếc ông một cái, cá gì còn biết lái xe, tới từ Atlantis hay là Raleye?
“A! Con sứa!” Triệu Tước vốn còn định nhiều lời thêm vài câu, nhưng lại bị hồ sứa hấp dẫn, bỏ lại Triển Chiêu chạy qua đó.
Triển Chiêu lắc đầu, đi tới cánh cửa kia, quả nhiên, phía trước có một cái bảng ghi “quầy tìm đồ thất lạc” to tướng.
Triển Chiêu đi tới nhưng bên trong không có ai, mà cửa cũng không đóng.
Trong phòng có mấy cái thùng nhựa, bên trong có đủ thứ chìa khóa, điện thoại, đồng hồ, dao kéo…
Triển Chiêu đẩy cửa đi vào, để chùm chìa khóa vào trong một thùng nhựa, cố gắng để ở vị trí nổi bật nhất.
Mới vừa rồi nghe Triệu Tước nói vậy, Triển Chiêu cũng có chút tò mò, liền đi thăm cái phòng đựng đồ thất lạc này.
Mà đúng thật là cái gì cũng có, không chỉ là vật nhỏ, còn có mấy món đồ lớn như bình hoa, đồ chơi các loại.
Triển Chiêu quét mắt nhìn mấy cái thùng, đột nhiên bị một món đồ hấp dẫn.
Đó là một cái thùng nhựa đựng đồ trang sức, phần lớn là đựng vòng tay hoặc băng đô các loại.
Triển Chiêu thấy một món “quen mắt”, liền cầm lên.
Đó là một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền hình con cá voi.
Triển Chiêu lấy điện thoại ra, mở tấm ảnh chụp thi thể con mèo giả lên, trên cổ con mèo cũng có mặt dây chuyền hình con cá voi, không thể nói là tương tự mà chính là giống y như đúc.
So sánh hai bên, Triển Chiêu có chút không chắc chắn, đây chẳng lẽ là đồ trang sức thường gặp?
Hắn đang nhìn thì sau lưng vang lên tiếng gõ cửa.
Triển Chiêu xoay đầu lại.
Hắn thấy một cụ bà tóc hoa râm với gương mặt hòa nhã bước vào, tay cầm cây chổi, thấy Triển Chiêu thì cười hỏi: “Cháu bị mất đồ hay là nhặt được đồ?”
“Dạ…” Triển Chiêu chỉ chùm chìa khóa trong thùng nói: “Cháu nhặt được chùm chìa khóa.”
Bà gật đầu: “Ừ ừ, để đó là được rồi.”
Triển Chiêu suy nghĩ một chút, cầm sợi dây chuyền kia lên hỏi bà: “Bà có nhớ là ai nhặt được sợi dây này không ạ?”
Bà nhìn sợi dây chuyền, hỏi Triển Chiêu: “Tìm thấy trong thùng nào?”
Triển Chiêu chỉ vào cái thùng đựng đồ trang sức.
Mấy cái thùng này tuy giống nhau, nhưng màu sắc thì không, Triển Chiêu phát hiện, có thùng màu trắng, có thùng thì trong suốt.
“Trong thùng trong suốt à?”
“Dạ vâng.” Triển Chiêu gật đầu.
“Vậy là nhặt ngoài bờ biển rồi.” Bà chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Mỗi ngày sẽ có người đi dọn dẹp vệ sinh ở bờ biển, nhìn thấy món gì sẽ đem về đây.”
Triển Chiêu thò đầu nhìn ra cửa sổ.
Cách chỗ này không xa là một bãi biển, không phải loại cát trắng phau phù hợp cho du lịch, mà là một bãi biển màu xám thông thường, giờ thủy triều đã rút, đá cũng lộ lên mặt, bị phơi nắng đến ố vàng.
