Quyển 25- Chương 48: Kết cục của một kẻ lừa gạt

Lâm Phi.

Người vợ thứ ba chết an uổng của Bùi Thiên, nguyên nhân cái chết là tai nạn, xe lao xuống vách núi, xe hư người chết.

Giống như hai người vợ trước của Bùi Thiên, nguyên nhân cái chết của bà tương đối khả nghi, nhưng tra không ra bất kỳ sơ hở nào. Mà khác với hai người vợ trước, thi thể của Lâm Phi bị hủy hoại nghiêm trọng, thân phận là dùng thẻ căn cước cùng một vài món đồ cá nhân xuất hiện cùng thi thể để xác nhận.

Sơ hở tạo thành như vậy, đúng như lúc trước SCI điều tra, Lâm Phi cũng chưa chết, mà là bị đánh tráo, sau đó bị nhốt trong trung tâm hồi phục, trở thành một bệnh nhân bị chọn để thử thuốc.

Nhưng mà, “việc làm ăn” tiến hành không hề thuận lợi.

Nội bộ của trung tâm hồi phục có xích mích, một bên thì chỉ muốn thử thuốc, một bên thì chỉ muốn kiếm tiền. Đồng thời, một bên thì muốn lấy thuốc làm vật trợ, thông qua nó để lừa gạt kiếm tiền. Mà một bên thì chỉ thuần thô bạo, cảm thấy lừa gạt là phụ, bán thuốc kiếm tiền là chính.

Kết quả trong một lần thử thuốc thì gặp tai nạn, một nhóm lớn bệnh nhân trốn khỏi trung tâm, trong đó bao gồm cả Lâm Phi.

Từ đó về sau, cô gái quấn băng vải vốn dùng để dọa người, biến thành ác mộng của những tên lừa gạt.

Đồng thời trung tâm hồi phục bắt người thử thuốc cũng thay đổi suy nghĩ, ngưng nghiên cứu thuốc, bắt đầu buôn bán thuốc quy mô lớn và lừa gạt.

Mà những người sống sót từ trung tâm hồi phục, cùng vời người thân của họ, bắt đầu truy xét những con buôn lừa gạt này.

Hai bên gϊếŧ hại lẫn nhau, những cuộc chiến trả thù và tỷ thí diễn ra trong bóng tối.

Cho đến một ngày, một cuốn sổ ghi chép của một ký giả đã phá vỡ hết mọi cân bằng.

Lưu Tĩnh có khối u trong não, trong lúc cô bị bệnh thì sinh ra một nhân cách mới.

Nhân cách này phát hiện chồng mình, Trương Viễn Thành vào thời sinh viên từng tham gia một nhóm buôn thuốc, hơn nữa còn gây ra không ít tai nạn và thương vong. Trong đó bao gồm cả vợ của tổng biên tập mình bị hại, hung thủ là một con buôn thuốc, chính là bạn của Trương Viễn Thành.

Lưu Tĩnh có bản tính chính trực không thể nào chấp nhận được, bắt đầu điều tra chồng.

Không biết là xuất phát từ ý tự vệ, hay là do tiềm thức trốn tránh, nhân cách này của Lưu Tĩnh vẫn luôn điều tra quá khứ của Trương Viễn Thành, một mặt tự tạo ra ảo tưởng, gạt nhân cách chính là Trương Viễn Thành nɠɵạı ŧìиɧ.

Cho nên mới dẫn đến căn nguyên của vụ án này, Lưu Tĩnh và Trương Viễn Thành đến biệt thự ở khu cắm trại ly hôn.

Mà sở dĩ tới biệt thự này, chính là trong lúc nhân cách kia của Lưu Tĩnh điều tra, phát hiện khu cắm trại này còn có trung tâm hồi phục và nhà cũ của Bùi gia, một khu vực này chính là hang ổ bí mật của nhóm buôn thuốc nọ.

