Quyển 25- Chương 43: Gương

Eleven ở trong căn tin ăn sandwich với salad, mua cho Mia một phần pudding, cầm túi nilon đứng trước máy bán nước tự động chọn thức uống.

“Uống gì nhỉ…”

Một xạ thủ như Eleven bây giờ lại đang khó khăn lựa chọn giữa hồng trà với trà ô long, đột nhiên ông nghe trong tòa nhà có tiếng ồn ào, cửa thang máy mở ra, có hai y tá vừa chạy ra vừa kêu: “Bảo vệ đâu, trên lầu có người đánh nhau!”

Eleven cũng không đoái hoài tới chuyện mua nước nữa, vội vàng chạy lên lầu.

Vừa lao ra khỏi cầu thang, ông thấy một bóng người ở đối diện bay tới.

Eleven né sang một bên, một y tá lao vụt ra ngoài, rầm một tiếng văng vào tường.

Khi người vừa rơi xuống thì cũng có thứ gì đó rớt ra, rơi vào chân Eleven, là một con dao sắc nhọn.

Y tá kia che tay bên sườn khó khăn bò dậy, ngẩng đầu nhìn Eleven đang đứng trước cửa thoát hiểm.

Eleven nghiêng đầu, nhìn cô.

Mia đang đứng trước cửa phòng bệnh, một tay nhặt thỏ bông lên, tay kia cầm lon Cola.

Eleven nhìn cô y tá bị đánh bay ra ngoài bằng ánh mắt thông cảm, hỏi cô: “Cô là ai? Sát thủ à?”

Y tá kia cảnh giác nhìn Eleven, vươn tay nhặt con dao lên.

Eleven vội vàng xua tay, ý bảo: “Đừng, đừng, đừng…”

Nhưng còn chưa chờ Eleven nói xong, y tá kia cầm dao đứng dậy.

Ngay lúc cô vừa đứng lên, liền nghe thấy một tiếng “Vυ"t”… có thứ gì đó bị ném qua.

Eleven nhắm mắt lại… Gò má của cô y tá bị lon nước ngọt ném vào bằng tốc độ cao.

Trong nháy mắt, lon nước ngọt và mặt người cùng biến dạng…

Eleven nghe thấy tiếng động thì mở mắt ra, thấy cô y tá nọ một lần nữa bay đi, lon Cola móp méo, nước ngọt bên trong đang phụt ra đầy đất.

Y tá kia “Rầm” một tiếng ngã xuống đất, bất tỉnh.

Eleven vẽ chữ thập trước ngực, xoay mặt nhìn Mia đang đứng vung tay trên hành lang, dáng đứng còn rất chuyên nghiệp, chính là dáng của cầu thủ đẹp trai trong trận bóng chày mà bọn họ vừa xem hai ngày trước.

Eleven chỉ vào cô y tá bất tỉnh nhân sự dưới đất, nhìn Mia — Ai đây?

Mia trả lời — Sát thủ!

Eleven nhìn trời — Lại nữa? Tính một ngày tới bao nhiêu người vậy?

“Bạch Diệp đâu?” Eleven chạy tới cửa phòng bệnh, đưa túi đồ ăn cho Mia, phát hiện bên trong chỉ có Đồ Tử đang ngủ, không thấy Bạch Diệp đâu.

Mia trả lời bằng thủ ngữ, nói Diệp Diệp nhận được điện thoại thì ra ngoài, Diệp Diệp vừa đi thì sát thủ vào.

Eleven cau mày, lấy điện thoại ra gọi cho Bạch Diệp: “Cho nên là bị dụ đi?”

Điện thoại vang lên hồi lâu, không có ai nghe, Eleven gãi đầu — Đi đâu rồi?



Bạch Ngọc Đường lái xe tới bệnh viện, hắn cũng không biết tình hình thế nào, Triển Chiêu bảo Tưởng Bình truy cập vào camera giám sát của bệnh viện.

