Quyển 25- Chương 44: Gọi ác ma

Triệu Hổ và Mã Hán trở về sở cảnh sát, sau khi đón Triệu Tước thì cùng nhau đến biệt thự của Bùi gia.

Triệu Tước vừa rồi cũng đã nghe Bao cục nói về chuyện bị “gương” bắt cóc, hơn nữa trước đó đã đọc một đoạn tin nhắn cực dài của Triển Chiêu, tả Bạch Diệp bắt sát thủ thế nào rồi sau đó đuổi theo Cao Mẫn bị bắt cóc này kia.

Tổng hợp tin tức từ nhiều phía, Triệu Tước đã có suy đoán đại khái, sau đó cười một tiếng, lắc đầu.

Mã Hán và Triệu Hổ nhìn Triệu Tước qua kính chiếu hậu, cũng hỏi ông có ý kiến gì.

Triệu Tước mở hộp đồ ăn vặt lấy bịch snack ra ăn, thờ ơ nói: “Còn có thể thế nào, sinh đôi thôi.”



“Sinh đôi?”

Bạch Ngọc Đường lái xe, nghe Triển Chiêu nói suy luận của mình.

“Bùi Văn có chị em sinh đôi?” Minh Địch cũng kinh ngạc.

Triển Chiêu gật đầu: “Đầu tiên, hai người có vóc dáng và gương mặt giống nhau, chỉ có một chỗ khác biệt duy nhất là trên cổ tay một người không có hình xăm.”



“Chúng ta điều tra lâu như vậy, Bùi gia cũng không có ai nhắc tới Bùi Văn có chị em sinh đôi, hơn nữa trong tài liệu cũng không có ghi…” Triệu Hổ mở máy tính bảng lên xem tài liệu.

“Nhà giàu mà.” Triệu Tước nhai rộp rộp: “Lại chả giữ một vài bí mật.”



“Vậy, người lái xe đến bệnh viện là Bùi Văn hay là cô chị em sinh đôi kia?” Bạch Ngọc Đường không hiểu: “Chuyện bị gương bắt cóc…”

Triển Chiêu cười một tiếng: “Hai chị em chắc chắn là thông đồng với nhau, hợp tác trốn ra được.”



“Bùi Văn hợp tác với chị em sinh đôi của mình?” Triệu Hổ xoay nửa người lại, tò mò hỏi Tước gia.

“Minh Địch nói cả hai xuất quỷ nhập thần mà, không thể nào không hợp tác được.” Triệu Tước lắc đầu, có vẻ thấy miếng snack này hơi mặn, liền lục tìm đồ uống.

“Bùi Văn vừa rồi gọi cả trăm cuộc cho Minh Địch, cô ta chẳng phải là fan cuồng sao, chắc chắn là muốn giải thích chuyện cô chị em sinh đôi của mình giả ma lẻn vào nhà hắn.” Triệu Tước tìm được một chai nước Calpis, híp mắt xem ngày hết hạn.



“Vậy Bùi Văn lái xe tới bệnh viện là để tìm Cao Mẫn?” Bạch Ngọc Đường càng nghĩ càng không rõ, cô muốn giải thích thì sao không đi tìm Minh Địch?

“Minh Địch thích Cao Mẫn, cô nàng chắc chắn là biết, cho nên Cao Mẫn chắc chắn có thể nói chuyện được với Minh Địch.” Triển Chiêu vừa nói vừa nhìn Minh Địch qua kính chiếu hậu.

Minh Địch cau mày, có chút không hiểu: “Nếu đúng là sinh đôi thì cô chị em kia giả ma vào nhà tôi làm gì?”

“Có hai mục đích.” Triển Chiêu giơ một ngón tay: “Một là quay video.”

“Quay video?” Minh Địch đỡ trán: “Chính là video ma quỷ lộng hành đó?”

“Ừ, để làm chuyện cô gái quấn băng vải to lên.” Triển Chiêu vừa nói vừa giơ ngón thứ hai: “Thứ hai…”



“Tìm đồ.”

