Khoảng mười năm trước, Bạch Diệp có một khoảng thời gian sống ở một thị trấn nhỏ ven biển, ở một nước nào đó trong khu vực Nam Mỹ.
Ông thuê nhà của một hộ ngư dân.
Chủ nhà là một cặp vợ chồng, tính cách chất phác, trong nhà có hai người con trai, con cả hằng năm ở ngoài biển đánh bắt cá, con út thì làm trong một xưởng chế biến đồ hải sản đóng hộp.
Thị trấn này yên bình và xinh đẹp, cuộc sống khá an nhàn, dân số cũng ít.
Một ngày nọ, đứa con út Anton về nhà với tâm trạng ủ dột, Bạch Diệp hỏi hắn xảy ra chuyện gì, hắn nói công nhân trong xưởng muốn đình công, lo lắng không biết tháng này có lấy được tiền lương không.
Lúc đó Anton phải đóng tiền học phí, tiền lương mỗi tháng rất quan trọng.
Bạch Diệp có chút không hiểu, xưởng đóng hộp làm ăn rất được, tại sao lại đột nhiên muốn đình công?
Anton nói: “Không thấy ông chủ đâu, đã mất tích nửa tháng rồi.”
Bạch Diệp cũng biết ông chủ của xưởng, tên là Lucas, là một tên phong lưu còn háo sắc.
“Hay Lucas đi nɠɵạı ŧìиɧ bị vợ bắt tại trận?” Dì chủ nhà đang phơi cá khô, nghe được bên này nói chuyện, lắc đầu than thở: “Lúc nhỏ rõ ràng là một đứa trẻ rất hay mắc cỡ mà.”
“Haiz…” Anton phiền não không biết nên chờ ông chủ quay lại hay đi tìm công việc khác.
“Người nhà hắn nói gì?” Bạch Diệp hỏi.
“Hai vợ chồng ổng không có ở nhà, căn nhà giống như lâu rồi không có người ở vậy.” Anton nói: “Công xưởng đã báo cảnh sát rồi, Dominica tìm cả tuần rồi mà cũng không thấy bóng dáng.”
Dominica là cảnh sát trưởng của trấn này, tuổi tác không còn nhỏ, sắp sửa về hưu, khá thân với gia đình Anton và Bạch Diệp.
Tối hôm đó, người nhà của Anton cãi nhau vì chuyện hắn có nên đổi việc không, mẹ của hắn đề nghị là chờ thêm một lúc, nhưng Anton sợ chờ thêm sẽ lỡ mùa tựu trường.
Nhà của Bạch Diệp cách đó không xa, nghe được cả nhà cãi nhau, ông liền ra ngoài đi tìm Dominica.
Nghe Bạch Diệp nói muốn tới công xưởng của Lucas xem, Dominica liền vui vẻ dẫn ông đi.
Dominica biết “thân phận” của Bạch Diệp, thấy ông chịu giúp đỡ thì rất vui vẻ.
Ông cũng nghi ngờ về sự mất tích của Lucas, người này mặc dù lôi thôi lếch thếch, thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng rất coi trọng công xưởng, đã nhiều năm như vậy rồi, chuyện mất tích vô cớ như lần này là chưa từng xảy ra.
Bạch Diệp đi theo Dominica vào công xưởng.
Ngoài dự đoán của Bạch Diệp, máy móc của công xưởng này không tệ, trình độ cơ giới hóa cao, hơn nữa có rất nhiều khâu là vô khuẩn.
Bạch Diệp hỏi: “Cho nên là khả năng hắn bị biến thành hũ không cao, đúng không?”
Dominica bị Bạch Diệp chọc cười, lắc đầu nói: “Công tắc đóng hay mở đều được ghi chép rõ ràng, trong xưởng còn có camera, chúng tôi đã điều tra rồi, hắn không thể nào chết trong xưởng được.”
