Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

S.C.I. Mê Án Tập

Quyển 26- Hung thủ mỹ thực- Chương 1: Chia làm hai

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tất cả thành viên của SCI được nghỉ ngày hôm nay, Bạch đại ca thì lại không được nghỉ, sáng sớm bị cặp song sinh đánh thức, bắt đi đọc diễn văn.

Hiếm thấy Công Tôn có lúc ỷ lại nằm ngủ nướng, Bạch đại ca cảm thấy thật hụt hẫng.

“Hai đứa đi thôi không được à.” Bạch đại ca xua tay, quyết định quay về giường nằm với Công Tôn.

“Hôm nay khai trương Food Hall mà!”

“Kêu anh đi cắt băng anh lại không chịu đi!”

“Tâm sự nghiệp của anh đâu?”

Cặp song sinh chất vấn Bạch đại ca.

Bạch Cẩm Đường chỉ chỉ Công Tôn — Tâm sự nghiệp ở đây.

Công Tôn đưa tay sờ cằm hắn, Bạch đại ca liền đuổi cặp song sinh đi.

Cặp song sinh cầm gối đánh, mỗi người một bên lôi Bạch Cẩm Đường ra ngoài, Công Tôn dựa vào giường ngáp một cái, xoay người quyết định ngủ tới trưa.

Cặp song sinh áp giải ông chủ đi làm thành công, xuống lầu thấy Bạch Trì mặc đồ ngủ đang cho mèo ăn.

Mèo lớn mèo nhỏ xếp thành hàng đứng bên bàn trà, đang ăn sáng.

Tin tức trên TV cũng đang nói về cuộc thi nấu ăn.

Bạch đại ca vừa thắt cà vạt vừa xem tin tức giới thiệu các cơ sở giải trí lẫn quán ăn ở Food Hall.

Cặp song sinh xem rất vui vẻ, thuận tiện lấy nước trái cây Bạch Trì làm lên uống.

Bạch Cẩm Đường hỏi hai người: “Hai đứa đã kiểm tra cả tòa nhà chưa? Nhà kho, sân thượng, tầng hầm… có thi thể gì không?”

Cặp song sinh uống nước ép thiếu chút nữa sặc vào phổi, đưa tay vỗ ngực: “Anh đừng có nói bậy! Đại cát đại lợi!”

Bạch đại ca “A” một tiếng, ánh mắt nhìn cặp song sinh như là nói — Trốn tránh có ích lợi gì! Cái gì tới thì nó sẽ tới.

“Hôm nay cũng không có ai khác, Tề Nhạc, Trần Du, Từ Liệt không có đi! Hôm nay chỉ có anh thôi!”

Cặp song sinh cùng chỉ tay vào Bạch Cẩm Đường: “Hôm nay nếu mà có chuyện thì anh chính là hung thủ!”

Triệu Trinh nằm trên sô pha lắc đầu — Có thể cho tui một ngày không có hung thủ không? Sống như vầy mọi người không mệt à?

Lúc này tin tức bắt đầu thông báo về tin mất tích, một cặp vợ chồng hơn ba mươi tuổi đã biến mất khỏi căn hộ, sau năm ngày người thân báo cảnh sát, vẫn chưa có tin tức gì.

Bạch Trì nhớ hôm qua tới phòng Bao cục đưa tài liệu, có nghe tổ điều tra mất tích đang xử lý vụ này, người trong tổ có mấy luồng suy nghĩ, có người cảm thấy đây không phải mất tích, có người thì nghĩ đơn giản là họ trốn nợ.

Bao cục cũng rất nhức đầu.

“Em hình như đã xem video đó rồi!”

“Là video quay được hai vợ chồng đi vào nhưng không thấy ai đi ra?”

Cặp song sinh cũng nói chuyện, bởi vì hình ảnh theo dõi thật sự quá quỷ dị, cho nên trên mạng có nhiều bài phân tích, vụ án này rất được chú ý.

“Cái gì mà vào rồi không có ra?” Triệu Trinh có chút hứng thú hỏi.

Bạch Trì lấy điện thoại, lên mạng tìm video đó cho hắn xem.

Video xảy ra trong khu nhà trọ, lấy từ camera giám sát ở hành lang, hình ảnh tuy không quá rõ, nhưng vẫn nhìn được.

Camera quay được sau khi hai vợ chồng tan ca về nhà, đi ra thang máy, lấy chìa khóa mở cửa vào nhà.

Sau đó cũng không có ai bước ra khỏi căn phòng đó, cho đến ba hôm sau, đồng nghiệp của người vợ không liên lạc được nên tới nhà tìm, cuối cùng báo cảnh sát.

Sau khi cảnh sát kiểm tra camera thì tìm người mở khóa.

Nhưng sau khi vào phòng, phát hiện bên trong gọn gàng sạch sẽ, không có ai.

