Quyển 25- Chương 41: Vô căn cứ

Minh Địch vốn là được gọi tới để giám định quỷ, kết quả còn cung cấp tài liệu thực tế càng thêm “kinh dị”.

Cô gái quấn băng vải buổi tối lén vào nhà Minh Địch, hơn nữa còn diễn tiết mục tay không tháo đầu mình xuống.

Cảnh này vốn đã đủ kinh dị rồi, cộng thêm hiệu ứng video quay ban đêm, không khí càng thêm căng thẳng, kinh dị nhân đôi.

Cô gái diễn xong màn kinh khủng này thì biến mất, cho đến sáng hôm sau Minh Địch bước khỏi phòng ngủ.

Trên video có hiện thời gian ghi hình, nhưng không phải thu hình từ đầu đến cuối, mà là lưu mỗi mười phút, dựa theo thứ tự thời gian mà sắp xếp lưu trữ.

Minh Địch copy toàn bộ mang đến đây.

Tưởng Bình xem cách thức lưu video liền xua tay: “Cái kiểu lưu này là dễ đυ.ng vào sửa nhất!”

Minh Địch thở phào nhẹ nhõm, hỏi Triển Chiêu: “Cảnh sát có nhà an toàn nào có thể sử dụng không? Trước khi mọi người bắt được cô gái này, tôi muốn tìm chỗ lánh nạn một thời gian.”

Triển Chiêu nói có thể chuẩn bị cho hắn.

Yêu cầu của Minh Địch còn rất nhiều, đại thiếu gia vốn sống trong nhung lụa, cộng thêm cái tính siêu cấp đồng cảm của hắn, nói là chỗ ở không được quá ồn ào, xung quanh không được có quá nhiều gia hộ, tốt nhất là đừng ở gần bệnh viện quá… Một đống yêu cầu.

Triệu Hổ tức cười, chọc hắn: “Nếu không thì anh hỏi biên tập Cao có chịu cho anh ở cùng không?”

Mắt Minh Địch sáng lên, nhưng lập tức lắc đầu: “Không được không được, lỡ kéo quỷ tới nhà Mẫn Mẫn thì sao.”

Triển Chiêu nghĩ với tính tình của Cao Mẫn, nếu anh thật sự dẫn được quỷ tới, không chừng cổ sẽ bắt con quỷ đó viết tự truyện cho mình luôn.

“Có muốn tới chỗ của ta không?” Triệu Tước đề nghị.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng nghi ngờ nhìn Triệu Tước — Chú nhiệt tình vậy?

Minh Địch đánh giá Triệu Tước, trông như đang phán đoán người này có sống chung được không, dáng vẻ cảm giác như là một nhân vật truyền kỳ…

“Hay là gọi điện cho chú Diệp hỏi?” Bạch Ngọc Đường thấy vẫn nên gọi điện hỏi Bạch Diệp, tình huống của Minh Địch khá đặc biệt, hơn nữa không chừng có thể dẫn thứ gì tới nữa…

Triệu Tước bất mãn: “Hỏi hắn làm gì? Ta mang ai về tới bộ hắn sẽ đuổi đi sao?”

Triển Chiêu xỉa xói: “Mang một người lớn về nhà, cũng phải hỏi ý kiến của người đứng đầu gia đình chứ?”

Triệu Tước liếc nhìn Triển Chiêu, vươn tay nhéo lỗ tai đối phương.

Triển Chiêu đã sớm có đề phòng, nghiêng đầu né tránh.

Hai con “gà chiến” đang chuẩn bị nhào vào đá nhau, phía sau Tưởng Bình đột nhiên hô lên: “Video bị thay rồi!”

Tất cả mọi người quay lại!

Tưởng Bình nói: “Sau khi phá giải mật khẩu wifi thì đăng nhập vào thay một video khác.”

“Cho nên không phải là ma quỷ lộng hành?” Minh Địch vỗ ngực.

“Nhưng nhà anh đúng là có người vào?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

Minh Địch suy nghĩ, gật đầu: “Ghế đúng là cảm giác có người đυ.ng vào.”

“Chờ chút…” Tưởng Bình gõ bàn phím: “Không chừng có thể tìm được video gốc.”