Bạch Diệp lại tới phòng làm việc của Lucas xem, cũng không phát hiện cái gì bất thường, nhưng Bạch Diệp để ý tới một hồ cá. Trong hồ có cát, nhưng lại chẳng thấy một con cá nào, nước rất sạch, không giống như một cái hồ bỏ không.
Hai người rời khỏi công xưởng, lại đến nhà của Lucas.
Lucas ở tại một căn hộ cao cấp trong thị trấn nhỏ, hắn là một người thích cuộc sống về đêm, cho nên thích ở trung tâm thành phố.
Bên trong căn nhà vô cùng sạch sẽ, hoàn toàn khác với ấn tượng về Lucas, căn nhà này có cảm giác ấm áp của một gia đình nhỏ. Bạch Diệp có nghe Anton nói, vợ của Lucas tuy rất hung dữ, nhưng lại rất yêu hắn.
Bạch Diệp khoanh tay đứng giữa phòng khách, nhìn xung quanh.
Lúc này, ông chú ý tới cạnh một cái tủ cũng có một hồ cá, giống y như hồ cá ở trong phòng làm việc của Lucas vậy, bên trong ngoại trừ sỏi và cát ra, không có cái gì khác.
“Chúng tôi đã phun thuốc thử Luminol, nhưng không có phản ứng vết máu.” Dominica nhún vai — Trước mắt chính là tình trạng sống không thấy người, chết không thấy xác.
Bạch Diệp có chút để ý tới hồ cá ở góc tường: “Cái hồ này nuôi cái gì?”
Bạch Diệp trước đó cho là hồ trống, nhưng vừa rồi ông có phát hiện dưới lớp cát hình như có con gì di chuyển.
Dominica nhìn một cái liền cười, hỏi Bạch Diệp: “Cậu có nghe về sâu Bobbit chưa?”
Sau đó Dominica giới thiệu về đặc tính của sâu Bobbit, nói xong ông còn cầm cá khô để phía dưới hồ cá ném vào trong hồ.
Bạch Diệp lúc này mới được diện kiến loại sâu kì lạ đó.
Dominica nói: “Trước đó Lucas nuôi cá, không biết thế nào dưới lớp cát lại có con sâu Bobbit, ăn hết cá trong hồ. Hắn lấy kẹp muốn kẹp con sâu ra, nhưng khi kẹp lại làm nó đứt làm đôi, mấy bữa sau biến thành hai con. Từ đó Lucas trở nên yêu thích con vật này, tách hai con ra, một con nuôi ở nhà, một con nuôi trong xưởng.”
Bạch Diệp nghe xong cũng không lên tiếng, đứng đó nhìn hồ cá ngẩn ra.
Qua một lúc sau, Bạch Diệp ngẩng đầu, bắt đầu quan sát điều hòa trong phòng, lỗ thông hơi, cửa sổ trên mái nhà, còn gõ gõ lên tường, nghe âm thanh bên trong.
Dominica nghiêng đầu nhìn ông, hỏi: “Cậu nghi ngờ bọn họ bị gϊếŧ rồi chôn trong tường xi măng? Sao cậu giống mấy cô bé đọc nhiều truyện trinh thám trong sở của tôi quá vậy?”
Bạch Diệp liếc ông một cái.
Dominica liền cười haha.
Sau khi gõ một hồi, Bạch Diệp đứng đó suy nghĩ, hỏi: “Lúc nãy đi vào, bên ngoài cửa có gắn camera, có phải là lấy được gì không?”
Dominica chớp mắt, tò mò hỏi Bạch Diệp: “Sao cậu biết?”
Bạch Diệp nói: “Mấy cô nhóc trong sở của anh tại sao lại đoán họ bị gϊếŧ rồi chôn trong tường xi măng? Chứng minh các anh tìm thi thể, mà còn cảm thấy thi thể ở đây.”
Dominica tặc lưỡi: “Đúng là nhạy bén như dã thú vậy… Nhưng cảnh sát điều tra gì cũng phải bảo mật, tôi không thể nói cho cậu nghe được…”
Bạch Diệp xua tay chặn lời, ý nói ông bớt bày vẽ.