Tưởng Bình truy cập được, nhưng hắn phát hiện màn hình giám sát ở dưới hầm đậu xe bị hư, là do camera bị phá hỏng.

Tại sao lại phá hư camera? Camera trong hầm đậu xe sẽ được gắn ở vị trí rất cao.

Bạch Ngọc Đường cau mày — Có súng sao?

Lúc này điện thoại của Triển Chiêu reo lên, hắn còn tưởng là Bạch Diệp gọi, vội vàng lấy ra, nhưng lại phát hiện người gọi là Bao cục.

Triển Chiêu có chút khó hiểu, bắt máy, liền nghe Bao cục nói: “Bên Bùi gia báo cảnh sát nói Bùi Văn bị bắt cóc!”

“Cái gì?” Triển Chiêu sửng sốt.

Bạch Ngọc Đường cũng cau mày.

Minh Địch nhìn điện thoại mình… Đúng là vừa rồi Bùi Văn liên tục gọi cho hắn, bây giờ thì ngừng rồi.

“Ai bắt cóc cô ta?” Triển Chiêu hỏi.

Bao cục hơi chần chờ, mở miệng: “Gương.”

Ba người trong xe cùng sửng sốt, Minh Địch mơ hồ: “Ai?”

“Gương.” Bao cục lặp lại lần nữa.

Bạch Ngọc Đường không biết nên nói gì: “Bao cục chỗ tụi tôi bận lắm, chú đừng đùa…”

“Ai mà đùa, đã nói là gương bắt cóc mà.”

Triển Chiêu nghi ngờ: “Là có người nói gương làm?”

Bao cục bất đắc dĩ giải thích: “Nói là Bùi Văn ở trong phòng tập yoga, vệ sĩ chờ ngoài cửa, sau đó đột nhiên nghe Bùi Văn kêu lên một tiếng… Vệ sĩ mở cửa đi vào, phát hiện không thấy ai, tấm gương trên tường thì vỡ.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng nhớ lại vụ án nữ sinh mất tích hồi Bùi Tu còn đi học… Nhưng mà, vụ án đó giống như vụ lừa gạt hơn, cũng không phải bị gương bắt thật.

“Có khi nào nhảy ra từ hướng cửa sổ không?” Triển Chiêu hỏi.

“Đó là phòng tập bọn họ xây trong nhà, nghe nói không có cửa sổ, chỉ có một cửa ra vào thôi, bên ngoài là vệ sĩ đứng trông, những người khác đều có ở nhà, không ai thấy Bùi Văn ra ngoài…”

“Nói cách khác là… Phòng kín?” Triển Chiêu hỏi: “Có camera giám sát không?”

“Trong phòng thì không có nhưng bên ngoài có gắn, nhưng không thấy ai ra vào.” Bên Bao cục cũng rất nhức đầu: “Bây giờ Bùi gia là nơi đầu sóng ngọn gió, trước cửa có rất nhiều phóng viên đứng chờ, người nhà không ai dám ra ngoài… Nhưng mà đã tìm khắp nơi trong nhà, không tìm thấy người.”

Lúc này Bạch Ngọc Đường đã tới bệnh viện, Triển Chiêu hỏi Bao cục. Triệu Tước còn ở sở cảnh sát không.

Bao Chửng nhìn Triệu Tước đang ngồi nhìn điện thoại, gật đầu bảo còn.

Bạch Ngọc Đường bảo Mã Hán và Triệu Hổ quay về chỗ Triệu Tước, đưa ông đến biệt thự của Bùi gia xem thử.

Mã Hán quay đầu xe trở về sở cảnh sát.

Bạch Ngọc Đường đang định lái xe xuống hầm thì thấy Triển Chiêu chỉ chỉ một bên.

Chỉ thấy Eleven đang chạy tới, mở cửa leo lên xe: “Bạch Diệp không nghe máy.”

