Trong khu phòng bệnh ở bệnh viện, Mia ngồi xếp bằng bên cửa sổ chơi game.
Eleven ngồi bên cạnh cô, ôm gấu bông mắt lim dim.
Lúc này trời đã tối, trong phòng bệnh mở đèn sáng trưng, Đồ Tử nằm trên giường giật giật người, tỉnh dậy.
Mia ngẩng đầu nhìn ông.
Đồ Tử ngồi dậy, lúc này, bên ngoài có y bác sĩ đi vào, kiểm tra cho Đồ Tử.
Y tá kéo rèm xung quanh giường lên, Mia cầm điện thoại đi ra ngoài, hình như là đi vệ sinh.
Y bác sĩ mau chóng kiểm tra xong rồi đi ra ngoài.
Một lát sau, Mia trở về phòng bệnh, nhìn cái giường một cái.
Đồ Tử đã không còn nằm trên giường, bên trong nhét hai cái gối.
Mia chạy tới cửa sổ lay Eleven.
Eleven mở mắt, cũng không có ý buồn ngủ, mở miệng hỏi Mia: “Được rồi?”
Mia gật đầu một cái, dùng thủ ngữ nói — Có ba chiếc xe tới.
Eleven đứng dậy, duỗi người: “Thằng cha đó đúng là rất cẩn thận, núp lâu như vậy, làm eo chú sắp gãy tới nơi.”
Mia giơ tay lên hừng hực đấm lên lưng ông một cái.
Hai người cùng nhau ra ngoài, Eleven hỏi Mia: “Triệu Tước bọn họ có về ăn cơm không?”
Mia giơ tay con gấu — Không biết ạ, nếu như thuận lợi thì chắc sẽ về ăn cùng.
…
Trong hầm đậu xe của bệnh viện, một người đàn ông mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang cùng kính cận, đi nhanh về phía một chiếc xe.
Đưa tay kéo cửa, phát hiện cửa xe không khóa, người nọ mau chóng leo lên.
Ngồi ở ghế tài xế, miệng thở dài một cái.
Người kia cũng không cởi bỏ trang phục, mà mau chóng khởi động xe định lái đi.
Nhưng dư quang liếc vào kính chiếu hậu, nhìn thấy một người quấn băng vải phía sau.
“A!!” Người nọ hét lên một tiếng, đồng thời có một chiếc xe Jeep lái tới, đậu ngay trước mặt cản trở đường đi.
Cửa kiếng chiếc xe Jeep được hạ xuống, Triệu Hổ thò đầu ra nhìn, cầm còng tay sáng loáng bày tỏ — Người anh em, tới lúc rồi!
Người nọ ngồi trong xe tay giữ bánh lái lúc này vẫn còn thở gấp, mắt nhìn xung quanh, tựa như cho dù tới đường cùng vẫn cố gắng tìm cách chạy trốn.
Ngay lúc này phía sau có người lên tiếng: “Trước kia ta cũng từng gặp kiểu người như mi.”
Người nọ ngẩng đầu, nhìn kính chiếu hậu.
Ngồi phía sau trong bóng tối, Triệu Tước mặc cả bộ đồ đen, trên đầu quấn một vòng băng vải.
Ông đang đưa tay, không nhanh không chậm một vòng rồi một vòng tháo băng vải khỏi đầu, miệng nói: “Một người trong thời điểm không có gì thì cái gì cũng muốn, chỉ có một thứ không để tâm tới chính là sự an toàn. Mà khi trong tay cái gì cũng có rồi, cái gì cũng không quan tâm, chỉ cần sự an toàn.”
“Cũng là một mạng, cũng là một người, tại sao có thể không đáng giá nhưng cũng lại đáng giá như vậy?” Triệu Tước tháo xong, ông nhìn Đồ Tử mặt ngờ nghệch qua kính chiếu hậu: “Mi sở dĩ thích ở cạnh Bạch Diệp bởi vì ngoại trừ cảm thấy an toàn ra, còn có một ảo giác, chính là cảm thấy rồi mình cũng sẽ có một ngày được như hắn, buông bỏ quá khứ, sống an nhàn qua ngày.”