“Đối diện ở bên kia.” Bà tiếp tục chỉ cho Triển Chiêu: “Có bờ biển cát trắng rất đông khách du lịch, ở bến tàu bên đó còn có nhiều du thuyền. Bên kia thành phố có cây cầu lớn, ở xa một chút thì có nhiều khách sạn nhà hàng, chỉ cần có đồ rơi xuống biển, có món sẽ bị dạt vào bờ này. Nên thường xuyên có người bị mất đồ ở bên đó qua đây tìm.”
Triển Chiêu suy nghĩ một chút, giơ thẻ cảnh sát ra cho bà nhìn, hỏi: “Cháu có thể cầm sợi dây chuyền này đi không?”
“Oh…” Bà gật đầu một cái, lại nhìn Triển Chiêu.
Triển Chiêu nhìn ra bà có điều muốn nói nhưng lại thôi, liền hỏi: “Bà có phải biết chút gì không?”
“A?” Bà hơi do dự, nhỏ giọng nói: “Ở bờ biển bên này, thỉnh thoảng sẽ có nhiều chim biển tụ tập, hơn phân nửa là có cá chết hoặc động vật chết trôi vào bờ, mấy con chim đó sẽ bay xuống ăn.”
Triển Chiêu gật đầu, nhìn bà chờ bà nói tiếp.
“Tuần trước, để bà nhớ chính xác… Ừ, là thứ bảy hoặc chủ nhật.” Bà chỉ ra phía bãi biển: “Lúc bà chuẩn bị tan làm thì thấy bầy chim lại đang ăn cái gì đó, bà nhìn sang hình như thấy một bàn tay người màu trắng.”
Triển Chiêu hỏi: “Vậy sao bà không báo cảnh sát?”
Bà lúng túng lắc đầu: “Cháu cũng nhìn thấy cây cầu lớn phía trước, năm nào cũng có người nhảy cầu, có lúc thi thể trôi đến bờ bên này, quản lý chợ sẽ báo cảnh sát, không cần đến lượt bà.”
Triển Chiêu gật đầu, lại hỏi thêm vài chuyện khác, sau đó rời đi.
Ở trong chợ, Bạch Ngọc Đường đang đi tìm Triển Chiêu.
Bạch Diệp bị Triệu Tước kéo đi bắt mua sứa, chú Diệp nghi ngờ, cái chợ này bị cái gì vậy, làm nhiều tháp sứa như thế, bán hẳn con sứa là được rồi mà?
Ông chú chủ tiệm còn rất nhiệt tình, nói có thể tới nhà đo kích thước và làm tháp theo yêu cầu. Đặt một tháp trong nhà trông sẽ sang trọng và cao cấp biết bao nhiêu!
Bạch Diệp bế tắc, đành phải đặt một cái.
Triển Chiêu đi ra vừa lúc nhìn thấy, bày tỏ sự hâm mộ, nhìn Bạch Ngọc Đường — Chúng ta làm một cái đi!
Bạch Ngọc Đường lắc đầu — Nhà chúng ta không chỉ có mèo mà còn có sư tử nữa! Lỡ như Lisbon nó sung quá nó làm ngã thì dọn chết luôn á?
Triển Chiêu tặc lưỡi: “Vậy mình làm giả tường!”
Trong mấy giây Bạch Ngọc Đường thật sự dao động, nhưng mau chóng lấy lại lý trí, lắc đầu từ chối — Không được! Chúng ta không làm giả tường gì hết! Cậu muốn xem thì tới công ty của anh hai mà xem, hoặc qua nhà Triệu Tước cũng được.
“Tay cậu cầm gì vậy?” Bạch Ngọc Đường cố gắng dời sự chú ý của Triển Chiêu khỏi tháp sứa.
“À đúng rồi.” Triển Chiêu đưa sợi dây chuyền cho Bạch Ngọc Đường: “Bảo Ngải Hổ bọn họ kiểm tra camera giám sát trên cầu đi, không chừng hung thủ đứng trên cầu vứt xác xuống.”