- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- S.C.I. Mê Án Tập
- Quyển 25- Chương 46: Củ cải và cái hố
S.C.I. Mê Án Tập
Quyển 25- Chương 46: Củ cải và cái hố
Ba mươi năm trước vào một ngày trời đông giá rét, tuyết rơi nặng hạt xuống thành phố S.
Hôm đó vào chạng vạng tối, trong trại cải tạo trẻ vị thành viên có tiếng chuông báo động inh ỏi vang lên, có mấy thiếu niên bỏ trốn.
Sau một phen đuổi bắt, gần như toàn bộ đã bị bắt về, chỉ có một thiếu niên tên A Kiệt thì không tìm thấy bóng dáng đâu.
Cai ngục nhìn núi rừng xa xa ngập trong tuyết mù, lắc đầu: “Chắc là chạy vào rừng rồi, thời tiết này nếu như lạc đường không chừng sẽ chết vì lạnh.”
…
A Kiệt là “khách quen” của trại cải tạo, năm 16 tuổi hắn bỏ nhà ra đi, mấy năm nay thì trộm vặt cho đến đánh nhau, làm không ít chuyện xấu.
Sau khi bị bắt vào trại cải tạo rồi hết hạn được thả, hắn tiếp tục làm chuyện xấu, sau đó lại bị bắt.
Nhưng mắt thấy sắp trưởng thành, dạy mãi không được rất có thể sẽ chuyển vào tù nhận hình phạt, cho nên A Kiệt mới thừa dịp lần này mà bỏ trốn.
Chạy vào trong núi, không bao lâu thì đã lạc đường, trời giá rét còn có tuyết rơi, gần như không thể phân biệt được phương hướng.
A Kiệt núp trong một cái hố đất, suy nghĩ làm sao để thoát thân, mắt thấy trời sắp tối, buổi tối sẽ dễ bị đông cứng mà chết.
Trong lúc bế tắc, A Kiệt nghe thấy một loạt âm thanh kì lạ.
Tựa như là tiếng gõ của kim loại xuống mặt đất… Còn có tiếng nhạc.
A Kiệt lần mò theo âm thanh… Dần dần càng nghe rõ ràng, nhịp theo tiết tấu âm nhạc, tựa như có người đang xúc đất.
A Kiệt đi qua một sườn núi, thấy phía trước cách đó không xa, trong tuyết mù mịt có một bóng lưng màu trắng.
Đó là một người đàn ông cao gầy khoác áo dài trắng, tóc xám trắng, không biết là vì tóc vốn có màu này hay là do tuyết rơi.
Người đàn ông kia cầm một chiếc xẻng sắt, phía trước là hố đất hình vuông cỡ 1m2, có vẻ đã xúc một lúc rồi.
Mà ở bên cạnh hắn, có một cái túi chứa xác màu đen, trong túi phồng phồng, nhìn hình dáng thì bên trong chắc có người.
A Kiệt mặc dù là tội phạm, nhưng bình thường cũng chỉ là trộm cắp, mà người trước mắt thì không phải, dường như là đang chôn xác.
Người đàn ông đó treo tai nghe trên cổ, trong túi có vẻ mang theo radio, tiếng nhạc mở rất to phát ra từ trong tai nghe, xung quanh có thể nghe rõ tiết tấu, còn có một cảm giác ầm ĩ, chất lượng âm thanh không tốt lắm. Phối hợp với tiếng xúc đất, cộng thêm cảnh tuyết rơi giữa núi rừng, càng nhìn càng thấy sợ.
A Kiệt cảm thấy người đàn ông trước mắt có vẻ là kẻ gϊếŧ người liên hoàn, nhìn bóng lưng thôi cũng thấy nguy hiểm, bây giờ chạy là thượng sách.
Chẳng qua hắn không biết là do đứng lâu nên chân bị tê hay vì lạnh nên tay chân cứng lại, lúc lùi về sau thì chân mềm nhũn, té xuống đất.
“Rầm” một tiếng té vào tuyết.
Động tác xúc đất của người kia dừng lại.
Chỉ thấy đối phương đút tay vào túi, cạch một tiếng tắt radio.