Triệu Tước nói tới đây đột nhiên cười một tiếng, tựa như nghĩ tới chuyện gì thú vị, đưa tay chọt chọt vào lưng Đồ Tử, giọng giễu cợt: “Mi cảm thấy mình xứng à?”
Triệu Tước ngồi dựa vào lưng ghế, nói như nhạo báng: “Rác rưởi bị vứt vào trong vườn hoa xinh đẹp thì cũng chỉ bị ném đi thôi. Vào lúc tự lựa chọn kết cục của mình, đầu tiên sẽ chọn một vị trí cho bản thân, rồi sẽ là một dây leo đang nở hoa, hay chỉ là một bãi phân mà thôi?”
Đồ Tử nghe lời này, môi dưới run lẩy bẩy.
Lúc này cửa xe mở ra, Triệu Hổ ngoắc tay gọi ông.
Đồ Tử run rẩy xuống xe, trông như muốn đứng không vững, tỏ ra mình mắc bệnh.
“Không cần giả vờ.” Hổ tử còng tay ông lại: “Tôi mới vừa xem báo cáo sức khỏe của ông rồi, rất khỏe mạnh.”
Nói xong áp giải người lên xe.
Đồ Tử bị bắt ngồi ở băng ghế sau, trong xe còn có một y tá và một bác sĩ, cũng đeo còng tay, chính là người vừa rồi phối hợp cho ông chạy trốn.
Triệu Hổ cũng lên xe, phất tay với Triệu Tước, hết chỗ rồi.
Triệu Tước gật đầu tỏ ý bọn họ cứ đi đi.
Lúc này một chiếc xe khác lái tới, Issel lái xe tới đón Mia và Eleven.
Triệu Tước lên xe, Mia hỏi ông muốn ăn gì, bọn họ định ăn crawfish.
Triệu Tước suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng được, liền gật đầu một cái, tay lấy điện thoại gọi cho Bạch Diệp.
…
Những người liên quan cũng đã bị bắt, SCI tiến vào giai đoạn cuối, tra hỏi và kết thúc vụ án.
Trong khoảng thời gian này, vụ án được rất nhiều sự quan tâm. Bởi vì cảnh Bao cục mặc đồng phục đánh úp vệ sĩ to con được ký giả chụp được, đang được lan truyền rất nhanh chóng trên mạng.
Bao cục còn bảo Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mở họp báo, nói rõ chi tiết về vụ án, cũng trả lời một số câu hỏi.
Cuối cùng, Cao Mẫn cầm quyển sổ của Lưu Tĩnh, viết thêm một bản báo cáo điều tra, số trang sắp bằng một cuốn tiểu thuyết, nói rõ về vụ án cô gái quấn băng vải khiến cả thành phố S khϊếp sợ mấy ngày nay.
Triển Chiêu cũng cầm máy tính bảng xem tin tức hôm đó, khó hiểu tại sao Cao Mẫn cứ đi giục người khác viết sách, tự viết không phải hay hơn sao, dù sao cũng viết tốt hơn Minh Địch nhiều.
Đây là một câu chuyện phức tạp nhưng cũng không phức tạp.
Câu chuyện bắt đầu từ một phần danh sách rất dài.
Công Tôn mấy ngày nay vẫn cùng tổ pháp y và tổ pháp chứng lục tìm trong núi Ma Tước. Căn cứ theo lời khai của những kẻ bị bắt, bọn họ tìm được rất nhiều hài cốt bị chôn trong núi Ma Tước. Những người này phần lớn là vật hy sinh thử thuốc, còn có một số người trông nom của bệnh viện.
Khi đào những thi thể lên, còn đi kèm theo lá bài.
Khi mọi người điều tra về chuyện phi pháp của Đồ Tử, tìm được một ông lão sống trong biệt thự nghỉ phép gần công viên giải trí của Đồ Tử, ông cũng sắp gần đất xa trời.
Ông lão này đã mất khả năng cử động, dựa vào các thiết bị y tế để duy trì tính mạng.