“Có được không?” Bạch Trì tò mò tiến tới hỏi.

“Bộ này được cái mắc với đẹp, nhưng mà thiết bị thật sự sử dụng rất tốt.” Tưởng Bình cười xấu xa: “Tốn nhiều tiền tính ra cũng không tệ, hệ thống này có một chức năng sao lưu tự động, hơi mất thời gian một chút nhưng có thể tìm lại được…”

Mọi người hài lòng gật đầu, cũng không quấy rầy Tưởng Bình nữa, để hắn bận rộn gõ bàn phím.

Triển Chiêu muốn xoay đầu hỏi Minh Địch về chuyện liên quan tới người theo dõi hắn, điện thoại của Minh Địch lại đột nhiên reo lên…

Hơn nữa nghe âm thanh này, có vẻ là tin tức chấn động…

Minh Địch nhìn điện thoại reo lên giống như muốn nổ tung, cũng là gương mặt đầy nghi ngờ.

Cầm điện thoại lên, phát hiện người gọi đều là người quen bên công việc, Lão Trần biên tập viên, agency các loại, hơn nữa còn có hai ba cuộc cùng lúc gọi tới, trên màn hình hiện mấy lựa chọn để bấm nhận.

Minh Địch thấy tim mình đập mạnh, ném điện thoại qua cho Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhìn Minh Địch cau mày, trông như muốn tìm một cái phòng trốn đi, lắc đầu nói — Đừng thấy điện thoại là một món vật vô tri, nhưng trạng thái tin tức oanh tạc này sẽ dẫn tới cảm xúc lo âu cực độ, hiển nhiên, người đặc biệt như Minh Địch bị ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng.

Triển Chiêu nhìn mấy cuộc gọi, trước tiên chọn nghe Lão Trần.

“Alo?” Nghe giọng Lão Trần rất gấp gáp: “Cậu không sao chứ?”

Triển Chiêu nghe có chút nghi ngờ, hỏi: “Minh Địch đang ở sở cảnh sát, có chuyện gì?”

“Ồh… Ở sở cảnh sát thì tốt rồi, thì cái clip nhà cậu ta bị ma quỷ lộng hành đó!” Lão Trần hỏi: “Đó có phải thật không? Hay là người theo dõi cậu ta kể trước đó giả thần giả quỷ?”

Triển Chiêu khẽ nhíu mày, hỏi Lão Trần: “Sao chú biết nhà hắn có quỷ?”

Triển Chiêu vừa hỏi vừa nhìn Minh Địch, Bạch Ngọc Đường cũng nhìn — Anh nói với Lão Trần?

Minh Địch lắc đầu, hắn nói chưa kể với ai cả…

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liền ý thức được cái gì, đầu dây bên kia Lão Trần trả lời: “Đăng tùm lum trên mạng nè, lên hot search luôn đó!”

Triệu Hổ lấy điện thoại ra, quả nhiên, tất cả các trang tin tức truyền thông đều đăng về video nhà Minh Địch có ma quỷ lộng hành.

Bởi vì video quá đáng sợ, hơn nữa không biết có cao nhân nơi nào liên hệ đến vụ án xảy ra gần đây, độ thảo luận lập tức tăng vọt.

Liên quan tới video thể loại linh dị, cơ bản đều phân ra hai loại, tin và không tin.

Dĩ nhiên, đại đa số có phản ứng đầu tiên giống như Triển Chiêu bọn họ — Là không tin! Đều cảm thấy là cắt ghép biên tập, giống như phim kinh dị vậy, bây giờ muốn làm cái gì mà không được.

Vấn đề chính là video này quay trong nhà Minh Địch, nếu như là giả, vậy ai là người đăng lên mạng? Vẫn chỉ có hai khả năng, một là người quay video hù dọa Minh Địch, hai là chính bản thân Minh Địch.

Trong lúc nhất thời, mọi kiểu thảo luận và phân tích, cùng suy đoán đều được đăng lên mạng.

Có mấy người nói Minh Địch có thể liên quan đến vụ án ở khu cắm trại, trước đó hắn từng ở biệt thự xảy ra vụ án vài ngày.