Video này không biết bằng cách nào bị tung lên mạng, tiêu đề còn là kiểu câu view, lập tức biến thành sự kiện mất tích thần bí cấp bậc truyền thuyết đô thị, ngay cả TV báo chí cũng đăng, mọi người đều đang đi tìm cặp vợ chồng này.

Kế tiếp thì cũng như tin nóng bình thường, có người bắt đầu đào sâu vào bối cảnh, có người bắt đầu vẽ chuyện, các kiểu cọ nhiệt bắt đầu làm câu chuyện trở nên thần kỳ.

Cũng không biết là ai lên nói hai vợ chồng này có thói đánh bạc, hình như thiếu nợ rất nhiều, nên chạy trốn.

Lại có tin là chồng nɠɵạı ŧìиɧ, cùng người tình gϊếŧ vợ, còn mình thì bỏ trốn né đầu gió.

Còn có người thông minh hơn nói chân tướng chỉ có một, kẻ duy nhất có thể động chạm vào camera giám sát chính là chủ tòa nhà, cho nên chủ tòa nhà mới là hung thủ.

Tổ điều tra mất tích vốn chủ yếu là điều tra các vụ buôn người, bắt cóc các kiểu, lần đầu tiên gặp vụ như thế này, các tổ viên đã xem video hơn N lần, cặp vợ chồng chỉ đi vào chứ không đi ra, tà môn!

Triệu Trinh xem video xong, cũng không phát biểu ý kiến, trả điện thoại cho Bạch Trì.

Cặp song sinh liền hỏi: “Sao? Có nhìn ra sơ hở gì không?”

Triệu Trinh nhún vai: “Video không đầy đủ, không nhìn ra cái gì.”

“Có phải là một vụ án mạng không?” Bạch Cẩm Đường phân tích: “Có người vào nhà gϊếŧ chết hai vợ chồng? Sau đó bí mật dời thi thể?”

Bạch Trì lại lắc đầu: “Bao cục đã để đội hình cảnh đi điều tra, nhân viên pháp chứng cũng tới. Nhưng trong nhà không có vết máu hay dấu vết đánh nhau, điện nước cũng rất bình thường, căn này ở tầng 18, cửa sổ được gắn hàng rào bảo vệ, người bên trong không thể leo ra, người bên ngoài cũng không vào được.”

“Ghê vậy?” Cặp song sinh còn nghĩ là câu view thôi, không ngờ tới sự việc còn kỳ lạ hơn.

Bạch Trì gật đầu: “Cho nên hôm đó Bao cục nói, nếu cuối tuần này còn không tra được, vụ án sẽ giao cho SCI.”

Bạch Cẩm Đường lắc đầu: “Quả nhiên không thể sống thoải mái được bao lâu.”



Còn trên xe đi chợ hải sản, lúc Bạch Ngọc Đường lái xe ngang qua một khu nhà, mắt nhìn vào bên trong một cái.

Bạch Diệp cũng để ý, cũng nhìn khu nhà đó, sau đó hỏi: “Là chuyện cặp vợ chồng bị mất tích?”

Bạch Ngọc Đường vội vàng gật đầu, thì ra chú Diệp cũng xem tin tức này.

Ngồi ở phía sau, Triển Chiêu vốn ngủ bù cũng mở mắt, nhìn khu nhà qua kiếng xe.

Trước cổng có mấy chiếc xe cảnh sát đang đậu, xem ra hôm nay vẫn còn đang điều tra.

“Bao cục nói, nếu cuối tuần này vẫn không có manh mối, sẽ đưa vụ án này cho SCI.” Bạch Ngọc Đường cảm thấy tám phần sẽ phải bắt đầu điều tra vụ này.

“Cặp vợ chồng đó làm nghề gì?” Bạch Diệp có chút tò mò hỏi.

Bạch Ngọc Đường đã xem thông tin cơ bản vào hôm qua: “Chồng là đầu bếp, vợ làm quản đốc, cả hai hình như cùng làm chung một chỗ, cho nên khi không đi làm, không liên lạc được, liền dẫn tới nghi ngờ.”

“Mấy lời đồn đánh bài, nɠɵạı ŧìиɧ trên mạng nói có thật không?” Triệu Tước đột nhiên lên tiếng.

Triển Chiêu đang ngáp thì liếc mắt nhìn — Chẳng phải chú ngủ à?

Triệu Tước lấy gối tựa lưng, oán trách: “Cái ghế này khó chịu muốn chết!”

“Chưa có xem kỹ.” Bạch Ngọc Đường thấy chợ hải sản ở ngay trước mặt, liền tìm bãi đậu xe.

Triệu Tước cũng là lần đầu tiên đến đây, hạ kiếng xe xuống nhìn: “Chợ to vậy sao?”

Triển Chiêu bổ sung phần thiếu sót: “Chỉ bán hải sản!”

Triệu Tước nheo mắt: “Đúng là có bán cá voi!”