Những lá bài được tìm thấy phần lớn đều dính vân tay, phù hợp với dấu vân tay của ông lão. Cảnh sát còn lục được một hộp đựng lá bài đã xài hết phân nửa trong nhà ông.
Trong tủ đầu giường của ông lão còn tìm thấy một cuốn nhật ký rất dày, viết hơn ba mươi năm, ghi chép mỗi lần thử thuốc, gϊếŧ người, còn có chi tiết chôn xác vân vân.
Người này là ai? Chính là bác sĩ chuẩn bị cho Đồ Tử củ cải và cái hố, nguyên nhân của mọi cái ác, cũng là bảo hiểm cuối cùng Đồ Tử chuẩn bị cho mình, hung thủ lá bài.
…
Tội phạm thiếu niên A Kiệt sau khi trốn ra khỏi trại cải tạo, ở trong núi gặp được bậc thầy phạm tội, một tên bác sĩ điên, một hung thủ gϊếŧ người liên hoàn, xem bệnh nhân là chuột bạch thử thuốc, xem đồng sự là củ cải.
Chắc chắn là do một duyên phận đặc biệt nào đó, Đồ Từ và bác sĩ rất “hợp rơ”, hình thành một quan hệ “thầy trò” đặc biệt.
Hai kẻ trời sinh làm người xấu kết hợp lại, chính là làm những chuyện không tốt đẹp gì.
Nhưng mà, con người là một sinh vật yếu ớt, bọn họ còn dễ mắc bệnh nghề nghiệp. Cho dù là làm nghề gì, chỉ cần bạn làm nó hằng ngày, tất nhiên sẽ bị nó ảnh hưởng.
Bác sĩ cả đời ở cùng thuốc men, ông có thể chế tạo ra các loại thuốc dễ dàng kiểm soát cảm xúc của người khác, khiến họ điên, khiến họ cáu kỉnh, cũng khiến họ nghiện, làm cho người ta làm những chuyện mất lý trí, cướp tiền của họ rồi hủy hoại cuộc đời họ, dồn họ vào đường chết.
Đại khái vì tiếp xúc quá nhiều với loại thuốc này, bản thân bác sĩ cũng ngày càng “thất thường” hơn.
Hai sự kiện đại diệt ở trung tâm hồi phục thật ra là do bác sĩ gây nên.
Đó chính là lý do vì sao SCI xem hình ảnh hiện trường trong phế tích lại có thể nhìn ra sự điên cuồng và hưởng thụ… Vậy chuyện cô gái quấn băng vải là thế nào? Tại sao rõ ràng là do bác sĩ hành hung, để lại bằng chứng, nhưng kẻ bị nghi ngờ lại là cô gái quấn băng vải? Còn có nhiều truyền thuyết đô thị kinh khủng về cô ta đến vậy?
Đây chính là cách kẻ ác đa đoan nghĩ ra để thoát tội cho mình, tìm dê thế tội.
Cách gì là tốt nhất cho dùng dê thế tội? Chính là loại mục tiêu rất lớn, mãi mãi không bắt được.
Nói cách khác, vốn dĩ cô gái quấn băng vải không hề tồn tại, chẳng qua chỉ là một hình mẫu mà bác sĩ tạo nên.
Bản thân cô gái quấn băng vải cũng là một khâu quan trọng trong kế hoạch lừa đảo, ngụy trang ngăn trở bên ngoài mới là thứ ngụy trang tốt nhất.
Cùng đạo lý đó, cho dù là cuối cùng mang tội danh gì, cũng có thể đẩy hết lên người cô gái quấn băng vải.
Không giống như tính khí nóng nảy của bác sĩ, Đồ Tử tham gia tập đoàn lừa gạt này cũng mắc bệnh nghề nghiệp — Đa nghi.
Đồ Tử mặc dù xây dựng sự nghiệp từ lừa gạt hại người, cuối cùng thậm chí còn là ông chủ đứng sau nhóm lừa gạt này, nhưng thân phận của ông vẫn là người sống sót cuối cùng sau sự kiện gϊếŧ hại của bệnh viện đó. Vốn khởi đầu là tiền bảo hiểm, về sau thì kiếm tiền chân chính, nhưng Đồ Tử vẫn sợ hãi và cẩn thận như cũ, chỗ nào cũng gắn camera, sống như một con thỏ, là vì sợ cô gái quấn băng vải… Bởi vì ông là người sống sót cuối cùng.
