Quyển 25- Chương 42: Hai người

Cao Mẫn đột nhiên kích động, nói mình nhớ ra rồi.

Lưu Tĩnh không hiểu cô đang nói cái gì, chỉ có thể nghi ngờ nhìn cô.

“Không đúng!” Cao Mẫn cầm điện thoại gõ cằm tự suy nghĩ: “Hình như không giống lắm… Chẳng lẽ là hai người?”

“Mẫn Mẫn?” Lưu Tĩnh có chút bất đắc dĩ nhìn Cao Mẫn: “Rõ ràng người có vấn đề về não là mình, sao trông cậu còn giống bị bệnh hơn tớ vậy?”

“Ờ…” Cao Mẫn gãi đầu, nhìn dì Lưu đang ngồi ở mép giường vừa gọt táo vừa cười.

Cao Mẫn suy nghĩ một hồi, đứng dậy: “Tĩnh Tĩnh, mình tới sở cảnh sát một chuyến đã.”

Lưu Tĩnh gật đầu, dì Lưu cũng bảo cô về nhà ăn cơm nghỉ ngơi, buổi tối không cần đến đây.

Cao Mẫn cầm túi lên, nói mình sẽ mau chóng quay lại, liền vội vàng rời khỏi phòng bệnh.

Đi ra khỏi bệnh viện, Cao Mẫn cau mày cúi đầu, cầm điện thoại xem album ảnh, tình ảnh gia đình của chủ tòa soạn, chân chạy vào bãi đậu xe.

Mấy hôm nay hình như là thời điểm mọi người đi kiểm tra sức khỏe, bệnh viện rất đông người, lúc đến Cao Mẫn phải lái xuống B3 mới có chỗ đậu.

Cửa thang máy mở ra, Cao Mẫn bước vào bãi đậu xe, tìm xe của mình.

Đi mấy bước, cô đột nhiên dừng bước, cảnh giác xoay đầu lại nhìn.

Không biết là do trong hầm bị vọng tiếng hay là do tác dụng tâm lý, Cao Mẫn cảm thấy hình như có tiếng bước chân, cô đi thì tiếng đó lại vang lên, cô dừng lại thì tiếng bước chân cũng dừng lại.

Cao Mẫn bước nhanh hơn, vội vàng đi về phía xe của mình.

Vừa định mở cửa xe, cô bỗng nhiên bị chiếc xe đậu bên cạnh hấp dẫn sự chú ý…

Chiếc xe này rất quen, trong xe treo đủ thứ đồ chibi của Minh Địch, biển số xe cũng chỉ khác một con số…

Cao Mẫn nhìn chiếc xe kia, lại nhìn xe mình, đột nhiên xoay người nhanh chân bỏ chạy.

Cô vừa chạy vừa xoay đầu lại, thấy cửa sau xe mình mở ra, bên trong có một bóng hình màu trắng chui ra ngoài.

Cao Mẫn nổi hết da gà, vừa chạy vừa ấn điện thoại…

Cô chạy như bay đến chỗ thang máy, vội vàng nhấn nút, đáng tiếc thang máy bây giờ đang ở tầng chót.

Lúc này bóng dáng màu trắng kia lại véo một cái, Cao Mẫn cảnh giác ôm túi, nhìn chằm chằm về hướng kia.

Đột nhiên sau lưng bị ai vỗ một cái.

Cao Mẫn sợ tới giật bắn người, hét một tiếng xoay đầu lại, đồng thời lùi về sau hai bước.

Ở sau lưng cô là một cô bé mặc một bộ đồ màu hồng, lưng đeo balo, là Bùi Văn.

Theo lý mà nói Cao Mẫn bị dọa giật mình, Bùi Văn ở phía sau cô cũng phải bị cô dọa sợ theo… Nhưng sự thật thì không hề có.

Bùi Văn không những không bị hù, mà còn rất bình tĩnh, khóe miệng cong lên thành nụ cười “đáng yêu”, giọng cũng rất “vui vẻ”, mở miệng hỏi Cao Mẫn: “Tiểu Cao, chị định đi đâu thế?”



Cùng lúc đó, trong văn phòng của SCI.

Mọi người tụ tập sau lưng Tưởng Bình, xem video “được trả lại như cũ”.

Trong màn hình, đúng là có người mặc bộ đồ ngủ đi vào nhà Minh Địch, ngồi xuống ghế sô pha. Người này mọi người đều quen, chính là cô con gái của Bùi gia đang điên cuồng gọi điện cho Minh Địch — Bùi Văn.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vừa mới gặp Bùi Văn cách đây không lâu, cả hai rất khó liên hệ “nữ quỷ” này với cô bé yêu màu hồng, đam mê đu idol với nhau.

Triển Chiêu đầu tiên là bất ngờ, lần đầu gặp Bùi Văn hắn có xem mặt cô bé, người này… cũng không phải kiểu nguy hiểm gì, chẳng lẽ là mình nhìn nhầm?