Cũng có người nói tiểu thuyết của Minh Địch sắp chuyển thể, cho nên đang tạo nhiệt.

Nhưng cũng có vài cao nhân, bắt đầu từ cô gái quấn băng vải liên kết tới truyền thuyết đô thị ở hầm Ma Tước.

Sâu hơn nữa, người ta tra được xã trưởng Bùi Thiên có liên quan đến chuyện này, ba người vợ của ông đều là chết oan, hơn nữa con trai của ông hình như còn liên lụy tới nhiều án mạng, cảm giác như gia tộc có gien di truyền gϊếŧ người.

Tóm lại càng ngày bàn càng xa.

Bởi vì có quá nhiều yếu tố, lập tức chọt trúng vào sở thích của người ăn dưa.

Mà khiến cho người ta không nghĩ tới là, trên mạng xuất hiện ba bức ảnh.

Là ảnh chụp Triển Chiêu và Minh Địch nói chuyện ở đại sảnh bệnh viện, còn có ảnh chụp Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường xuất hiện ở tòa soạn.

Công Tôn nhìn hình cau mày: “Hình chụp rất rõ.”

Mã Hán giám định: “Chụp bằng camera có độ phân giải cao, dù sao chắc chắn là không phải người qua đường chụp lại.”

Bạch Ngọc Đường nhìn kỹ, cảm thấy người chụp hình rất có kỹ thuật, biểu cảm trên mặt hắn và Triển Chiêu rất nghiêm túc, trông giống như đi điều tra vụ án.

Mà Bùi Tu và Minh Địch xuất hiện cùng bọn họ, nhìn từ hình, trông như SCI đang điều tra Bùi Tu và Minh Địch vậy.

Triển Chiêu cũng cảm thấy ngôn ngữ của ống kính này quá chuyên nghiệp…

Nhưng Bạch Ngọc Đường vẫn cảm thấy có chút kì lạ, nếu như có người cầm máy ảnh chụp bọn họ, với góc này chắc hẳn cách không xa, tại sao bản thân hắn không phát hiện?

Trong bệnh viện chỉ chụp Triển Chiêu và Minh Địch, nếu như đứng hơi xa một chút, hai người có thể không phát hiện ra.

Nhưng tấm chụp ở tòa soạn có cả mình nữa, không lý nào không phát hiện được…

Bạch Ngọc Đường cẩn thận suy nghĩ lại, hôm đó khi hắn đến tòa soạn cùng với Triển Chiêu, đúng là có để ý thấy nhiều thiết bị ghi hình, thậm chí có một phòng riêng dành cho photoshoot… Chẳng lẽ là nhân viên nội bộ chụp?

Liên lạc với Bùi Thiên gửi thư đe dọa cũng là dùng bì thư của tòa soạn, hung thủ cũng là nhân viên trong tòa soạn sao?

Điện thoại của Minh Địch vẫn chưa có dấu hiệu ngừng reo.

Minh Địch nhìn thấy cuộc gọi kích động của Cao Mẫn, vội vàng nhấn nghe.

Triển Chiêu nhìn hành động không chút do dự của hắn mà phán đoán, cô fangirl Bùi Văn không có cơ hội rồi…

Cao Mẫn vẫn đang ở bệnh viện với Lưu Tĩnh, mới vừa lên mạng xem được video thì sợ hết hồn, gọi điện hỏi tình hình của Minh Địch.

Minh Địch cầm điện thoại nói chuyện giọng điệu rất nhõng nhẽo, SCI mọi người thấy mà lắc đầu, trông khá là giống Từ Liệt.

Triển Chiêu thì tò mò — Khi Minh Địch hướng về Cao Mẫn, tại sao tâm trạng lại ổn định như vậy? Theo lý mà nói, với bệnh tình của hắn, kiểu đa nghi lại âu lo này, muốn tin tưởng một người là chuyện rất khó, nhưng Minh Địch cực kì tín nhiệm Cao Mẫn, lúc nói chuyện tuy Cao Mẫn vẫn tỏ ra không thích, nhưng hắn không hề có cảm giác bất an.

Triển Chiêu nhìn Triệu Tước.

Triệu Tước tiện tay ghi mấy chữ vào tờ note — Mang khí chất làm cảm xúc ổn định.