Sau đó chậm rãi quay đầu lại nhìn ra sau lưng.
A Kiệt cũng đang căng thẳng nhìn người kia.
Người này mặc áo blouse trắng của bác sĩ, đeo khẩu trang, còn đeo một gọng kính tròn dày. Có thể vì do thở, mặt kiếng bị hơi nước làm mờ, không nhìn rõ đôi mắt.
Người kia xoay đầu lại, nhìn A Kiệt đang ngồi dưới đất nhìn mình với ánh mắt kinh hoàng, đưa ngón tay kéo mắt kiếng xuống một chút.
A Kiệt nhìn thấy đôi mắt của đối phương, theo nếp nhăn đến rãnh mắt có thể thấy người này không còn trẻ.
Hai bên nhìn nhau một hồi, người mặc áo blouse trắng nhìn bộ đồ tù trên người A Kiệt, tựa như biết cái gì, gật đầu một cái: “Thì ra là củ cải.”
A Kiệt sửng sốt — Củ cải?
Người mặc áo blouse trắng đưa tay lấy túi nilon để bên cạnh túi chứa xác, ném cho A Kiệt.
A Kiệt theo bản năng chụp lấy, mở túi ra, bên trong là bộ đồng phục màu trắng, hình như là cho nhân viên y tế, còn có một ví tiền và một chiếc thẻ nhân viên.
A Kiệt cầm đồ, nghi ngờ nhìn hắn: “Đây là cái gì?”
Đối phương chỉ A Kiệt: “Cậu là củ cải mà?”
Vừa nói vừa chỉ đồ mới ném sang cho hắn: “Đây là cái hố của cậu.”
A Kiệt nhìn tên trên thẻ, lại mở ví tiền ra, phát hiện bên trong có giấy tờ tùy thân… Đều thuộc về cùng một người, một chàng trai trẻ tuổi.
A Kiệt đang cầm đồ ngẩn người thì người đàn ông kia đã đào hố xong, cắm xẻng vào trong tuyết, khom người kéo túi chứa xác, nói với A Kiệt: “Qua giúp một tay đi.”
A Kiệt để đồ xuống đất, bò dậy, đi tới giúp đối phương kéo túi chứa xác vào trong hố.
Người đàn ông đưa xẻng cho A Kiệt, ý bảo hắn lấp đất đi.
A Kiệt nhận lấy, bắt đầu lấp hố.
Người đàn ông kia đi qua một bên tìm tảng đá ngồi xuống, cởi khẩu trang, đốt một điếu thuốc.
A Kiệt vừa lấp hố vừa tò mò hỏi người kia: “Ở gần đây có bệnh viện sao?”
Người kia đưa tay chỉ về một phía: “Không tính là bênh viện, coi như là trung tâm hồi phục đi.”
A Kiệt có vẻ nghe không hiểu: “Trung tâm hồi phục là cái gì? Khám bệnh gì vậy?”
Người kia rít một hơi thuốc, suy nghĩ một chút, nói: “Nói ví dụ như có một người đàn ông có tiền nào đó, chê vợ mình già xấu, muốn đổi một người vợ khác xinh đẹp hơn. Nhưng không muốn ly hôn phải chia gia sản, nên tới chỗ chúng tôi cầm đi một chút thuốc, đem về cho vợ ông ta uống. Chúng tôi sẽ cung cấp thuốc theo yêu cầu, sau khi uống xong vợ ông ta sẽ xuất hiện triệu chứng tinh thần bất thường, cho dù đưa tới bệnh viện nào kiểm tra, cũng sẽ là chứng hưng cảm thôi. Sau đó, ông ta đưa vợ đến chỗ chúng tôi để điều dưỡng, trải qua một thời gian chữa trị, vợ ông ta vì bệnh tâm thần mà tự sát, ông ta làm xong tang lễ là có thể vui vẻ đi cưới vợ khác, không phải ly hôn để chia gia sản.”
A Kiệt không dám tin nhìn người nọ, tay vừa đào đất vừa phán đoán đây là nói đùa hay nói thật.
“Bà vợ có hơi thảm rồi.” A Kiệt tự lẩm bẩm nói.