Bởi vì bản thân Trương Viễn Thành là một người tham gia buôn thuốc, cho nên sổ ghi chép của Lưu Tĩnh là một thứ rất quan trọng. Cuốn sổ này lập tức trở thành thứ mà hai bên cùng muốn tranh đoạt… Mà trùng hợp căn bệnh khiến cho hành động của cô không thể nào đoán được… Lưu Tĩnh gửi cuốn sổ đến chỗ Lâm Nhược, người không hề liên hệ gì tới Minh Địch, cuốn sổ quan trọng đó cứ vậy biến mất một cách thần bí.

Trương Viễn Thành cũng là một sự tồn tại khá phức tạp, lúc còn trẻ hắn xem như cũng là “lầm đường lạc lối”, sau đó hắn nghĩ đủ cách để sửa chữa, những năm đó hắn si mê biểu diễn “kịch nói”, nhưng thật ra đoàn kịch của hắn chính là cứ điểm của nhóm báo thù tổ chức, mà hắn bị nhìn thấy đang âm thầm nói chuyện gì đó với Chu Lệ, cũng không phải là nɠɵạı ŧìиɧ, mà hai người đang trao đổi tin tình báo.

Biến cố của Lưu Tĩnh và Trương Viễn Thành, kéo SCI vào điều tra.

Một loạt án mạng xảy ra, cùng với “hung thủ” cố ý khıêυ khí©h SCI, chỉ có một mục đích… Để SCI bắt hết nhóm buôn thuốc và nhóm trả thù.

Mà người sắp xếp mọi thứ phía sau, chính là Đồ Tử.

Đối với Đồ Tử mà nói, bắt đầu từ chuyện Lâm Phi cầm đầu báo thù, đó chính là ác mộng của ông, chỉ cần những người này bị bắt vào tù, ông sẽ được sống an nhàn qua ngày. Mà những con buôn thuốc của trung tâm hồi phục, đối với ông mà nói là tài sản không sạch, là những quả bom có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Tiền ông đã kiếm đủ rồi, bây giờ chỉ muốn tẩy trắng rồi sống yên ổn an hưởng tuổi già thôi.

Lâm Phi trả thù cũng là trong giai đoạn đang điều tra… Bởi vì cũng chỉ tra được nhóm buôn thuốc, không tìm được chủ mưu.

Cho đến nay, bà cảm thấy chủ mưu là bác sĩ, người đả thử thuốc lên người mình, cũng chính là người Đồ Tử sắp xếp để chịu tội.

Nói cách khác, vụ án lần này chỉ cần SCI thông qua điều tra cách làm của sát thủ liên hoàn, bắt tập đoàn buôn thuốc gϊếŧ người, cùng với nhóm Lâm Phi báo thù lại, cuối cùng tìm được bác sĩ sắp gần đất xa trời, cùng với quyển nhật ký, là có thể kết án viên mãn.

Thân phận Đồ Tử của ông, chỉ là một người bị hại năm đó may mắn còn sống sót, chỉ vậy thôi.

Nhưng ông đâu ngờ mình lại đυ.ng Triển Chiêu và Triệu Tước.

Đồ Tử yêu thích tham lam cảm giác an toàn từ Bạch Diệp, lại không phát hiện bên cạnh Bạch Diệp có một “ác ma” sống.

Nếu như nói cô gái quấn băng vải chỉ là hư cấu để lừa gạt dẫn tới ác mộng, thì một giây nhìn thấy Triệu Tước ngồi sau xe, ông mới biết cái gọi là thật sự bị ác ma để mắt là cảm giác gì… Tất cả coi như kết thúc, thất bại trong gang tấc.

Lâm Phi nhìn người đàn ông tướng mạo xấu xí không có một chút cảm giác tồn tại ở trước mặt, cũng cảm thấy có chút buồn cười. Đã nhiều năm như vậy, bà vẫn luôn đi tìm chủ mưu phía sau, ai ngờ lại là một người như vậy… Dễ dàng hủy diệt cuộc đời người khác chỉ vì tiền.

Khi chân tướng đã rõ ràng, Bạch Ngọc Đường hỏi Lâm Phi, tại sao khi trốn được bà không đi báo cảnh sát.