“Chú Diệp đâu chú?” Triển Chiêu hỏi.

Eleven chỉ vào bãi đậu xe: “Có người thấy hắn vào đây… Sau đó khi hắn mới đi thì có sát thủ giả làm y tá vào gϊếŧ Đồ Tử.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường hoảng hốt: “Đồ Tử không sao chứ?”

“Không sao, có Mia ở đó.” Eleven giơ tay quơ quơ dưới cổ: “Người bị đánh hôn mê, đang ở trong phòng an ninh.”

Bạch Ngọc Đường đậu xe vào, mọi người cùng chạy vào thang máy.

Tất cả mọi người đều không gọi được cho Bạch Diệp, có chút bất thường, chỉ có thể đoán là chẳng lẽ điện thoại hết pin?

Xuống đến tầng B2, mọi người bước ra khỏi thang máy đi tìm… Bạch Ngọc Đường thấy gì đó phản quang ở xa xa, bước nhanh đến nhặt lên, cau mày.

Đó là một chiếc điện thoại… Màn hình điện thoại vỡ nát, có một dấu đạn.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, điện thoại này hai người biết của ai, gấp được, chính là chiếc Triển Chiêu mua cho Bạch Diệp cách đây không lâu…

Triển Chiêu liền có chút luống cuống: “Chú Diệp sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Bạch Ngọc Đường thì thấy không thể, đánh chết hắn cũng không tin Bạch Diệp xảy ra chuyện, muốn dồn được Bạch Diệp vào thế bí, cần tới một đội đặc chủng được trang bị vũ trang đầy đủ.

“Đừng hoảng.” Eleven cũng xua tay: “Không có vết máu, cũng không có vết đánh nhau, điện thoại bỏ ở đây có thể là người bắn lén không bắn trúng Bạch Diệp, hắn để lại cho chúng ta…”

“Bên này!”

Lúc này Minh Địch chạy xuống hầm đậu xe, đứng phía xa ngoắc: “Xe!”

Mọi người chạy tới… Thấy Minh Địch đứng bên cạnh một chiếc xe vô cùng quen thuộc.

“Đây là xe của Bùi Văn?” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường hỏi Minh Địch.

Minh Địch gật đầu.

“Tại sao xe của Bùi Văn lại ở bệnh viện?” Triển Chiêu đang nghi ngờ, lại thấy Bạch Ngọc Đường đi ra sau xe, đưa tay mở cốp.

Mọi người lúc này mới phát hiện cốp sau không khóa, hơn nữa bên trong… có người.

Đối phương toàn thân bị quấn băng vải, tựa như một xác ướp, nhưng chắc hẳn không phải cô gái trong vụ án, bởi vì giới tính là nam.

Bạch Ngọc Đường đưa tay sờ lên cổ người kia, phát hiện đối phương còn sống, nhưng không thể nhúc nhích, cũng không phát ra được tiếng nào.

Bạch Ngọc Đường hơi kiểm tra một chút, xương trên người nhiều chỗ bị trật khớp, nhìn liền biết là cách làm của Bạch Diệp.

Triển Chiêu còn lấy ra được mấy viên đạn và một cây súng đã bị tháo trong xe.

Bạch Ngọc Đường đại khái đoán được xảy ra chuyện gì…

Mới vừa rồi chắc hẳn là chú Diệp xuống hầm đậu xe, kết quả có người mai phục, bắn về phía ông, sau khi chú Diệp né được liền ném điện thoại về phía đối phương xác định vị trí. Người kia bị ném trúng đồng thời cũng bị định vị. Sau khi chế ngự được đối phương, ông vội vàng đi làm chuyện khác, để súng và người bị “tháo” ở trong cốp sau. Điện thoại cũng để ở vị trí dễ nhìn thấy cho bọn họ manh mối.