Dominica đành phải nhỏ giọng nói: “Đây là khu nhà hạng sang, cho nên gắn rất nhiều camera… Chúng tôi thấy hai vợ chồng Lucas một tuần trước về nhà, sau đó không ra ngoài nữa. Cho nên chúng tôi đã sớm lục tung cái nhà này lên, nhưng không tìm được ai, bọn họ cứ biến mất một cách vô căn cứ.”
“Biến mất…” Bạch Diệp tự nhủ một câu, rồi đột nhiên hỏi Dominica: “Mối quan hệ giữa anh và Lucas có tốt không?”
Dominica nói cũng không tệ, biết hơn hai mươi năm.
Bạch Diệp hỏi: “Nhà bên cạnh…”
Dominica nhún vai, nói căn bên cạnh là một cô gái trẻ ở, nhưng mấy hôm trước đã kéo vali đi du lịch rồi, chứ cũng định sang hỏi cô vài câu.
“Anh chưa từng gặp cô ta?”
Dominica lắc đầu: “Người cũng không ở đây…”
“Chắc chắn là không ở đây?” Bạch Diệp vừa nói vừa đi tìm trong phòng, cuối cùng tìm được cái kẹp tóc trong nhà vệ sinh, liền đi sang phòng bên cạnh.
Dominica nhìn Bạch Diệp chuẩn bị cạy cửa: “Nè nè nè! Chúng ta không có lệnh lục soát…”
“Người cũng không ở đây.” Bạch Diệp vừa nói vừa cạy ổ khóa.
Đẩy cửa vào, ông mở đèn lên.
Trong phòng cũng rất sạch sẽ, hơn nữa cách bố trí, nói thế nào nhỉ… có chút bóng bẩy, trông chính là căn phòng của một cô gái sống một mình.
Liếc nhìn lại, trong phòng cũng không có vấn đề gì, Bạch Diệp vừa đi vừa gõ lên tường.
Dominica nghi ngờ nhìn ông.
Qua hồi lâu, Bạch Diệp đứng trước một bức tường trong phòng tắm.
Tường được lót gạch men, trông rất bình thường.
Bạch Diệp đột nhiên giơ chân hướng về phía bức tường đó.
“Nè nè nè!” Dominica vội vàng ngăn cản, hỏi: “Phía sau có cái gì?”
Bạch Diệp nói: “Chắc là thi thể.”
“Thi… thể?” Dominica căng thẳng: “Lu… Lucas hả?”
“Ngoại trừ thi thể, còn có cửa.” Bạch Diệp bình tĩnh trả lời.
“Cửa?” Dominica kinh ngạc: “Hai bên thông nhau ư? Nhưng bên kia không có…”
“Dominica, anh nghĩ cái gì sẽ được gọi là cửa?” Bạch Diệp hỏi ngược lại.
Dominica nghiêng đầu không hiểu nhìn Bạch Diệp: “Cái gì là… cửa? Thì có thể đóng mở, khóa lại thì là cửa thôi…”
“Còn phía sau của cánh cửa?” Bạch Diệp có vẻ đang lựa góc, một lần nữa giơ chân lên.
“Phía sau cửa?”
“Không có chốt cửa, không có ổ khóa, một bên cửa dùng gạch tạo thành thì gọi là gì? Là cửa hay là tường?” Bạch Diệp nói xong thì giơ chân đạp vào bức tường.
Liền nghe “Rầm” một tiếng, mặt tường bằng gạch men bị đạp thành cái lỗ to, hơn nữa nó còn làm bằng gỗ.
Nhưng bên kia không phải là căn phòng bên cạnh, mà là một không gian nhỏ.
Dominica chẳng hiểu gì, cau mày nhìn vào không gian đen tối, mặc dù không đủ ánh sáng nhưng có thể thấy trên tường là vết máu văng tung tóe, cùng với một mùi hôi làm người ta bất an mà ông không thể nào quen thuộc hơn.
Vừa nghĩ tới bên trong là vợ chồng Lucas, Dominica thấy dạ dày mình như có sóng trào.