Bạch Ngọc Đường và Bạch Diệp xoay đầu liếc ông một cái — Làm gì có!

Triệu Tước chỉ bong bóng hình cá voi rất to trước mặt.

“Đó là quảng cáo, linh vật của chỗ này là cá voi sát thủ.”

Triệu Tước không tưởng tượng nổi: “Chợ mà cũng có linh vật? Vậy tiệm bán mì thịt bò có nên lấy bò làm linh vật không? Người Hán thì bắt người ra làm linh vật?”

Bạch Ngọc Đường và Bạch Diệp lắc đầu, không muốn ba hoa với ông nữa.

Triển Chiêu tỉnh ngủ, khá là thừa tinh lực, cãi nhau với Triệu Tước: “Cũng đã nói là không bán cá voi thì không ăn cá voi! Cá voi cũng ăn hải sản, lấy làm linh vật có gì sai?”

Triệu Tước cười đểu nhìn Triển Chiêu: “Lấy mèo chẳng phải hợp hơn à? Hay nhóc đi làm linh vật đi?”

Triển Chiêu cầm gối đánh Triệu Tước, Triệu Tước cũng cầm gối phản đòn.

Bạch Ngọc Đường lái xe im lặng lắc đầu, nhưng Bạch Diệp như là đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nói với Bạch Ngọc Đường: “Lúc trước chú từng gặp một vụ tương tự, có người vô duyên vô cớ biến mất.”

Bạch Ngọc Đường lái xe lên lầu hai của bãi, phát hiện rất đông xe, sáng sớm mà nhiều người đi chợ vậy? Rồi tiếp tục lái lên tầng ba, hỏi Bạch Diệp: “Cũng giống như chuyện biến mất trong nhà?”

“Tương tự.” Bạch Diệp gật đầu, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Có từng nghe về sâu Bobbit chưa?”

Là một người sạch sẽ, Bạch Ngọc Đường vừa nghe đến từ “sâu” là cơ thể theo bản năng cảm thấy không thoải mái — Hay mình nói về vụ mất tích đi?

“Loại sâu này sống ở biển, con to nhất có thể dài tới 3m, cái miệng trên đầu trông như cây kéo, nhìn như một con rít khổng lồ vậy.”

Theo miêu tả của Bạch Diệp, Bạch Ngọc Đường liền nổi da gà, có chút trách móc nhìn sang — Chú Diệp, chú đừng học hai người phía sau chứ!

Cùng lúc đó “hai người phía sau” cũng không gây nữa, mà lại gần nghe Bạch Diệp kể vể sâu, tò mò — Có liên quan gì tới vụ án mất tích này?

“Loại sâu này đừng thấy nó dài, nhưng bình thường 90% đều chôn mình trong cát, chỉ lộ mỗi cái đầu, giống như thực vật dưới đáy biển vậy… Chỉ cần có cá bơi đến gần, nó sẽ há miệng cắn, ăn con cá. Loại sâu này rất hung tàn, có độc, cá nóc cũng ăn được, nhưng đây không phải chỗ đáng sợ nhất của nó.”

Bạch Ngọc Đường rốt cuộc cũng tìm được chỗ đậu xe, dừng xe lại, hỏi: “Còn cái gì đáng sợ hơn?”

“Chỗ đáng sợ nhất của loại sâu này, chính là cắt ra sẽ trở thành hai con.”

Bạch Ngọc Đường đậu xe xong, trên mặt tỏ ra ghét bỏ — Thật là ghê tởm.

“Cho nên là?” Triển Chiêu hỏi: “Có liên quan gì tới vụ án mất tích?”

“Hai người trưởng thành đi vào một căn phòng bịt kín, sau đó biến mất không thấy tăm hơi, đúng không?” Bạch Diệp cởi dây an toàn chuẩn bị xuống xe: “Căn phòng đó chính là một con sâu Bobbit, hai người này là con mồi của nó. Sau khi con mồi bị nuốt, nó đứt làm hai khúc, biến thành hai con, con giữ thức ăn bơi đi, mà trong thân của con ở lại, cho dù tìm thế nào cũng không tìm thấy hai con mồi.”

“Nhà làm sao chia thành hai khúc…” Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu sau khi lặp lại thì đột nhiên “A!” một tiếng, đồng thanh nói: “Xây bức tường? Tách một phòng thành hai?”

“Nhưng hiện trường không có vết máu hay dấu vết đánh nhau, chẳng lẽ cặp vợ chồng kia tách nhà ra… Khoa giám chứng đã đào sâu tìm kiếm nhưng cũng không thấy bức tường nào mới xây cả…” Triển Chiêu lẩm bẩm một hồi, trong chớp mắt nghĩ ra: “Không đúng, cặp vợ chồng đó không phải người bị hại, mà là hung thủ!”
« Chương TrướcChương Tiếp »