Bạch Ngọc Đường bọn họ xoay đầu nhìn Minh Địch.

Minh Địch trợn tròn mắt, còn dụi mắt không dám tin nổi.

Triệu Hổ nhỏ giọng hỏi Mã Hán: “Kiểu này có phải là fan tư sinh trong truyền thuyết không?”

Mã Hán suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Loại này chắc gọi là fan tử thần thì đúng hơn…”

Hổ tử gật đầu — Nói rất có lý!

Minh Địch nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, đột nhiên hắn đưa tay chỉ tay của Bùi Văn, hỏi Tưởng Bình: “Có thể phóng to lên không?”

Tưởng Bình làm theo yêu cầu của Minh Địch, dừng video lại rồi phóng to lên…

Chỗ Minh Địch chỉ là cổ tay phải của Bùi Văn.

Trông giống như có một sợi dây… Nhưng cũng may công nghệ đủ tốt, Tưởng Bình có thể phóng to hình khá rõ, đó là hình xăm trông tương tự như của Chu Lệ.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cùng nhớ lại cảnh tượng lần trước gặp Bùi Văn, trên tay cô có hình xăm ư?

Hai người suy nghĩ lại một chút, cùng chắc chắn là không có!

Bùi Văn đeo đồ trang sức đều là những món tinh xảo, không có món nào che được cả cổ tay… Trên tay cô không có hình xăm!

Vì để chắc chắn mình không nhìn nhầm, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng nhìn Minh Địch.

Minh Địch cau mày nhìn màn hình, lắc đầu: “Cô ta không phải Bùi Văn…”

“Không phải sao?” Mọi người cùng xem lại video — Rõ ràng trông rất giống mà.

“Chị em sinh đôi?” Công Tôn hỏi.

Tưởng Bình lắc đầu: “Bùi Văn chỉ có một em trai.”

Minh Địch trông như vừa nghĩ thông suốt cái gì cũng như lại nghĩ không ra, đứng đó lầm bầm: “Không giống… Đúng là không giống, trước đó sao lại không phát hiện ra.”

Trong lúc mọi người nghi ngờ hắn đang nói cái gì, điện thoại của Triển Chiêu reo lên.

Triển Chiêu nhìn màn hình, lập tức đứng bật dậy.

Điện thoại hắn nhận được một tin nhắn, trong tin nhắn chỉ có hai từ — Cứu mạng!

“Xảy ra chuyện rồi.” Triển Chiêu giơ tin nhắn cho Bạch Ngọc Đường xem.

“Cao Mẫn đang ở bệnh viện?” Trong lòng Bạch Ngọc Đường nghĩ, lại có người đi gϊếŧ Lưu Tĩnh nữa? Không thể nào… Ở trước cửa phòng bệnh có rất nhiều cảnh sát mà.

Minh Địch muốn chạy tới bệnh viện, Bạch Ngọc Đường bảo hắn leo lên xe mình, cả nhóm cùng chạy tới bệnh viện.

Vừa lái Bạch Ngọc Đường vừa nói với Triển Chiêu: “Gọi điện cho chú Diệp, chú Diệp chắc còn ở bệnh viện với Đồ Tử…”

Triển Chiêu gọi điện đi, Bạch Diệp đã đi xuống lầu, nói với Triển Chiêu lúc nãy Triệu Tước đã gọi cho mình. Ông đi hỏi cảnh sát phụ trách canh giữ, Cao Mẫn mới rời khỏi phòng bệnh năm phút trước, nói là muốn đến sở cảnh sát, bây giờ ông xuống bãi đậu xe tìm.

“Cao Mẫn muốn tới sở cảnh sát?” Triển Chiêu cau mày: “Cô ấy không nói muốn tới đây để làm gì sao chú?”

Bạch Diệp nói: “Hình như nói là ‘tôi nhớ mình đã gặp ở đâu’.”

Cúp máy, Triển Chiêu liền nghe Minh Địch nói: “Mẫn Mẫn chắc là nhớ ra rồi…”

“Nhớ tới cái gì?” Triển Chiêu xoay đầu lại hỏi.

“Bùi Văn có lúc sẽ trở nên quỷ dị.” Minh Địch nói: “Có lúc cô ấy rất bình thường, mặc dù quá nhiệt tình nhưng mà cơ bản không có vấn đề gì, nhưng có lúc thì xuất quỷ nhập thần, hơn nữa còn tỏ ra bất bình thường.”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, hỏi: “Anh cảm thấy có hai người?”