Bạch Diệp đưa tay tìm, sau đó nghe một tiếng “Cạch”…
Dominica nghe thấy tiếng ken két vang lên, kế đến nhìn thấy dọc bên tường có một khe hở, Bạch Diệp dùng chút sức lôi mặt tường ra, trước mặt bọn họ lại là một cánh cửa bị gạch men che lại. Nhìn kỹ thì cũng không phải bằng gạch men, mà là giấy dán tường.
Dominica cau mày, Bạch Diệp nói: “Người chết cũng không phải vợ chồng Lucas.”
“Cái gì?” Dominica mặt đầy dấu hỏi: “Vậy…”
“Nhưng mà…” Bạch Diệp vừa nói vừa mở cửa ra: “Hai người họ hơn phân nửa là hung thủ.”
Dominica rốt cuộc cũng nhìn thấy phía sau bức tường là gì, bên đó là một căn phòng khác.
Căn này rộng chừng một mét vuông, bốn mặt là tường.
Mà bức tường đối diện họ, trông thì được lót gạch, nhưng nó có chốt cửa, ngoài ra còn có sáu chốt trên dưới.
Dominica đột nhiên hiểu vấn đề mà Bạch Diệp đặt ra khi nãy — Cánh cửa này, một mặt nó sẽ là cửa, nhưng mặt kia nó là tường, khó trách bọn họ không phát hiện cái gì, thì ra chỉ có thể mở từ bên trong!
Hướng về phía cánh cửa gạch đó là một cánh cửa khác, cũng chính là cửa gỗ mà bị Bạch Diệp đạp vừa rồi.
Sau khi lột giấy dán tường xuống, có thể thấy đây là một cánh cửa bình thường, khóa hướng về phòng tắm, chốt hướng về phòng bên cạnh.
Bạch Diệp tìm trong phòng tắm, phát hiện có một hộp trông như hộp đựng đồ trang điểm, mở ra, bên trong có một chìa khóa, vừa lúc tra được vào ổ khóa của cánh cửa này.
Dominica rốt cuộc cũng hiểu rõ hai cánh cửa này, căn hàng xóm có thể mở hai cửa, mà phòng của Lucas chỉ mở được cánh cửa gỗ, điều kiện tiên quyết vẫn là hàng xóm mở cửa.
Trong căn phòng u ám có một thi thể nữ bắt đầu thối rữa… Bước đầu nhận định chính là cô hàng xóm.
Phía trước thi thể, chính là bức tường nằm giữa hai cánh cửa, có một cánh cửa nhỏ bằng kim loại, chốt cửa trông là mở được.
Dominica mở cửa ra, phát hiện có một cái lỗ, vừa lúc đủ để một người chui vào.
Trong không gian toàn là vết máu.
Sắc mặt Dominica vô cùng nghiêm túc, ông chui vào trong cái lỗ đó, bò về trước một hồi, phát hiện là ống thông gió, mở nắp ống thông gió ra, chính là trần nhà của tầng dưới, phía trước là cầu thang có thể đi xuống.
Leo xuống, là một căn nhà của gia đình khác.
Nhưng căn này không có người ở, một căn bỏ trống.
Trong phòng chỉ có một cái thùng, trong thùng để hai bộ quần áo.
Dominica vì điều tra vụ án này, mấy ngày nay vẫn luôn xem đi xem lại camera giám sát, ông nhìn một cái là nhận ra, đây là quần áo của vợ chồng Lucas khi đi vào nhà hôm đó.
“Hai người họ thay bộ quần áo khác ở đây rồi trốn đi đúng không?” Dominica hỏi Bạch Diệp.
Bạch Diệp gật đầu, ngồi xuống, nhặt một cọng tóc màu xám dưới đất lên: “Chắc là cải trang thành hai cụ già.”
