- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- S.C.I. Mê Án Tập
- Quyển 25- Chương 45: Một lưới bắt hết
S.C.I. Mê Án Tập
Quyển 25- Chương 45: Một lưới bắt hết
Mã Hán và Triệu Hổ lái xe đưa Triệu Tước đến nhà Bùi gia.
Mới dừng xe liền nhận được điện thoại của tổ SWAT, nói đã đến gần biệt thự.
Mã Hán nhìn căn biệt thự nghiêm mật có các biện pháp an ninh đặc biệt, còn có nhóm ký giả vây quanh ở cổng chính, cảm thấy khá “an toàn”.
Triệu Hổ xoay đầu hỏi Triệu Tước: “Bùi gia cũng là mục tiêu tấn công sao? Hung thủ muốn gϊếŧ ai?”
Triệu Tước nhìn căn biệt thự qua cửa kính, nói: “Tất cả thành viên của nhà họ Bùi đều là mục tiêu tấn công… Là con dê được lựa chọn tốt nhất để thế tội.”
Triệu Hổ và Mã Hán cùng nhíu mày: “Dê thế tội?”
“Ừ.” Triệu Tước gật đầu một cái: “Mục đích hung thủ đưa cô gái quấn băng vải vào, chính là vì bất kỳ ai cũng có thể là hung thủ.”
Triệu Tước nói xong, ông thúc giục Triệu Hổ và Mã Hán mau đi vào cửa sau tập hợp với tổ SWAT.
Triệu Hổ lái xe đến cửa sau, phát hiện cửa bị khóa.
Xuống xe, xe của tổ SWAT cũng đã tới.
Triệu Tước nhìn chằm chằm hai thùng rác để trước cửa sau, tỏ ý với Triệu Hổ và Mã Hán đang định nhấn chuông — Leo vào đi.
Một tổ SWAT được trang bị súng đạn đầy đủ cũng nhìn Mã Hán và Triệu Hổ — Cái này có bị xem là đột nhập nhà dân không?
Mã Hán thấy Triệu Tước vẫn nhìn chằm chằm thùng rác, liền đưa tay mở ra nhìn, sau đó nháy mắt với Triệu Hổ.
Triệu Hổ và mấy cảnh viên đi tới nhìn vào một cái, nhíu mày.
Chỉ thấy bên trong là một thi thể, nhìn ra là một nhân viên bảo vệ.
Theo tình hình cửa sau không có ký giả cho thấy, chắc hẳn là do bị bảo vệ đuổi.
Giữ cửa không thể nào chỉ có một người, trong thùng rác có một thi thể, mà bên trong biệt thự rất yên tĩnh, không có hỗn loạn gì, bày tỏ vấn đề nằm trong nội bộ an ninh.
Mã Hán và Triệu Hổ bao gồm cả cảnh viên của tổ SWAT đều là người có kinh nghiệm phong phú, rối rít xoay đầu nhìn Triệu Tước — Trước đó Triển Chiêu đã nói, tất cả nghe theo sắp xếp của Triệu Tước, nhưng bây giờ xông vào luôn hay là gõ cửa?
Triệu Tước thấy bọn họ nhìn mình, vung tay lên bày tỏ — Nhanh lên!
Ngay lúc Triệu Tước thúc giục, bên trong biệt thự đột nhiên phát ra tiếng còi báo động.
Tiếng còi báo động này rất dồn dập.
Chỉ thấy xung quanh cửa sổ bắt đầu có hàng rào sắt hạ xuống, có vẻ là hệ thống an ninh của biệt thự bị khởi động.
Ký giả vây trước cổng cũng xôn xao, rối rít suy đoán, mục đích của hệ thống an ninh này là gì… giữa ban ngày…
Triệu Hổ và Mã Hán leo lên thùng rác nhảy vào trong, chạy về phía cửa.
Triệu Tước nhìn tổ SWAT cũng lần lượt leo vào, giơ tay lên nhìn đồng hồ… lắc đầu — Đã bảo là nhanh lên rồi, cái gì mà chậm quá vậy!
