Quyển 25- Chương 40: Hiệu ứng thị giác

Video mà sinh viên câu lạc bộ kịch nói quay lại, cái gọi là thử độ can đảm, xem tới đâu cũng thấy quỷ dị.

Theo cách quay và góc nhìn, càng làm cho người ta nghi ngờ đây không phải thử độ can đảm, mà là một hiện trường bắt cóc.

Khi mọi người suy nghĩ nam sinh mất tích kia rốt cuộc là bị bắt cóc hay bị gϊếŧ… Trên màn hình, ở trong gương bất ngờ xuất hiện hình ảnh cô gái quấn băng vải.

Mọi người trong SCI, nhìn chằm chằm cảnh mà Bạch Ngọc Đường phát hiện, rơi vào trầm tư… Rốt cuộc là cái nào đáng sợ hơn?

Bản thân video này đã là một đoạn phim vô cùng “đáng sợ” rồi.

Vốn chỉ là một video “thử độ can đảm” với cách quay lộn xộn — Tạo cảm giác sợ hãi thì không nhiều, càng nhiều hơn là sự hiếu kỳ, giống như một cách quay bộ phim kinh dị vậy.

Nhưng tiến hành phân tích bước tiếp theo, phát hiện đây có thể là hiện trường phạm tội… Cảm giác thực tế đánh vào l*иg ngực, khiến người ta không rét mà run. Cộng thêm vụ sinh viên mất tích cùng với biểu hiện không bình thường của những sinh viên tham gia, làm cho người ta cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Cho đến khi cô gái quấn băng vải xuất hiện, thể nghiệm của mọi người cũng một lần nữa thay đổi.

“Cô gái quấn băng vải” quỷ dị xuất hiện gần như từ đầu vụ án đến giờ, giống như một hình tượng gì đó, cho người ta cảm giác đây là một “nhân vật cố định”… Hơn nữa mỗi lần xuất hiện, đều sẽ có ký hiệu, tư thế xách váy nhón chân vô cùng kỳ lạ.

Hình tượng cô gái quấn băng vải kỳ dị này, xuất hiện từ lúc sớm nhất đến giờ, đếm chừng đã khoảng ba mươi năm, điều này hiển nhiên không phải là một người. Nhưng lần nào xuất hiện, dáng dấp đều rất giống nhau, tựa như muốn cố ý tạo thành cảm giác “là một người” hoặc “cùng một nữ quỷ”.

Căn cứ theo kết quả điều tra, có thể suy đoán cô gái quấn băng vải xuất hiện ở chỗ trung tâm hồi phục của Lão Đồ, chính là cô gái trên mí mắt có nốt ruồi, người đó có thể là người vợ đời thứ ba của Bùi Thiên, Lâm Phi.

Nhưng căn cứ theo thời gian, Bùi Tu và Bùi Vân khi còn bé có nhìn thấy một lần, không thể nào là Lâm Phi được.

Mà bây giờ Chu Lệ còn nói mình là cô gái quấn băng vải…

Đây hình như là chia thành mấy giai đoạn, trong mỗi giai đoạn, mỗi người đều từng đóng vai cô gái quấn băng vải.

Dựa theo lời Chu Lệ, cô gái quấn băng vải chính là một nữ quỷ, là một nhân vật có thể triệu hồi thông qua một nghi thức rút lá bài, từ đó chiếm thân xác người nào đó, rồi đi hành hung sau đó tự sát.

Một chuỗi vụ án liên tiếp xảy ra vừa rồi, cùng với người “tự sát” liên quan, từ chuyện Phương Kiệt tông chết vợ của Lão Trần, cho đến có kẻ tập kích Trương Viễn Thành và Lưu Tĩnh, cuối cùng là “Vương Thu” tự sát… Bọn họ đều có một sự giống nhau vi diệu.

Những người này hành hung và tự sát, có phải liên quan tới cô gái quấn băng vải và nghi thức rút lá bài không?

Nhưng ở đây có một biến số, là Lưu Tĩnh… Cô nói kẻ tập kích là một người lá bài và cô gái quấn băng vải.

Vì nguyên cớ cô có khối u trong não, nên đã lẫn lộn nhân vật trong tiểu thuyết của Minh Địch với thực tế?

Nhưng trước mắt, cô gái quấn băng vải chắc chắn là một nhân vật tồn tại xuyên suốt, vì cô ta vẫn luôn quấn vải che đầu, cho nên có thể đảm nhận vị trí cải trang.

Mà trong vụ án sẽ có sự tồn tại của một hung thủ khác, là đàn ông, lúc đầu liên lạc qua điện thoại với Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, cho ra một loạt thông tin mã hóa, hơn nữa còn là người “bắt cóc” Chu Lệ.