“Chú Diệp có thể mở cốp của chiếc xe này, là vì xe không khóa sao?” Triển Chiêu hỏi.

“Vị trí đậu của chiếc này ở trong góc, không giống như nhìn một cái là thấy, có khi nào chú Diệp nhặt được chìa khóa xe không?” Bạch Ngọc Đường cau mày: “Chắc hẳn là có người cố tình để lại chìa khóa xe, dẫn chú Diệp tới gần để đánh lén…”

“Trông đi rất vội, đoán chừng là đi cứu người rồi.”

Bạch Ngọc Đường muốn gọi cho Tưởng Bình tra xem xe của Bạch Diệp đang ở đâu, điện thoại đột nhiên reo lên, người gọi là Triệu Tước.

Bạch Ngọc Đường vội vàng bắt máy.

“Có phải Bạch Diệp không nghe điện thoại không?” Triệu Tước hỏi.

“Đúng vậy! Điện thoại của chú ấy…”

“Ta gửi định vị cho cậu.” Triệu Tước có vẻ cũng không nóng nảy: “Cứ dựa theo định vị đó mà tìm hắn, chắc là gặp chuyện khẩn cấp nên bỏ điện thoại rồi.”

Nói xong Triệu Tước cúp máy.

Bạch Ngọc Đường mở vị trí định vị Triệu Tước gửi lên, thấy có một điểm đỏ đang di chuyển, mà hướng đi là về phía khu cắm trại.

Mọi người chạy ra khỏi hầm, Bạch Ngọc Đường nhờ Eleven về trông Đồ Tử cùng Mia giúp mình, hắn sẽ phái cảnh viên đến tăng cường an ninh.

Eleven còn rất nhiệt tình, hỏi: “Có muốn ta nói chuyện với hắn không?”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu thấy cũng được, bảo Eleven cứ tùy ý tám chuyện với Đồ Tử.

Lên xe, Bạch Ngọc Đường nhận được tin nhắn của Bao cục, đã sắp xếp xong đội hình, có thể tăng cường tiếp viện bất cứ lúc nào.

Bạch Ngọc Đường nhìn Minh Địch cũng lên xe, cảm thấy một lát nữa sẽ có mâu thuẫn, Minh Địch dù sao cũng không có liên quan…

Triển Chiêu vỗ hắn một cái, bảo hắn lái xe đi, coi như bây giờ đuổi Minh Địch xuống, vì Cao Mẫn hắn cũng biết tự lái xe đi theo rồi… Tự mình đi nguy hiểm hơn, còn chi bằng là đi cùng.

Bạch Ngọc Đường không thể làm gì khác hơn là lái xe đuổi theo Bạch Diệp.

Xe vừa rời khỏi bệnh viện không lâu, điện thoại lại reo lên, lúc này là Lạc Thiên và Tần Âu gọi.

Triển Chiêu cảm thấy có thể gặp tình huống không ổn, hai người họ đang đi theo Chu Lệ, đừng nói là xảy ra chuyện gì chứ…

Sau khi bắt máy, Tần Âu nói: “Đội trưởng, Chu Lệ nói muốn tới biệt thự ở khu cắm trại.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cau mày, lúc này lại muốn tới khu cắm trại?

Lạc Thiên quay đầu nhìn Chu Lệ đã đi thay quần áo, chủ động leo lên xe.

Tần Âu nói với Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường: “Chu Lệ nói chỗ tốt nhất để tiến hành nghi thức chính là bệnh viện cũ ở khu cắm trại, còn nói nhất định phải trang bị gương đầy đủ.”

Triển Chiêu cau mày: “Lại là gương…”

Bạch Ngọc Đường bảo Lạc Thiên và Tần Âu đưa Chu Lệ về sở trước, lát nữa hãy tới khu cắm trại.

Cúp máy, Triển Chiêu xoay đầu nhìn Minh Địch cũng đang cau mày, không biết hắn đang nghĩ gì, hỏi: “Trước đó anh nói đã từng nhìn thấy hình xăm ở biệt thự, là nhìn thấy chỗ nào?”