Cũng may tổ SWAT được trang bị đầy đủ, trước khi cửa chống trộm hoàn toàn hạ xuống đã kịp chặn lại.
Triệu Hổ và Mã Hán đi vào trong biệt thự từ cửa sau.
Gần như là cùng lúc, còi báo động trong biệt thự vang lên, hệ thống an ninh phát hiện lỗi không đóng được cửa.
Triệu Hổ và Mã Hán chạy thẳng vào trong nhà, rất sợ cả nhà Bùi gia bị gϊếŧ hết rồi.
Nhưng khi chạy vào phòng khách, lại thấy bốn người nhà đang ngồi trên ghế sô pha, vệ sĩ xung quanh cũng trợn mắt há mồm nhìn mọi người xông vào.
Bùi Thiên đang ngồi uống trà, bị dọa hết hồn, Bùi Tu và Bùi Vân cũng hoảng sợ.
Hai bên trố mắt nhìn nhau, Mã Hán và Triệu Hổ nhìn mấy vệ sĩ đứng sau ghế sô pha…
Lúc này trong phòng khách có ba người đàn ông mặc đồ vệ sĩ, một đứng bên cạnh Bùi Thiên có vẻ đang nói chuyện với ông, một đứng sau lưng Bùi Tu đang đút tay vào túi, một người nữa đứng trên cầu thang.
Triệu Hổ và Mã Hán nhìn chằm chằm một người: “Không được nhúc nhích.”
…
Ở khu cắm trại, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn điểm đỏ của Bạch Diệp đang di chuyển trên màn hình điện thoại.
Bạch Diệp trước đó đang đi về phía nhà cũ của Bùi gia, bây giờ đang hướng về phía ngược lại.
Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu chạy về phía nhà cũ của Bùi gia nhưng lại không gặp Bạch Diệp.
Nhưng lúc này, trên màn hình biểu hiện vị trí của bọn họ và vị trí của Bạch Diệp trùng nhau.
Hai người theo bản năng nhìn xuống dưới chân — Quả nhiên là có đường hầm!
Bạch Ngọc Đường bày tỏ chia nhau ra đi, để Tần Âu và Tiêu Phi dẫn một số cảnh viên đến nhà cũ của Bùi gia, đi vào bằng cửa chính, hắn và Triển Chiêu mang theo Lạc Thiên và Minh Địch cùng một tổ khác chạy theo điểm đỏ của Bạch Diệp.
Đến khu cắm trại, phát hiện điểm đỏ di chuyển về khu phế tích, Bạch Ngọc Đường chia lại tổ một lần nữa, Lạc Thiên dẫn một tổ đến biệt thự chỗ Trương Viễn Thành bị gϊếŧ, lục soát nhà vệ sinh, tìm lối vào đường hầm.
Cuối cùng, Bạch Ngọc Đường mang Triển Chiêu và Minh Địch cùng một tổ SWAT, chạy theo hướng của Bạch Diệp, nhìn mục tiêu chắc là bệnh viện kia.
…
Tần Âu và Tiêu Phi đi tìm trong căn nhà cũ của Bùi gia.
Mảnh đất này nứt nẻ khô cằn, sau khi căn nhà bị cháy chắc hẳn đã được dọn dẹp, lúc này trông không khác gì một căn nhà hoang.
Đội SWAT dùng một dụng cụ giống như đo nhiệt độ quét xuống mặt đất, sợ hết hồn, chỉ thấy dưới đất là ngổn ngang “thi thể”.
Nhưng Tiêu Phi vẫn đủ tỉnh táo để phân tích, có phản ứng nhiệt thì chắc chắn không phải thi thể, là người còn sống…
Tần Âu là người có kinh nghiệm, nói theo tư thế nằm thì chắc là bị Bạch Diệp đánh ngất.
Trải qua một phen tìm kiếm, quả nhiên tìm được một cái cửa sắt trông tương tự như miệng giếng.
Nhưng mà cửa này phải có chìa khóa lục giác đặt riêng mới có thể mở được.
Tiêu Phi nhún vai với Tần Âu, không có chìa khóa thì không thể nào mở cửa được.