Nói cách khác, trong vụ án rất có thể là một nam một nữ liên thủ gây án, người nữ cải trang thành cô gái quấn băng vải, mà người nam… Làm sao để cho Lưu Tĩnh nhận diện hắn thành người lá bài trong tiểu thuyết của Minh Địch?

Nguyên tố lá bài xuất hiện trong vụ án rất nhiều lần, thậm chí còn dùng trong nghi thức triệu hồi nào đó.

Người lá bài đó là từ đâu tới? Chẳng lẽ có liên quan tới tiểu thuyết của Minh Địch?



“Tỷ lệ hình như có chút vấn đề.”

Lúc này, Công Tôn lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Mọi người lần nữa kéo sự chú ý vào video.

“Đúng vậy.”

Triển Chiêu cũng cảm thấy cô gái trong gương có chút kì lạ.

“Có khi nào là photoshop không?” Bạch Trì cảm thấy hình này có chút đi xa nguyên lý vật lý… Bởi vì ống kính là dùng máy quay cầm tay, vậy tại sao không quay được hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, mà lại quay được cô gái quấn băng vải? Ánh sáng cũng bẻ cong được?

“Ừm…” Tưởng Bình phân tích video, cuối cùng gật đầu một cái, rất chắc chắn nói: “Là sản phẩm đã được cắt ghép.”

“Cho nên là để thêm cô ta vào?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

Tưởng Bình cảm khái: “Vậy biên tập thêm là để gạt người sao?”

Triển Chiêu hỏi Triệu Hổ và Mã Hán: “Người của bên câu lạc bộ trường đưa video này cho hai người?”

“Đúng vậy, bọn họ copy bản chính từ trong máy ra, nói là vốn định làm phim phóng sự, nhưng vì có bạn học mất tích, trường học đình chỉ, cho nên cũng chấm dứt hạng mục này.” Triệu Hổ vừa nói vừa tặc lưỡi: “Cái hội học sinh đó xem ra cũng không trung thực, hơn nữa bọn họ còn nói video này là lấy từ chỗ Trương Viễn Thành.”

“Trương Viễn Thành?”

“Ừ.” Mã Hán và Triệu Hổ gật đầu: “Trương Viễn Thành có hợp tác với câu lạc bộ kịch của trường, rất nhiều dụng cụ đều là mượn từ chỗ hắn, cho nên một vài video quay xong, đều là hắn giữ bản chính rồi gửi qua các thứ.”

“Mấy sinh viên đó ám chỉ là coi như video có bị cái gì, cũng là Trương Viễn Thành giở trò, không liên quan gì tới bọn họ?” Triển Chiêu nghe thì hỏi lại.

Triệu Hổ và Mã Hán gật đầu — Bây giờ suy nghĩ lại, đúng là có ám chỉ này thật.

“Lai lịch của mấy học sinh kia thế nào?” Triển Chiêu bảo Tưởng Bình tra thử.

Tưởng Bình lại tra, vẫn cảm thấy kì lạ: “Sao nhiều người quá vậy…”

Bạch Trì cũng cảm thấy giống vậy: “Chẳng lẽ là một tổ chức tà giáo thật? Nhiều người tham gia vậy?”

“Cũng không phù hợp với đặc điểm tà giáo lắm.” Bạch Ngọc Đường từng xử lý vài vụ án liên quan đến tà giáo, bình thường sẽ có những đặc điểm nhất định, ít nhất là phải có giáo chủ, hơn nữa tà giáo dù sao cũng phải có kế hoạch, không phải đi gạt tình gạt tiền sao, vậy ở đây gạt cái gì? Dựa theo những gì Lão Đồ trải qua, hình như tham gia còn được trả tiền.

“Thí nghiệm bệnh lý?” Triệu Tước cảm thấy với hình thức là trung tâm hồi phục, rất giống thí nghiệm tâm lý, bệnh nhân tâm lý trong trung tâm giống như là người tình nguyện.

“Bỏ vào một số tiền đầu tư lớn dù sao cũng phải có mục đích thí nghiệm.” Triển Chiêu cảm thấy đúng là không có mục đích rõ ràng: “Là để sáng tạo ra liệu pháp đặc biệt hay tạo ra liều thuốc mới? Cảm giác giống như là trò của người có tiền, hoàn toàn không có tính giới bỉ(1), hơn nữa những nhân viên tham gia thí nghiệm đều là người lang thang? Y bác sĩ đông như vậy nhưng không phải là người chuyên nghiệp, cái này giải thích thế nào?”

(1) Một sản phẩm chất lượng cao với giá thành hợp lý/rẻ.

Mọi người một lần nữa rơi vào nghi ngờ.