Lâm Phi trả lời rất đơn giản, thân phận của những người sống sót cũng chỉ là bệnh nhân tâm thần, hơn nữa mọi người chịu đủ sự đau đớn do thuốc tàn phá, rất nhiều người đến giờ cũng không thể nào tin vào thuốc và trị liệu… Một bệnh nhân tâm thần không tin vào thuốc đi báo án, không chừng còn bị trả về ngược lại.

Con đường báo thù khi bắt đầu có rất nhiều người là thân bất do kỷ, ngoài ra còn có nhiều người không muốn bị bại lộ thân phận của người nhà.



Sau khi vụ án được phá, dẫn tới không ít phản ứng dây chuyền, kéo ra được một số người liên quan, trước đó một số vụ án bị tích lũy cuối cùng cũng nhờ vụ buôn thuốc mà cáo phá.

Vì yếu tố của vụ án quá nhiều, hơn nữa cách viết của Cao Mẫn đúng là không tệ, báo cáo điều tra trở thành sách được bán rất chạy.

Ngoài ra, cuộc phẫu thuật của Lưu Tĩnh cũng thành công, nhân cách kia biến mất không còn nữa.

Những người bị gϊếŧ bao gồm cả Trương Viễn Thành, đều từng là người tham gia buôn thuốc, bị đồng đội vứt ra gánh tội hoặc diệt khẩu.

Chỉ là SCI không dễ bị lừa, tất cả ngụy trang cuối cùng bị vạch trần hết.

Sau khi vụ án được cáo phá cũng là cuối tuần, SCI mọi người chuẩn bị đi đâu chơi hai ngày.

Sáng thứ bảy, khi trời mới tờ mờ sáng.

Cạnh lối vào gara của biệt thự, Triển Chiêu đang đứng đó, ngẩng mặt ngáp một cái.

Bạch Ngọc Đường lái xe khỏi gara, mở cửa xe.

Triển Chiêu mơ màng leo lên xe, tiếp tục ngáp.

Bạch Ngọc Đường có chút bất đắc dĩ nhìn Triển Chiêu mở mắt không nổi: “Hôm qua chẳng phải cậu nói muốn ngủ tới trưa sao, sớm vậy rồi đã dậy?”

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu: “Tôi đi chợ thôi, cậu không cần đi theo.”

“Sai!” Triển Chiêu giơ ngón tay lên lắc lắc: “Là cậu đi chợ với chú Diệp, thời cơ quan sát tốt như vậy sao có thể bỏ qua được?”

Nói xong lại ngáp tiếp.

Bạch Ngọc Đường cũng không hiểu con mèo này muốn “quan sát loài người” cái gì, nhưng mình nuôi mèo thì dù gì cũng phải cưng chiều, không thể làm gì khác hơn là lái xe đi đón Bạch Diệp.

Chuyện là trước đó Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường có qua nhà Triệu Tước ăn một bữa hải sản do Bạch Diệp làm, ngon đến mức Triển Chiêu muốn kêu “meo meo”, Bạch Ngọc Đường liền muốn học cách nấu từ Bạch Diệp.

Vừa may hôm nay rảnh rỗi, Bạch Diệp hẹn Bạch Ngọc Đường đi mua hải sản rồi về dạy cách nấu.

Mua hải sản thì sao, thì phải dậy sớm, Bạch Ngọc Đường sáng nay thức dậy phát hiện Triển Chiêu cũng muốn đi chợ cùng.

Lý do của Triển Chiêu rất đơn giản, gần đây hắn đang làm một nghiên cứu quan sát loài người, hình như có liên quan đến âm thanh, cần thu thập nhiều hàng mẫu. Hàng mẫu ở chợ sáng sớm đương nhiên là Triển Chiêu chưa có, cho nên coi như là đi lấy tài nguyên đi… Ngoài ra, Triển Chiêu cũng muốn thấy Bạch Ngọc Đường và Bạch Diệp đi chợ với nhau, cảnh đó chắc là rất thú vị.

Xe lái đến nhà Triệu Tước, phát hiện Bạch Diệp đã đứng chờ trước cửa, bên cạnh ông là Triệu Tước, mắt lim dim miệng không ngừng ngáp.

Mà trên xe thì Triển Chiêu đã ngủ rồi.