Người kia gật đầu một cái, có vẻ không có ý dừng lại, nói tiếp: “Không lâu sau, trong nhà người đàn ông kia bắt đầu có chuyện ma quỷ lộng hành.”
A Kiệt nghi ngờ nhìn đối phương — Hóa ra câu chuyện này còn có khúc sau?
“Ông ta cùng người tình thỉnh thoảng lại nhìn thấy một người phụ nữ đầu quấn băng vải xuất hiện trong nhà.” Người kia hút xong một điếu thuốc, lại lấy tiếp một điếu khác ra đốt lên, nhìn hai ngón tay bị ố vàng có thể thấy là một người nghiện thuốc.
“Người phụ nữ kia nhìn thế nào cũng thấy giống vợ cũ của ông ta, một ngày nọ, ông ta về nhà, phát hiện trong nhà dính đầy máu, cái gương trong nhà vệ sinh bị nứt cũng dính máu, người tình nhỏ thì biến mất.
Người đàn ông đó tìm khắp nơi trong nhà cũng không thấy, nghi ngờ nhìn mặt gương, bởi vì ông ta từng nhiều lần nhìn thấy người phụ nữ quấn băng vải trong gương.
Người đàn ông báo cảnh sát, cảnh sát không tìm được ai cũng không tìm thấy thi thể, nhưng pháp y có lấy vết máu về xác nghiệm, chứng minh đúng là máu của người tình của ông ta. Căn cứ theo lượng máu thì bằng một phần tư máu lượng máu của người bình thường. Tính thế này thì người có thể đã chết, nhưng theo lý thuyết thì vẫn có khả năng sống sót.
Nhà không có dấu hiệu bị đột nhập, cho nên cảnh sát phán đoán là người quen gây án, người đàn ông đó trở thành đối tượng bị nghi ngờ đầu tiên.
Nhưng ông ta trông rất kích động, luôn miệng nói là người phụ nữ quấn băng vải gây án, cảnh sát liền nghi ngờ ông ta có phải bị bệnh tâm thần không.
Trải qua điều tra trong một khoảng thời gian, cảnh sát vẫn không tìm ra thi thể, trong lúc vụ án xảy ra ông ta cũng có chứng cứ ngoại phạm, cho nên được loại khỏi diện tình nghi.
Cuối cùng vụ án bị gác lại, nhưng người đàn ông đó vẫn nhìn thấy quỷ, hơn nữa ông ta đúng là đã hại chết vợ mình, thì càng thêm nghi thần nghi quỷ.
Bình thường kẻ dám gϊếŧ người đều không tin tà ma, cho nên ông ta bắt đầu nghi ngờ, trong nhà không có ma quỷ mà là ông bị một căn bệnh gì đó về tinh thần, có thể do áp lực gì đó tạo thành… Nhưng ông ta không dám tới bệnh viện kiểm tra, rất sợ vô tình nói ra cái gì, cuối cùng lại tới chỗ của chúng tôi.
Trải qua một số kiểm tra, được chẩn đoán là bị chứng vọng tưởng và mộng du, cần phải uống thuốc.
Người đàn ông mua thuốc với cái giá rất cao để uống, sau khi uống xong phát hiện không thấy ảo giác nữa, quỷ nữ không đến thì không nhắc tới, ông ta ăn cơm ngủ nghỉ cũng ngon hơn, tinh thần phấn chấn ngay cả các chức năng cũng được tăng cường.
Nhưng sau một tháng uống hết thuốc, ngày đầu tiên ngừng uống thì quỷ nữ lại xuất hiện, hơn nữa còn đáng sợ hơn trước rất nhiều.
Người đàn ông kia đành phải chạy tới bệnh viện, lại mua thuốc với giá cao, lần này liều lượng gấp đôi lần trước.
Cứ như vậy, thuốc vốn đủ uống một tháng lại chỉ đủ cho nửa tháng, rồi đến chỉ đủ cho một tuần… Người đàn ông kia bỏ rất nhiều tiền mua thuốc, thậm chí biến thuốc thành cơm, nhưng bệnh của ông ta lại càng ngày càng nghiêm trọng. Ông ta bắt đầu không phân biệt được đâu là mơ đâu là thực, thấy người xung quanh đều là quỷ, bên cạnh lúc nào cũng thấy người phụ nữ quấn băng vải. Cuối cùng ông ta lái xe lao ra khỏi đường quốc lộ, xe hư người chết.