Lúc này, nhân sĩ “chuyên nghiệp” Trương Vũ lên tiếng: “Có khi nào là hạng mục phim ảnh gì không?”

Mọi người sửng sốt nhìn hắn: “Hạng mục phim ảnh?”

“Kiểu phim quay dạng tài liệu, dùng nhân vật thật các kiểu?” Trương Vũ hỏi.

“Dùng nhân vật thật, phim kinh dị…” Mọi người cau mày.

“Kiểu phim dùng nhân vật thật thì có rất nhiều, tôi xem được rất nhiều đề án kì dị, cái gì mà bắt quỷ dưới mộ, thăm nhà ma, bút thông linh này kia…”

Mọi người nhìn chằm chằm hắn — Cái này… chẳng phải là lừa gạt sao?

“Trời, trên TV cũng sẽ nói phụ họa đơn giản như là trùng hợp thôi.” Trương Vũ xua tay: “Hơn nữa loại hình này phổ biến nhất là tự cầm máy quay, sau đó sẽ có những ám chỉ mơ hồ, giống như là gặp ma thật, làm tới làm lui thì giải quyết bằng khoa học…”

Mọi người có chút ghét bỏ.

“Còn có nhiều loại là dạng góc nhìn người xem, giống như là gắn camera ẩn.” Trương Vũ nói: “Cũng không phải toàn bộ là người thật hay diễn biến thật, cơ bản đều có kịch bản, đạo diễn dựa theo mà quay thôi.”

“Nói không chừng là trước đây cũng có một truyền thuyết tương tự, giống như cô gái quấn băng vải gì đó. Liền mượn truyền thuyết đó mà quay, việc giữ bí mật tương đối quan trọng.” Trương Vũ suy đoán: “Kết quả gây ra án mạng, bên sản xuất cũng không dám thừa nhận… Hạng mục bị loại bỏ. Nhưng nhiều năm sau, người không rõ chân tướng lại cho là sự kiện thật…”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau — Rất có khả năng này.

Triệu Tước sờ cằm, như có điều suy nghĩ…

Lúc này, cửa thang máy “Đinh” một tiếng, có người đi ra.

Mọi người xoay đầu, thấy người đến là Minh Địch.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu gật đầu, Minh Địch là do hắn gọi tới. Vừa rồi bọn họ dùng mắt thường giám định quỷ thất bại, lát nữa chẳng phải Chu Lệ muốn tiến hành nghi thức sao? “Công năng đặc dị” của Minh Địch vừa lúc có thể nhờ vả cảm nhận thử.

Sau khi Minh Địch đi vào, lên tiếng chào mọi người, hắn kéo ghế ra ngồi xuống.

Mới vừa ngồi xuống thì liền thấy có ai đưa cho mình một quyển sách và một cây viết.

Minh Địch nhận lấy, là tiểu thuyết của mình, ngẩng đầu lên… Người đưa là Triệu Tước.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng lặng lẽ nhìn ông.

Triệu Tước thấy Minh Địch thì rất vui vẻ, cười hì hì khua tay múa chân, ý bảo — Fan nè, ký tên giúp đi!

Triển Chiêu đỡ trán.

Minh Địch nhận sách ký tên.

Triệu Tước cười híp mắt nhận lại sách, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn quyển sách kia — Cái này hình như là vật chứng mà…

Bạch Ngọc Đường cũng có chút tò mò nhìn Triệu Tước — Chú là fan của Minh Địch? Mới đây còn nghe chú chê người ta viết nát mà…

Triệu Tước nhìn chữ ký thì rất hài lòng — Nát thì làm sao? Dạo này không có bao nhiêu người có thể làm cho người khác vui vẻ, lúc đọc cuốn tiểu thuyết này có rất nhiều lúc cảm thấy vui trong lòng!

Trương Vũ cũng biết Minh Địch, lúc trước còn vì Trần Phong mà từng có chút mâu thuẫn.

Nhưng mà trong ấn tượng của Trương Vũ, Minh Địch là một người sáng sủa, sao hôm nay trông ủ rũ vậy?

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng chú ý, Minh Địch dường như có tâm sự gì.

“Có chuyện gì?” Bạch Ngọc Đường hỏi hắn.

“Ờm…” Minh Địch nhìn Bạch Ngọc Đường rồi lại nhìn Triển Chiêu, cuối cùng nói: “Hình như có người đi theo tôi.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, hỏi lại: “Fan cuồng theo dõi?”

“Cũng không chắc, lúc trước cũng có người mê sách cực đoan theo dõi, nhưng mà lần này cảm giác không giống, lần này chỉ có ác ý thôi.” Minh Địch cau mày: “Thật ra thì đã một khoảng thời gian rồi… nhưng gần đây hình như càng căng hơn, hơn nữa còn có nhiều ác ý hơn.”