Triển Chiêu sờ cằm, có một vài thứ hoặc một vài người có thể ổn định được người có vấn đề kiểm soát cảm xúc.

Nhưng cảm giác có thể kiểm soát này không phải vô căn cứ mà có, chắc chắn là có lý do.

Giống như một người mất ngủ, chỉ có ngủ trên chiếc gối riêng biệt mới có thể hóa giải, cái gối đó đối với họ chắc chắn là có ý nghĩa đặc biệt gì đó. Bây giờ có cho họ một cái gối y hệt đi chăng nữa, họ cũng không thể có cảm giác như chiếc cũ được…

Cao Mẫn sao lại trở thành “chỗ tị nạn” cho Minh Địch? Hai người này trước đó có duyên gì sao?

Nhưng mà bây giờ không phải lúc tìm tòi nghiên cứu duyên phận của hai người, việc cấp bách trước mắt là tra ra thân phận cô gái quấn băng vải. Đề nghị của Triệu Tước cũng không tệ, Minh Địch tạm thời ở chỗ của ông và Bạch Diệp tương đối an toàn, Triệu Tước cũng có thể nghiên cứu Minh Địch.

Bạch Ngọc Đường cũng nhận được điện thoại Bùi Vân, bên kia cô đang bận sứt đầu mẻ trán, tòa soạn nhận được quá nhiều điện thoại, trước cửa bu đầy người. Đặc biệt là trên mạng xuất hiện nhiều tin giả liên quan tới gia đình cô… Bùi Vân còn hỏi tại sao Minh Địch không nhận điện thoại của Bùi Văn, em gái cô đã gọi cả trăm cuộc rồi!

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu vẫy vẫy tay, Bạch Ngọc Đường liền đưa điện thoại cho hắn, chuyện này cần xã ngưu(1) giải quyết.

(1) Chứng bệnh giao tiếp ngạo mạn, đây là ngôn ngữ mạng, ngược lại với chứng sợ giao tiếp, hình dung những người không sợ giao tiếp, không sợ ánh nhìn của người khác, không lo bị người ta cười nhạo, gọi tắt là xã ngưu.

Lúc Triển Chiêu ứng phó với Bùi Vân, Tưởng Bình hô lên: “Khôi phục được rồi!”

Mọi người xúm lại, ngay cả Minh Địch cũng tò mò đi qua nhìn.

File gốc đã được phục hồi, tối hôm đó đúng là có người vào nhà Minh Địch, nhưng cũng không phải cô gái quấn băng vải, tà môn hơn, người này Bạch Ngọc Đường biết.

“Miêu nhi…” Bạch Ngọc Đường ngoắc tay gọi Triển Chiêu, muốn chắc chắn là mình có nhìn nhầm người không.

Triển Chiêu cầm điện thoại chạy tới, nhìn người ngồi trên ghế sô pha trong nhà Minh Địch, cũng sửng sốt… Tại sao người này lại xuất hiện ở đây?



Trong bệnh viện.

Cao Mẫn nói chuyện xong với Minh Địch, lắc đầu quay lại phòng bệnh, thấy Lưu Tĩnh cũng đang xem tin tức.

Lưu Tĩnh khi thấy cô gái quấn băng vải thì trợn tròn mắt, Cao Mẫn sợ cô bị kích động, bảo cô đừng xem, video là giả.

Lưu Tĩnh vẫn rất để ý tới những thảo luận trên mạng, dù sao cũng liên quan đến vụ án của Trương Viễn Thành.

“Cô gái đó thật sự là người của Bùi gia?” Lưu Tĩnh thấy cư dân mạng thảo luận, nói Bùi gia bị di truyền bệnh tâm thần, cô gái quấn băng vải là người của Bùi gia bị nhốt gì gì đó, nên cô hỏi Cao Mẫn.

Cao Mẫn xua tay: “Cái này vô căn cứ…”

Lời còn chưa dứt, Cao Mẫn đột nhiên bất động, giống như nhớ ra chuyện gì.

“A…” Cao Mẫn vội vàng gọi cho Triển Chiêu: “Tôi nhớ ra mình nhìn thấy hình xăm đó ở đâu rồi!”