Cảnh sát khi đến nhà ông ta điều tra, phát hiện ông ta trữ rất nhiều vitamin, không biết ông ta có mắc chứng lo lâu về sức khỏe không.
Trên bàn để một bức di thư được dán lại, nói mình mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng, không thể nào chữa được nữa, cho nên hy vọng có thể quyên góp toàn bộ tài sản cho trung tâm hồi phục ở trong núi này, hy vọng có nhiều người như ông ta được chữa trị khỏi bệnh.”
Nói xong, người kia ném điếu thuốc xuống đất, dùng chân dập lửa, chà chà tay, nhìn A Kiệt mỉm cười.
A Kiệt trợn mắt há mồm nghe xong, hồi lâu sau hỏi đối phương: “Cho nên cái trung tâm hồi phục đó là một nhóm lừa gạt gϊếŧ người cướp của sao?”
Người kia nhún vai, nói: “Mưu tài hại mệnh… Coi như là một nghiệp vụ đi.”
“Vậy chú cũng là kẻ lừa gạt?” A Kiệt hỏi.
Người kia lắc đầu: “Tôi là một nhà nghiên cứu thuốc.”
“Nghiên cứu thuốc?”
Người kia từ nãy đến giờ không có cảm xúc gì trên mặt, cảm giác không mấy hứng thú, nhưng khi nói đến thuốc thì lập tức hưng phấn: “Thuốc là công cụ tốt nhất trên thế giới, có thể dễ dàng kiểm soát một người, phá hủy một người, thậm chí biến họ từ người thành quỷ. Chỉ cần kiểm soát được liều lượng, nắm giữ tốt cách điều chế, biết dùng thuốc có thể biến cậu từ người thành thần đấy.”
A Kiệt dở khóc dở cười nhìn người đàn ông có chút điên cuồng trước mặt, mặc dù nói hắn cũng cũng không có tam quan gì nhưng hiển nhiên vị này cũng không hề bình thường.
“Vậy tôi phải làm những gì?” A Kiệt lấp hố xong, nhặt bộ đồng phục kia lên.
“Đây là đồng phục của y tá.” Người kia nói: “Y tá dĩ nhiên là phụ trách chăm sóc bệnh nhân.”
“Bệnh nhân?” A Kiệt không hiểu: “Cho nên bệnh viện của chú có bệnh nhân sao?”
Người kia xoay đầu lại: “Dĩ nhiên phải có bệnh nhân rồi, không có thì lấy ai thử thuốc? Thuốc không thử làm sao biết tác dụng thuốc? Giống như là chuột bạch vậy, dĩ nhiên dễ xài hơn chuột bạch nhiều.”
A Kiệt há to miệng nhìn người đàn ông kia.
Hồi lâu sau, hắn nuốt nước miếng một cái, chỉ cái hố đất sắp sửa bị tuyết che lấp: “Cái hố củ cải này, tại sao được đào vậy?”
Người kia cười một tiếng, nói: “Bởi vì có lương tâm.”
Nói xong người kia hỏi A Kiệt: “Còn cậu? Cậu có lương tâm không?”
A Kiệt nhìn chằm chằm đối phương hồi lâu, ngồi xuống nghiêm túc hỏi: “Có thể kiếm được nhiều tiền không?”
Người kia suy nghĩ một chút: “Tiền à, rất nhiều đi…”
“Bao nhiêu?”
“Muốn bao nhiêu thì có bao nhiêu.”
Nghe người kia nói xong, A Kiệt mặc bộ đồng phục y tá đó lên người, mỉm cười: “Vậy thì tôi không có lương tâm.”
Nói xong, hắn kẹp thẻ nhân viên lên trên túi áo đồng phục, trên thẻ viết hai từ — Đồ Tử.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- S.C.I. Mê Án Tập
- Quyển 25- Chương 46: Củ cải và cái hố