Một điều quan trọng nhất trong trò lừa gạt là gì? Không phải là lừa thế nào mà là ván cờ ra làm sao… Giai đoạn trước bố trí nền móng của trò lừa, mỗi một người đều xác định vị trí chính xác trong âm mưu này, mà Đồ Tử cao tay ở một chỗ, ông ta đã sớm đẩy bản thân ra khỏi ván cờ.
…
Trong phòng làm việc SCI.
Triển Chiêu ôm máy tính bảng, dựa vào ghế sô pha vừa xem vừa uống trà sữa.
Bạch Ngọc Đường nằm trên ghế sô pha, đầu gác lên đùi Triển Chiêu ngủ trưa.
Triển Chiêu thấy xung quanh ly trà sữa đọng không ít nước, liền để ly trà sữa phía trên trán Bạch Ngọc Đường.
Rốt cuộc một giọt nước rơi lên trán Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường đưa tay sờ tóc.
Triển Chiêu nhịn cười, nhấc chân lên.
Bạch Ngọc Đường rốt cuộc cũng mở mắt nhìn hắn — Miêu nhi, phải làm cái gối đàng hoàng chứ!
Triển Chiêu liền hỏi: “Tối hôm qua cậu qua nhà chú Diệp phải không? Chú ấy sao rồi?”
Bạch Ngọc Đường suy nghĩ: “Bình thường.”
“Sau khi biết rõ chuyện của Đồ Tử, chú ấy không buồn gì sao?” Triển Chiêu có chút để ý: “Bạch Diệp đối xử với Đồ Tử không tệ, cứu ông ta không chỉ một lần. Kết quả ai mà ngờ tới, nhìn người trông vô hại thậm chí còn dễ sợ hãi, mới là kẻ xấu xa đứng sau bức màn.”
“Ông ta đúng là diễn rất giỏi.” Bạch Ngọc Đường có chút hiếu kỳ hỏi Triển Chiêu: “Cậu và Triệu Tước bắt đầu nghi ngờ ông ta từ lúc nào?”
“Ừm…” Triển Chiêu suy nghĩ một lúc: “Từ lúc thấy phòng giám sát của ông ta.”
Bạch Ngọc Đường ngược lại khá bất ngờ: “Tôi bắt đầu nghi ngờ từ lúc ông ta miêu tả mình bị cô gái quấn băng vải tập kích thế nào… Camera giám sát của ông ta có vấn đề gì sao?”
“Vị trí giả quá nhiều, quá nổi bật.” Triển Chiêu rút khăn giấy lau nước đọng quanh ly, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.
“Chắc cũng đến rồi đi.” Bạch Ngọc Đường cũng nhìn đồng hồ, ngồi dậy.
Lúc này thang máy “Đinh” một tiếng mở ra.
Bao cục và Bùi Thiên bước ra ngoài, theo sau là Bùi Vân, Bùi Tu, còn có một cặp sinh đôi giống hệt nhau, đẩy một chiếc xe lăn.
Trên xe lăn là một nữ sĩ xem chừng hơn 50 tuổi.
Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đứng dậy, Triển Chiêu còn đạp ghế sô pha một cái.
Phía sau ghế sô pha còn có một chiếc ghế sô pha khác tựa vào…
Sau khi Triển Chiêu đạp một cái, Triệu Tước nằm bên kia ôm gối ngồi dậy, nhìn xung quanh, trông có vẻ chưa tỉnh hẳn.
Triển Chiêu đi tới giúp đẩy xe lăn tới phòng thẩm vấn bên cạnh.
Bạch Ngọc Đường hỏi người phụ nữ: “Dì chắc chắn muốn gặp ông ta?”
Người phụ nữ kia gật đầu.
Bạch Ngọc Đường đưa tay mở cửa phòng thẩm vấn.
Trong phòng, Đồ Tử mặc đồ tù đeo còng tay, đang ngồi bên cạnh chiếc bàn.