Tần Âu nhìn xuống dưới, bày tỏ: “Dù sao cũng là đất bằng, đào một cái lỗ cho nổ đi!”
Ở mặt này thì Tần Âu có kinh nghiệm nhất, Tiêu Phi chỉ về phía mặt đất, ý nói — Anh làm đi!
…
Chờ Bạch Ngọc Đường chạy gần đến khu phế tích, bên tai nghe được tiếng nổ như sấm truyền, mặt đất cũng run lên một cái.
Bạch Ngọc Đường xoay đầu nhìn, xa xa thấy có khói bốc lên, gật đầu nói với Triển Chiêu: “Rất phách lối.”
Nói xong thấy không ai đáp lại thì hắn xoay đầu nhìn.
Chỉ thấy Triển Chiêu chống tay hai lên đầu gối thở hổn hển: “Không có xe hả? Tại sao phải dùng chân chạy xa như vậy?”
Mấy vị cảnh viên cũng lo âu nhìn Triển Chiêu, Minh Địch nhìn số bước chân trên đồng hồ — Chưa tới 5km mà, rất mệt sao?
Bạch Ngọc Đường vỗ vỗ Triển Chiêu, đưa cho hắn chai nước đã mở nắp.
Triển Chiêu vừa uống vừa liếc mắt — Cậu cố ý chứ gì? Lúc nãy ở khu cắm trại là chia tổ được rồi, cậu cố tình đi vòng vèo!
Bạch Ngọc Đường chỉ chỉ Minh Địch — Miêu nhi cậu nhìn đi, cùng là tác giả, người ta thì thường xuyên tập thể dục, không chỉ gõ chữ nhanh mà chạy bộ cũng không phiền hà.
Triển Chiêu đứng uống nước, định lấy lại sức rồi cãi tiếp.
Đang nói chuyện, từ khu bệnh viện có ba người chạy ra.
Minh Địch nhìn một cái liền nhận ra: “Mẫn Mẫn!”
Chạy phía trước là Cao Mẫn, phía sau là hai cô gái có gương mặt giống hệt nhau, chính là hai chị em Bùi Văn.
Bạch Ngọc Đường nhìn một cái, chỉ có ba cô gái chạy ra ngoài, Bạch Diệp không có ở đây.
Cao Mẫn vô cùng kích động, chỉ phía sau: “Cô… cô gái quấn băng vãi! Âm mưu! Tất cả đều là âm mưu!”
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng tiến tới, Bạch Ngọc Đường dẫn tổ SWAT vào trong khu phế tích, Triển Chiêu đưa nước cho Cao Mẫn đã không thở nổi.
Cao Mẫn ừng ực uống nước, rồi đưa cho Bùi Văn, giậm chân cáo trạng với Triển Chiêu: “Cả đội gây án đó tiến sĩ Triển! Chắc chắn phải bắt đám người đó lại!”
“Bên trong có bao nhiêu người?” Triển Chiêu hỏi.
“Nhiều lắm!” Cao Mẫn hươ tay với Triển Chiêu: “Nhưng mà tất cả bị đánh gục hết rồi…”
Bùi Văn uống một hớp nước cũng tỉnh táo lại, mấy cô gái này hình như là chạy theo Bạch Diệp cả đường đi.
“Người nhà của em!” Bùi Văn kéo Triển Chiêu nói người nhà mình gặp nguy hiểm.
Triển Chiêu bày tỏ cô đừng lo, đã phái người đến đó rồi.
“Không phải!” Bùi Văn kích động: “Kevin! Kevin là người xấu!”
“Kevin?” Triển Chiêu suy nghĩ một chút: “Tên vệ sĩ kia?”
Vừa nói hắn vừa làm động tác so sánh — Cái người khổng lồ?
Bùi Văn và cô chị em sinh đôi của cô cùng gật đầu.
Triển Chiêu cau mày, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Triệu Hổ bọn họ nhắc nhở.
…
Lúc này bên trong biệt thự.
Mã Hán và Triệu Hổ theo dõi người vệ sĩ đứng sau lưng Bùi Tu, bảo hắn rút tay ra khỏi túi.