“Bắt đầu từ lúc nào?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Từ… lúc tôi đi cắm trại, lúc ở biệt thự thì lờ mờ cảm giác có người mang theo ác ý theo dõi tôi.” Minh Địch nhớ lại: “Sau khi Lưu Tĩnh xảy ra chuyện, trong bệnh viện cảm giác ác ý đến gần rất rõ ràng, gần đây thì càng lúc càng nghiêm trọng. Sáng nay thức dậy khó hiểu cảm thấy tim đập mạnh, sau đó tôi phát hiện sô pha trong nhà hình như từng bị dịch chuyển.”

Bạch Ngọc Đường cau mày: “Ý anh là có người đột nhập vào nhà?”

Minh Địch gật đầu: “Nhà tôi là kiểu Duplex, buổi tối tôi ngủ ở phòng ngủ trên lầu, nhà tôi có hai phòng ngủ.”

(2) Duplex: Nhà song lập dành cho hai hộ sinh hoạt gắn liền với nhau, đặt cạnh như chung cư khác phòng hoặc trên dưới.

Minh Địch hình dung đại khái cho mọi người: “Nếu trạng thái tôi không tốt, sẽ ngủ trong phòng ngủ ẩn trong thư phòng.”

“Nhà anh có một phòng ngủ ẩn?” Triển Chiêu và Triệu Tước rất tò mò: “Mật thất hả?”

Minh Địch gật đầu: “Ở phía sau bức tường, bên trong đã khóa thì bên ngoài không thể mở được, chủ yếu là cách âm tốt.”

“Anh nói trạng thái không tốt thì sẽ ngủ ở đó?” Bạch Ngọc Đường hỏi: “Thế nào gọi là trạng thái không tốt?”

Minh Địch gãi đầu: “Có một khoảng thời gian sẽ cực kì nhạy cảm, sau đó cảm xúc của những người xung quanh cũng biến đổi lớn, nói ví dụ như đồng nghiệp hoặc hàng xóm có biến cố gì hoặc cãi vả. Buổi tối khi ngủ có thể bị ảnh hưởng, tim đập nhanh ngủ không được sau đó gặp ác mộng, tâm trạng xấu… Cho nên tôi sẽ chọn vào không gian kín nghỉ ngơi. Dạo này trạng thái tinh thần của tôi không tốt, cho nên ngủ ở trong mật thất. Sáng nay ngủ dậy cứ cảm thấy có điều bất thường, tựa như có ai đó vào nhà tôi, đυ.ng vào đồ trong nhà.”

“Nhà anh có gắn camera không?” Bạch Ngọc Đường hỏi: “Ở trước cửa hay hành lang thang máy này nọ, có kiểm tra chưa?”

Minh Địch thở dài: “Cũng kiểm tra rồi, bây giờ thì hối hận, sớm biết vậy thì đã không kiểm tra…”

Triệu Hổ thấy mắc cười: “Là sao? Nhà bị ma phá hả?”

Minh Địch quay sang nhìn Triệu Hổ.

Hổ tử giật mình, Mã Hán cũng hỏi: “Thật sự là ma quỷ lộng hành?”

Minh Địch lấy một chiếc USB từ trong túi áo ra: “Hay là mọi người tự xem đi.”

Tưởng Bình vội vàng nhận lấy USB, cắm vào máy, chiếu lên màn hình lớn để mọi người cùng “thưởng thức”.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên màn hình… Là hình ảnh giám sát trong phòng khách.

Chỉ lát sau có bóng người xuất hiện, là một cô gái, cô mặc đồ ngủ, trên đầu quấn băng vải, tay cầm váy, nhón chân đi vào, đi tới ghế sô pha thì ngồi xuống.

SCI trợn tròn mắt, đây chẳng phải là cô gái quấn băng vải sao…

Minh Địch đưa tay che nửa mặt, cố gắng che mắt mình, chỉ chừa ra khe hở, lẩm bẩm: “Mọi người xem tiếp đi…”

Mọi người nhìn chằm chằm màn hình, lúc này cô gái quấn băng vải đột nhiên đưa tay cầm đầu của mình xuống.

“Ba má ơi!”

Triệu Hổ sợ giật nảy người, mọi người bị cô gái trong màn hình dọa cũng bị Hổ tử dọa sợ.

“Sao có thể…” Triển Chiêu hỏi Tưởng Bình: “Có phải là hiệu ứng đặc biệt gì không?”

Tưởng Bình gật đầu: “Đoán chừng là có đi, không thể không có được?”

Bạch Ngọc Đường cau mày nhìn chằm chằm cô gái quấn băng vải lìa đầu trong màn hình… Tại sao ma quỷ lại đến nhà của Minh Địch lộng hành?