Triệu Hổ và Mã Hán cùng tò mò: “Tìm cái gì?”

“Trước đó con mèo chẳng phải nghi ngờ Lưu Tĩnh vì có khối u trong não nên mới sinh ra nhân cách mới, gửi cuốn sổ tới một chỗ nào khác sao?”

“Đúng vậy.” Hổ tử gật đầu: “Vẫn chưa tìm ra.”

“Nhân cách kia của Lưu Tĩnh, có vẻ rất thông minh.” Triệu Tước mở chai nước, uống một hớp, trong nháy mắt liền nhăn mặt, nhíu mày đậy nắp lại, hỏi Triệu Hổ: “Nếu cậu là Lưu Tĩnh, điều tra được một thứ gì đó, một bằng chứng quan trọng như vậy thì sẽ gửi cho ai?”

“Ừm…” Triệu Hổ sờ cằm: “Nếu là con thì sẽ gửi cho Tiểu Mã ca.”

Mã Hán ở bên cạnh gật đầu bày tỏ xin lĩnh tấm lòng.

Triệu Tước cũng gật đầu: “Những người khác chắc đều nghĩ như vậy, mọi người đều cảm thấy cậu sẽ gửi cuốn sổ cho Tiểu Mã ca.”

Triệu Hổ biết ý của Triệu Tước: “Vậy thì nửa đường rất có thể sẽ có người chặn đường, con phải tìm một người không dễ nghĩ ra, nhưng cũng phải giúp được mình.”

Mã Hán hỏi: “Cho nên Lưu Tĩnh gửi cuốn sổ tới chỗ Minh Địch?”

“Ít nhất là cô chị em của Bùi Văn cho rằng như vậy, cho nên mới đến nhà Minh Địch, ngay cả salon cũng dịch chuyển, đoán chừng là tìm cuốn sổ.” Triệu Tước cảm thấy vị trong miệng vẫn còn khó chịu, chép chép miệng, tiếp tục hỏi: “Tại sao phải bắt cóc Cao Mẫn và Bùi Văn?”

Mã Hán và Triệu Hổ lập tức hiểu ra: “Dùng để uy hϊếp với trao đổi… Cho nên có hai nhóm người đang tìm cuốn sổ?”



“Cuốn sổ?” Minh Địch nhìn Triển Chiêu: “Tôi không nhận được cuốn sổ nào hết.”

“Lưu Tĩnh không gửi cho anh?” Bạch Ngọc Đường trước đó thật sự có nghĩ tới, Lưu Tĩnh nếu gửi sổ ghi chép, Minh Địch đúng là một lựa chọn tốt… Bây giờ nghĩ lại, đúng là không có người nào phù hợp hơn, nhưng có vẻ Minh Địch cũng không nhận được.

“Có khi nào trong hộp thư gì không?” Triển Chiêu bảo Minh Địch suy nghĩ kỹ.

Minh Địch nghĩ một hồi, đột nhiên nhíu mày: “Chẳng lẽ…”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cảm thấy có triển vọng — Nhớ ra rồi?

“Lưu Tĩnh chịu trách nhiệm thiết kế cho tôi, trước khi xuất bản, cô ấy có chọn một loại giấy, chất giấy tôi rất thích nên bảo cô ấy chọn giúp tôi làm giấy viết bản thảo.” Minh Địch nhớ lại: “Sau khi chọn xong, Lưu Tĩnh gọi cho tôi nói đã gửi tới nhà, khoảng thời gian đó vừa lúc tôi không ở đây, tôi cho cô ấy địa chỉ của Lâm Nhược, bởi vì cùng một khu mà, cho nên tôi nhờ Lâm Nhược nhận giùm.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng sửng sốt, đồng thanh nói: “Chẳng lẽ cổ đã gửi cho Lâm Nhược?”