Vệ sĩ nọ thấy mình bị giám sát, không thể làm gì khác hơn là rút tay ra, chỉ thấy trong bàn tay hắn quấn một sợi dây đồng.
Bùi Tu theo bản năng sờ cổ mình, vội vàng né tránh — Nguy hiểm thật!
Mã Hán bảo tổ SWAT đưa hết tất cả vệ sĩ trở về sở cảnh sát, không được để sót một ai.
Những vệ sĩ khác đều phối hợp, đồng thời hệ thống an ninh của biệt thự cũng được tắt, còi báo động đã ngừng kêu, cửa sắt dần dần kéo lên.
Sau khi tắt được báo động, Bùi Thiên dùng tay ôm ngực, ông già có vẻ bị hoảng sợ quá độ dẫn đến đau tim.
Bùi Vân mau chóng đi lấy thuốc cho ông.
Bùi Tu đỡ ông nằm xuống, hỏi Triệu Hổ: “Em gái tôi…”
Triệu Hổ bày tỏ đã có người đi cứu, lấy điện thoại ra định hỏi tình hình bên kia thế nào.
Gần như là cùng lúc lấy điện thoại ra, Triển Chiêu vừa gửi đến một tin nhắn.
Triệu Hổ đọc được lập tức ngẩng đầu, hỏi Bùi Tu: “Nhà anh còn một vệ sĩ riêng đâu?”
Bùi Tu hơi sửng sốt: “Ờh… Cậu nói Kevin?”
Ngay lúc Bùi Tu đi tìm Kevin thì trên lầu vang lên tiếng hét chói tai.
Mã Hán vội vàng chạy lên, được nửa đường thì phải lùi lại, vừa giơ tay bày tỏ với người trên lầu — Bình tĩnh.
Triệu Hổ thấy Mã Hán ra dấu sau lưng, bảo tổ SWAT mai phục hai bên cầu thang.
Mọi người dưới lầu bày trận chờ đợi, Mã Hán từ trên lầu hai đi xuống, ở đối diện hắn, Kevin đang bắt Bùi Vân đi xuống.
Kevin có thân hình vô cùng to lớn, so với Bùi Vân làm cô nhỏ lạ thường, Kevin một tay cầm dao một tay giữ cổ Bùi Vân, cảm giác chỉ cần dùng sức một chút cũng có thể bẻ đôi được cô, làm người xem kinh hồn bạt vía.
Bùi Thiên vốn đang đau tim, lúc này sắp đứng tim mà chết.
Bùi Tu nổi giận, Kevin vốn là vệ sĩ hắn tốn rất nhiều tiền mời về, ai mà nghĩ lại là nội gián, không cần phải hỏi cũng biết chuyện Bùi Văn bị bắt cóc là có liên quan tới kẻ này!
Bùi Vân ngược lại rất tỉnh táo, vung tay ném thuốc tới chỗ Mã Hán.
Mã Hán bắt lấy, Bùi Vân nói với Bùi Tu: “Cho ba uống thuốc đi.”
Mã Hán liền đưa thuốc cho Bùi Tu.
Bùi Tu nhận lấy, lấy ra một viên đưa cho Bùi Thiên uống… Bùi Thiên mới tỉnh lại một chút, dựa vào sô pha chỉ Kevin: “Thả con gái ta ra!”
Kevin một tay cầm dao một tay giữ Bùi Vân, nhìn đội cảnh sát mai phục, bảo mọi người lùi về sau.
Triệu Hổ và Mã Hán nhìn tình hình, cảm thấy có chút không dễ dàng.
Chủ yếu là vì Kevin có dáng người quá to con, nếu như cưỡng ép cứu người, rất có thể làm Bùi Vân bị thương, thậm chí là xảy ra án mạng.