Để cho hai người thiếu ngủ ngồi phía sau, Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường ngồi phía trước, lái xe tới chợ hải sản.

Lần này còn phải đi khá xa, là một khu chợ mới ở gần bờ biển, nghe nói là trung tâm hải sản lớn nhất của thành phố S, mấy nhà hàng lớn trong thành phố đều đến đó mua hải sản.

Bạch Ngọc Đường gần đây mới mua tủ lạnh lớn, chuẩn bị tích trữ cá tôm mà Triển Chiêu thích ăn.

Bạch Diệp còn cầm theo tờ danh sách, Mia viết một đống đồ muốn ăn, Bạch Diệp ngồi ở ghế phó lái ngó ra sau xe, nghiên cứu xem cốp sau có đủ chỗ để không.

Bạch Ngọc Đường nói nếu không đủ chỗ thì mình đóng hàng gửi về, chuyển phát nhanh trong ngày là nhận được.

Triệu Tước trước khi ngủ còn xỉa một câu: “Là chuẩn bị mua một con cá voi hay gì?”

Bạch Ngọc Đường và Bạch Diệp đồng thanh nói: “Buôn bán cá voi là phạm pháp!”

Nhưng mà Triệu Tước không có tâm tư trả lời, mắt nhắm nghiêng đầu, giống như Triển Chiêu ôm gối ngủ.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu cho xe chạy, không biết hai người này bị cái gì, ở nhà nằm ngủ chờ cơm không phải tốt hơn sao?



Bạch Diệp và Bạch Ngọc Đường đều là người không thích nghe nhạc trong lúc lái xe, vì vậy trong xe rất yên tĩnh. Hai người bình thường tuy kiệm lời nhưng lúc ở chung thì rất hay trò chuyện, cảm thấy chủ đề rất hợp nhau.

Bạch Ngọc Đường trước đó đã phát hiện, Bạch Diệp biết nấu tất cả các món ăn, hơn nữa không phải là cách nấu của nhà hàng, mà là cách nấu dân dã, khẩu vị khá là thuần túy. Dùng cách nói của Triển Chiêu, tài nấu nướng của Bạch Diệp nằm ở next level, cấp bậc hoàn toàn khác với mấy đầu bếp hào nhoáng trên thị trường.

Trước đó Eleven cũng từng nhắc qua, nói Bạch Diệp là một người có kiến thức vô cùng “uyên bác”, là người đã đi qua rất nhiều chỗ, trà trộn vào các khu nghèo, tài nấu nướng sở dĩ tốt là vì đều học công thức từ các gia đình, chứ không phải từ nhà hàng quán ăn.

“Chú Diệp có muốn đi tham gia thi đấu không?” Trong lúc chờ đèn đỏ, Bạch Ngọc Đường thấy một biển quảng cáo rất lớn, nhớ tới trước đó cặp song sinh đã từng nhắc qua.

Gần đây Bạch thị mới mở một trung tâm thương mại lớn, bên trong có rất nhiều quán ăn nổi tiếng. Cặp song sinh hợp tác với một show truyền hình nấu ăn, làm một show thi tài nấu nướng, ba người đứng đầu sẽ nhận được tiền thưởng và cơ hội được quảng bá, gần đây ở các bảng hiệu quảng cáo đều là tuyên truyền về cuộc thi này.

Bạch Diệp bị Bạch Ngọc Đường chọc cười, nói tiền thưởng cũng không có bao nhiêu, chi bằng giúp mấy đứa bắt tội phạm bị truy nã còn lời hơn.

Bạch Ngọc Đường cảm thấy món hải sản này đủ để Bạch Diệp đi sâu vào trong, nhưng mà: “Gần đây cặp song sinh có chút ra vẻ, mở cuộc thi lớn như vậy, còn làm trong tòa nhà của Bạch thị, hy vọng không có gặp rấc rối gì…”

Bạch Diệp thì cảm thấy cũng không đến nổi, thi nấu ăn thì có thể gặp chuyện gì…

Bạch Ngọc Đường lắc đầu — Chú đừng đánh giá thấp uy lực của anh hai.