“Cũng không chừng…” Minh Địch lấy điện thoại gọi cho Lâm Nhược.

Tối hôm qua Lâm Nhược thức suốt đêm chơi game, bây giờ đang ngủ, nửa tỉnh nửa mê bắt máy: “Alo…”

“A Nhược, cậu gần đây có nhận được đồ gì của tôi không?” Minh Địch hỏi.

Lâm Nhược mơ màng hừ một tiếng: “Có, hôm qua mới nhận được một kiện.”

Minh Địch trừng mắt: “Cậu để ở đâu rồi?”

Lâm Nhược nghe giọng bên kia đột nhiên tăng âm lượng, tỉnh một nửa, ngáp một cái ngồi dậy: “Hả? Để ở đâu hả… Chắc ở phòng khách.”

Lâm Nhược xuống giường, đi ra phòng khách, cầm kiện hàng hôm qua ký nhận rồi tiện tay để lên bàn trà lên: “Cái này là cái gì, trông giống quyển sách vậy.”

Triển Chiêu quơ tay với Minh Địch, làm động tác chụp hình.

“Chắc là một cuốn sổ.” Minh Địch lập tức nói với Lâm Nhược: “A Nhược, cậu mở ra đi, rồi chụp từng trang gửi qua cho tôi liền bây giờ.”

“Oh…” Lâm Nhược mặc dù không hiểu nhưng vẫn làm theo.

Mở bao ra, bên trong là một cuốn sổ bìa màu đen.

Lâm Nhược mở cuốn sổ, vừa xem vừa chụp, trang nào cũng chụp một tấm… Chờ xem xong, Lâm Nhược nổi hết da gà: “Cái gì vậy nè trời!”

“Mau mau gửi qua đây.” Minh Địch cũng nôn nóng.

Lâm Nhược gửi hết hình sang.

Minh Địch gửi cho Triển Chiêu.

“Anh hai ơi cái này là cái gì vậy? Tài liệu thực tế để sáng tác?” Lâm Nhược ở bên kia sợ run lẩy bẩy.

Minh Địch hỏi: “Tỉnh táo rồi?”

Lâm Nhược nhìn trời: “Sắp thấy ác mộng tới nơi luôn nè!”

Triển Chiêu xem mấy tấm hình kia, mau chóng xem xong, Triển Chiêu trong nháy mắt có tính toán của mình, gửi cho Triệu Tước.

“Bảo Lâm Nhược cất cuốn sổ này đi.” Triển Chiêu tỏ ý với Minh Địch.

Minh Địch gật đầu: “A Nhược, cất cuốn sổ rồi đi ngủ lại đi.”

“Gì cha?” Lâm Nhược tức giận: “Làm sao mà ngủ được? Anh kêu tui ngủ lại kiểu gì?”

Vừa nói hắn vừa cầm cuốn sổ lắc lắc, kết quả bên trong rơi ra một tấm hình.

“Cái này là cái gì.” Lâm Nhược ngồi xuống nhặt tấm hình lên, nhìn một cái lập tức ném đi xa nửa mét, leo lên ghế sô pha ôm gối co ro: “Trời đất ơi!!”

Minh Địch nghe tiếng đối phương cũng bị dọa: “Có chuyện gì?”

Chỉ lát sau Lâm Nhược run run leo xuống sô pha, nhặt tấm ảnh lên chụp một tấm, gửi cho Minh Địch.

Minh Địch xem tấm ảnh xong lập tức gửi cho Triển Chiêu.

Triển Chiêu mở tấm ảnh lên, ở bên kia Triệu Tước nhắn tin sang: “Ta biết hung thủ là ai.”

Triển Chiêu trả lời: “Tôi cũng biết là ai rồi.”

Xem tấm ảnh, Triển Chiêu nói với Bạch Ngọc Đường: “Chúng ta đã bỏ qua một vài chi tiết quan trọng.”



Trong bệnh viện, Mia đang ngồi bên cửa sổ ôm gấu bông chơi game thì nhận được một tin nhắn.