Lúc này cách tốt nhất là có ai trốn được ra phía sau, kéo tay hắn giật được con dao… Nhưng với dáng người của Kevin, cảm giác chỉ có Lạc Thiên mới đủ sức làm được, nhưng Lạc Thiên lại không có ở đây…
Triệu Hổ và Mã Hán nhìn nhau, Triệu Tước hình như không có đi vào…
Đang suy nghĩ, hai người đột nhiên nhìn ra sau lưng Kevin, không chỉ có hai người họ, cả Bùi Thiên và Bùi Tu cũng trợn tròn mắt.
Kevin nhận ra điều bất thường, vừa định xoay đầu thì đột nhiên bên cạnh có người xuất hiện, bắt lấy cổ tay hắn vặn ra sau…
Mọi người liền nghe thấy tiếng “Rắc” vang lên.
Ngay sau đó là tiếng hét thảm thiết của Kevin.
Đồng thời, Mã Hán và Triệu Hổ cùng nhào tới, một người nắm tay giữ Bùi Vân lôi ra, một người kéo Bùi Vân ra ngoài.
Kevin nhăn mặt, giống như một con thú dữ bị thương bắt đầu liều mạng giãy dụa.
Triệu Hổ chỉ thấy người bẻ cổ tay Kevin vung tay lên với mình, vội vàng tránh ra.
Sau lưng Kevin cũng không phải là Triệu Tước, mà là Bao Chửng mặc âu phục.
Mã Hán cùng Triệu Hổ nhìn Bao Chửng níu lấy Kevin to như con gấu, một cước đạp vào đầu gối đối phương, đồng thời giơ tay nâng người lên.
Sau một tiếng “Vυ"t” là một tiếng “Rầm”… Kevin to như ngọn núi bị lật nằm dưới đất.
Bao cục kéo kéo lại cà vạt, nhìn Triệu Hổ và Mã Hán sợ ngây người: “Bắt mấy vệ sĩ này vất vả quá…”
Gần như là cùng lúc, ngoài cửa sổ sáng đèn chớp chớp liên tục.
Nhắc tới cũng trùng hợp, mới vừa rồi sau khi hệ thống an ninh được tắt đi, cửa sổ chống trộm nâng lên, cả rèm cửa cũng tự động mở ra.
Các ký giả giơ ống kính về phía cửa sổ, muốn chụp chuyện xảy ra trong nhà, vừa lúc chụp được cảnh này.
Bên ghế sô pha, Bùi Tu đưa tay vỗ ngực Bùi Thiên, nhỏ giọng nói: “Ba, hay là từ bỏ đi, đừng theo đuổi Tưởng Nam nữa, chú Bao đẹp trai hơn ba quá trời, sao mà thắng nổi!”
Bùi Thiên mới tỉnh lại giờ phải lấy hơi lên, đưa tay che ngực.
Bùi Vân đẩy Bùi Tu một cái, bảo hắn đừng nói lung tung chọc giận ba, biến qua bên kia!
Ở cửa sau, Triệu Tước khoanh tay đứng dựa vào cửa, nhìn mọi người dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Bao cục: “Bao Tiểu Hắc sau khi yêu đương vào bắt đầu thuận buồm xuôi gió quá!”
Bên này bắt người đi, Mã Hán nhận được điện thoại của Triển Chiêu, báo cáo tình hình bên này, cũng gật đầu với người nhà họ Bùi: “Cứu được Bùi Văn rồi.”
Cả gia đình thở phào nhẹ nhõm.
Bao cục hỏi Mã Hán bên kia thế nào?
Mã Hán nói bắt được hết rồi, đội trưởng đang đưa người về.
Bao cục gật đầu, mọi người đi ra ngoài.
Triệu Tước cau mày hỏi: “Chắc chắn là bắt được hết rồi? Chẳng phải lọt ra một con cá sao?”
Đang lẩm bẩm thì điện thoại reo lên, ông lấy ra xem.
Triệu Tước cười lạnh: “Lúc này mới giống nè.”
Nói xong, Triệu Tước ngoắc tay gọi Triệu Hổ và Mã Hán, bày tỏ: “Đi bắt con cá lớn cuối cùng, hắn muốn đích thân mình bắt.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- S.C.I. Mê Án Tập
- Quyển 25- Chương 45: Một lưới bắt hết