“Lúc trước tôi cảm thấy kì lạ, vốn cho là cô ấy cảm xúc buồn vui lẫn lộn, sáng nắng chiều mưa, nhưng bây giờ nhớ lại… Sở dĩ cảm thấy cô ấy xuất quỷ nhập thần là vì có lúc tựa như di chuyển trong chớp mắt vậy.” Minh Địch thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nghe không rõ lắm, liền giải thích: “Giống như bữa tiệc ăn mừng mấy bữa trước đi, rõ ràng tôi mới thấy cô ấy ở tầng một, tôi chạy lên lầu hai gọi điện, vừa cúp máy thì đã thấy cô ấy xuất hiện ở cầu thang tầng ba xuống tầng hai. Sau khi xuống lầu, tôi đến bên bàn lấy ly rượu, quay đầu lại thì thấy cô ấy xuất hiện ngay sau lưng. Có lúc sẽ vẫy tay chào tôi, là cái vẫy tay cảm xúc rất vui vẻ, nhưng có lúc thì như người máy vậy, nụ cười trên mặt cũng rất kì lạ…”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường im lặng gật đầu — Nghe có chút đáng sợ.

“Vào bữa tiệc đó tôi bị thương mà.” Minh Địch nói: “Sau đó Bé Bưởi có dán băng keo cá nhân cho tôi.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng gật đầu, bày tỏ có nhớ đoạn này.

“Lúc đó tôi có để ý trên tay Bùi Văn cũng bị thương, cũng dán băng keo cá nhân…”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nghe đến đây có hơi bất ngờ — Là Bùi Văn dán trước, chứ không phải vì theo đuổi idol mà bắt chước Minh Địch!

“Lúc đó tôi cũng không để ý lắm, vì tôi thấy Mẫn Mẫn hình như uống hơi quá chén rồi, liền đi tới bên cạnh cổ làm kỵ sĩ…”

Triển Chiêu im lặng nhìn hắn.

Minh Địch tỏ ra vô cùng chính nghĩa — Con gái uống say rất nguy hiểm đó! Lỡ như có ai lợi dụng làm chuyện xấu thì sao?

Triển Chiêu gật đầu — Cũng không biết là ai bị Cao Mẫn uống say đánh đuổi vào sở cảnh sát trốn nữa.

Minh Địch thở dài, nói tiếp: “Ngay lúc tôi định cản Mẫn Mẫn uống tiếp thì Bùi Văn xuất hiện, cầm đi một ly rượu. Lúc đó giống như một cái chớp mắt vậy… Tôi để ý trên tay Bùi Văn hình như có hình xăm, Mẫn Mẫn chắc cũng nhìn thấy… Nhưng mà hai chúng tôi khi đó không để ý lắm.”

“Anh có từng thấy hình xăm đó ở chỗ nào khác không?” Triển Chiêu hỏi Minh Địch.

Minh Địch suy nghĩ một hồi, gật đầu: “Hình như là có… Ở trong biệt thự!”

“Biệt thự chỗ Trương Viễn Thành bị gϊếŧ?”

Minh Địch gật đầu: “Đúng vậy!”



Bạch Diệp vào bãi đậu xe.

Số lượng xe đến bệnh viện rất nhiều, bãi đậu xe này có tổng cộng mười tầng, trên bảy tầng, dưới hầm ba tầng. Bạch Diệp đi vào thang máy… đưa tay nhấn B3.

Đậu xe ở trên tầng cao có nhiều xe ra vào, nếu như có vụ án tập kích, ở dưới tầng hầm sẽ khó bị phát hiện hơn, khả năng xảy ra chuyện cao hơn.

Cửa thang máy mở ra.

Bạch Diệp lắng tai nghe… Nhìn một cái, ông thấy trước cửa thang máy có một món đồ bị ai làm rơi.

Bạch Diệp đi tới, phát hiện là một chìa khóa xe.

Cầm chìa khóa ấn một cái… Xa xa vang lên tiếng mở khóa.

Bạch Diệp men theo âm thanh mà đi, phát hiện một chiếc xe, đó là một chiếc khá kì lạ, trong xe bày rất nhiều đồ trang trí, chỗ đậu bên cạnh thì trống rỗng.



Trong bệnh viện, phòng bệnh của Đồ Tử.

Đồ Tử đang ngủ.

Cạnh cửa sổ là Mia đang ngồi chơi game.

Bạch Diệp vừa rồi nhận được điện thoại của Triệu Tước liền ra ngoài, Eleven đi mua cơm, trong phòng rất yên tĩnh…

Lúc này cửa phòng bị mở ra, một y tá cầm thuốc đi vào, đặt khay thuốc lên trên kệ, y tá chuẩn bị thay thuốc cho Đồ Tử.

Y tá kia vươn tay, muốn rút cây kim trên cổ tay Đồ Tử, tay còn chưa đυ.ng vào… Đột nhiên có một con thỏ bông xuất hiện, chặn tay cô lại.

Y tá kia xoay đầu, Mia đang ôm một con thỏ bông lớn, đứng bên cạnh cô.

Tay con thỏ bông bị nâng lên, phía dưới cổ tay của cô y tá xuất hiện một con dao găm.

Y tá đột nhiên vung tay lên…

Con thỏ bông bay ra ngoài…