Mia mở điện thoại ra đọc, suy nghĩ một chút, cầm điện thoại gõ một tràng, sau đó nhanh chóng gửi đi, rồi cúi đầu chơi game tiếp.

Bên cạnh Mia, Eleven đang ôm con thỏ bông của cô bé, thỉnh thoảng ngủ gà ngủ gật, trên giường bệnh Đồ Tử vẫn còn ngủ say.



Xe của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã xuống cao tốc, đang đi vào khu cắm trại.

Triển Chiêu liếc mắt thấy xe của Bạch Diệp đậu ở ven đường.

“Đó là xe của Mẫn Mẫn.” Minh Địch chỉ vào một chiếc xe quen thuộc đậu ở bãi xe ngoài trời.

Mọi người xuống xe, Bạch Ngọc Đường nhìn vị trí điểm đỏ của Bạch Diệp.

Lúc này Bạch Diệp vẫn đang di chuyển, hướng ông đi là về khu phế tích, nhưng không phải là khu bệnh viện, mà là ngược lại.

“Đây là hướng đi về khu nhà cũ của Bùi gia?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Ngọc Đường gật đầu, gọi điện liên lạc với đội SWAT.

Đội trưởng Tiêu Phi đã sớm nhận được thông báo của Bao cục, nói SCI có thể cần tiếp viện, liền hỏi Bạch Ngọc Đường: “Muốn bao nhiêu người?”

“Mang được bao nhiêu thì mang bấy nhiêu.” Bạch Ngọc Đường nói một câu làm Tiêu Phi sợ hết hồn.

“Các cậu bắt ai vậy?”

“Phát hiện một tổ chất cấm.” Bạch Ngọc Đường trả lời.

Tiêu Phi trợn tròn mắt: “Thành phố S chúng ta có một tổ trâu như vậy sao?”

Bạch Ngọc Đường cảm thấy cũng dám lắm: “Mang cả chó theo nữa.”

“Vậy chúng ta gặp ở đâu?” Tiêu Phi hỏi: “Khu cắm trại sao?”

“Chia làm đôi đi, anh mang người tới khu cắm trại, sau đó phái một đội tới biệt thự của Bùi gia.”

Tiêu Phi có chút lờ mờ: “Biệt thự?”

“Địa chỉ cụ thể thì anh gọi cho Triệu Hổ với Mã Hán.” Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, giống như là hỏi sắp xếp như vậy được không?

Triển Chiêu gật đầu, bổ sung một câu: “Đến lúc đó cứ làm theo sắp xếp của Triệu Tước.”



Gọi điện thoại xong, Minh Địch cuống cuồng: “Mẫn Mẫn sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ?”

Lúc này Bạch Ngọc Đường phát hiện điểm đỏ của Bạch Diệp đang di chuyển ngược lại.

“Cứu được rồi?” Triển Chiêu hỏi.

“Không đúng…” Bạch Ngọc Đường còn chưa nói xong thì điện thoại reo lên, Lạc Thiên gọi.

Bạch Ngọc Đường bắt máy, ở bên kia Lạc Thiên rất gấp gáp: “Đội trưởng, không thấy Chu Lệ đâu!”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau.

“Chúng tôi vừa mới đến khu cắm trại, sau khi xuống xe thì cô ta nói muốn đi vệ sinh, sau đó biến mất không thấy tăm hơi…”

“Đi nhà vệ sinh ở biệt thự khu cắm trại?” Không đợi Lạc Thiên nói hết, Triển Chiêu liền hỏi.

“Đúng vậy!” Lạc Thiên và Tần Âu cùng đồng thanh đáp.

“Khoan tìm cô ta, hai anh chạy qua giao lộ ở gần quán cà phê đi.” Giọng nói của Triển Chiêu nghe có vẻ nhạo báng: “Chu Lệ chắc là đi gọi ác ma rồi, lát nữa sẽ xuất hiện.”