Minh Địch ngẩng đầu: “Gương.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhíu mày — Cái này lại liên quan tới gương?

“Lúc tôi tắm xong đi ra, trong phòng tắm sẽ bốc hơi nước đúng không?” Minh Địch nói: “Khi đó trên gương toàn là sương, nhưng tôi thấy hình xăm đó trong hơi nước.”

Triển Chiêu xác nhận lại: “Giống như hà hơi lên cửa sổ, xong dùng tay vẽ lên?”

“Đúng vậy.”

“Đó là do có người vẽ trước khi anh vào, hay là trong lúc anh tắm thì có?”

“Chắc hẳn là đã dùng cách nào đó vẽ lên trước, có thể là nước sơn trong suốt.” Minh Địch phân tích: “Bởi vì nếu như vẽ ngay lúc đó thì thời gian giữ hình vẽ sẽ không lâu, hơn nữa còn có dấu vết đọng nước. Còn nữa là, phòng tắm trong biệt thự được ngăn bằng kính thủy tinh, bên ngoài có người tôi chắc chắn sẽ nhìn thấy.”

“Giống như mật hiệu trao đổi tin tức ngầm?” Triển Chiêu hỏi Minh Địch: “Anh có thấy rõ thời gian trên đồng hồ không?”

Minh Địch lắc đầu: “Hình vẽ cũng không hoàn chỉnh, cảm giác như bị lau đi một ít rồi, chỉ còn lại một bộ phận của đồng hồ bỏ túi thôi.”

“Vậy là của người trước để lại dùng để trao đổi tin tức, xem xong thì lau đi một phần.” Triển Chiêu lẩm bẩm: “Tại sao không lau sạch? Phần để lại còn có tác dụng gì sao?”

“Miêu nhi…” Bạch Ngọc Đường lên tiếng: “Cậu có cảm thấy cái giá của vụ án này có hơi lớn không?”

“Cái giá?” Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường.

“Chết hết mấy người, khoảng cách thời gian cũng lâu, còn nữa là… Có hai nhóm sát thủ được phái đi gϊếŧ Lưu Tĩnh với Đồ Tử, và tên bị chú Diệp bắt ở hầm đậu xe, bọn họ đều có vũ khí.” Bạch Ngọc Đường cau mày: “Mặc dù vụ án này vẫn luôn vòng vo trong đoạn thần thần quỷ quỷ, nhưng cách gây án khiến cho tôi nghĩ tới cái gì cậu biết không?”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, hỏi: “Ý cậu là giống giao dịch hàng cấm?”

“Nếu không thì âm mưu gì?” Bạch Ngọc Đường không nghĩ ra: “Bỏ ra nhiều vốn liếng như vậy?”

Triển Chiêu sờ cằm: “Nếu nói như vậy, trung tâm hồi phục bỏ hoang kia không chừng là chỗ thí nghiệm thuốc?”

Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Bỏ qua cách gϊếŧ người, chỉ xem cứ điểm bí mật, gϊếŧ người diệt khẩu, vũ khí, thí nghiệm thuốc, ảo giác, khoảng cách thời gian… Vụ án này nhìn thế nào cũng không giống là do một người làm.”

“Trước đó chúng ta đã phân tích, cảm giác giống như một show truyền hình thực tế, bây giờ nhìn lại, sau lưng hình như dính dáng tới lợi ích rất lớn.” Triển Chiêu cảm thấy manh mối có chút rối, gãi đầu: “Show thực tế với hàng cấm?”

Bạch Ngọc Đường cũng lắc đầu, mặc dù chưa biết cụ thể là xảy ra chuyện gì, nhưng cứ cảm thấy không thể là vì “kêu gọi ác ma” mà gây ra nhiều án mạng như vậy được.