Dominica gãi cái đầu quạ của mình: “Tôi không hiểu, là hai người họ gϊếŧ cô gái hàng xóm? Nhưng cô ta rõ ràng là ra ngoài mà…”
Nói tới đây, Dominica cảm thấy, thật ra xem camera giám sát cũng không rõ ràng lắm, nếu vợ của Lucas cải trang còn đội tóc giả, đi ra từ căn phòng bên cạnh, bản thân có thể nhận nhầm…
Dominica há miệng, nhìn Bạch Diệp: “Hai người họ gϊếŧ cô gái hàng xóm? Gây nhiều rắc rối như vậy? Để làm gì?”
Bạch Diệp nhún vai, bày tỏ cái này anh phải đi điều tra, nhưng nhìn thiết kế của căn phòng kia, cô hàng xóm chắc là đối tượng vụиɠ ŧяộʍ của Lucas đi.
Dominica bội phục nhìn ông: “Sao cậu nghĩ ra được vậy? Chúng tôi có khi tìm cả đời cũng không tìm ra căn phòng đó.”
“Sâu Bobbit, Lucas có thể lấy được linh cảm từ nó.” Bạch Diệp thuận miệng trả lời, rồi hỏi Dominica: “Vậy công xưởng thì sao?”
“Chắc không kinh doanh tiếp rồi, sẽ bị bán thôi.”
“Vậy tiền lương tháng này của Anton cứ đưa cho cậu ta là được.” Bạch Diệp dặn dò, rồi hỏi: “Anh có việc gì giới thiệu cho Anton không?”
“Tiền lương?” Dominica dở khóc dở cười nhìn Bạch Diệp: “Cậu… chạy tới đây một chuyến là vì tiền lương của Anton?”
Bạch Diệp chỉ mình: “Tôi cũng muốn tiền lương.”
Dominica đút tay vào túi, Bạch Diệp giúp cảnh sát phá vụ án lớn như vậy, đương nhiên phải có tiền thưởng.
Bạch Diệp lại lấy một chiếc cốc trông như làm bằng bạc ra, nói: “Tôi muốn cái này.”
Dominica mờ mịt: “Cậu lấy ở đâu vậy?”
Bạch Diệp chỉ lên nóc nhà, bày tỏ — Nhặt được ở trần nhà tầng trên.
Dominica vì tiếp nhận quá nhiều thông tin nên cũng không để ý nhiều vậy, bày tỏ Bạch Diệp thích thì cứ lấy, dù sao cũng là nhặt được.
Sau đó Dominica gọi cho đồng sự, Bạch Diệp cũng không để ý chuyện tiếp theo, đi về nhà.
…
Một khu nhà nào đó ở thành phố S, bên ngoài căn nhà xảy ra sự kiện “biến mất thần bí”.
Tổ trưởng tổ điều tra mất tích Đinh Duệ nhận được điện thoại của Triển Chiêu, sau khi nghe hắn nói xong, Đinh Duệ lập tức gọi người đi cạy bức tường.
Sau một hồi tìm kiếm, cũng tìm được bức tường “khả nghi”.
Đập bức tường ra, trước mặt chính là một căn phòng nhỏ xộc mùi máu tanh tưởi.
Đinh Duệ nhìn chằm chằm thi thể trong phòng, im lặng hồi lâu.
Triển Chiêu ở đầu dây bên kia đang chờ kết quả, hỏi: “Sao? Có tìm thấy thi thể không?”
“Tìm được rồi, tiến sĩ Triển.” Đinh Duệ nhìn vết máu trên tường, rồi nhìn thi thể dưới đất, cảm thấy có chút không giống lắm, nói với Triển Chiêu: “Tôi chụp mấy tấm gửi cho anh xem.”
Chỉ lát sau, Triển Chiêu đang đi thang máy rời khỏi bãi đậu xe, mở tấm ảnh Đinh Duệ gửi lên, ngẩn người: “Hả?”
Bạch Ngọc Đường cũng ngó sang, chỉ thấy trong căn phòng văng đầy máu, là một con mèo đã chết.
Hai người nghi ngờ nhìn nhau, chết không phải người? Mà là một con mèo?