Quyển 25- Chương 39: Gương

Sự xuất hiện sau khi bị bắt cóc của Chu Lệ, cảm giác như đây không phải là cô.

Cô chỉ vào cô gái quấn băng vải, bày tỏ thân phận bây giờ của mình chính là “quỷ nữ” trong truyền thuyết.

Tất cả mọi người trong phòng dĩ nhiên không tin có chuyện ma nhập, nhưng mà… Vừa lúc có “chuyên gia” ở đây không phải sao, cho nên mọi người hỏi ý kiến một chút.

Mọi người quay sang nhìn Trương Vũ, ý hỏi — Đại sư, anh giám định giùm xem có phải bị ma nhập thiệt không?

Trương Vũ mờ mịt, hắn cũng chưa từng gặp Chu Lệ, ai biết cô gái này bị làm sao, trông thì có hơi quỷ dị thật, đặc biệt là ánh mắt… Cảm giác không dễ chọc.

Triển Chiêu và Triệu Tước cực kì hứng thú với Chu Lệ, hai người thậm chí còn có chút mong đợi cô bị “ma nhập”, lúc đó cô chính là loài vật quý hiếm cần được bảo tồn.

Nói tới loài vật quý hiếm, Triển Chiêu đột nhiên nhớ tới một người, cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn.

So sánh với Triển Chiêu và Triệu Tước có “nghiên cứu khoa học về tinh thần”, thì Bạch Ngọc Đường có đánh chết cũng không tin có chuyện ma nhập.

Liên tưởng đến Chu Lệ là một người đam mê kịch nói, thậm chí còn từng diễn vài vở, cũng rất khó phán đoán là cô có vấn đề về tâm thần hay chỉ dựa vào kỹ năng diễn xuất mà thôi.

Câu hỏi là — Tại sao?

Vốn là thời điểm Chu Lệ được trả lại tương đối khả nghi, từ cách hung thủ xử lý hai vụ án trước, hắn chắc chắn không phải là một người nhân từ, hơn nữa còn là một người tương đối xảo quyệt.

Hắn thả Chu Lệ nhất định là có lý do…

Triển Chiêu và Triệu Tước quan sát từng cử động của Chu Lệ, sau mấy phút dùng mắt thường giám định, hai người nhìn nhau một cái.

Trao đổi ánh mắt rồi cũng chẳng có kết quả gì.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu — Chuyện này là sao?

Triển Chiêu lắc đầu bày tỏ — Không biết, loài mới!

Bạch Ngọc Đường liền cau mày — Không thể nào có trường hợp bị ma nhập được.

Dùng mắt thường không giám định được thì hỏi thử vậy.

Triển Chiêu cầm tấm ảnh chụp cô gái quấn băng vải, hỏi Chu Lệ: “Xưng hô thế nào?”

Chu Lệ nhìn tấm ảnh, ngẩng mặt nói: “Để tôi nhớ… sớm nhất là mình tên gì.”

Mọi người cau mày nhìn cô — Tên mà còn phân ra sớm muộn nữa hả?

“Nếu là bây giờ thì…” Vừa nói Chu Lệ vừa cúi đầu nhìn bảng tên gắn trên ngực mình: “Chu Lệ.”

Triệu Hổ càng đẩy cái ghế ra xa, chọt chọt Mã Hán — Giống cái bộ phim kinh dị hồi hổm mới xem lắm á anh, nhân vật chính hình như ngủ say mấy trăm năm, sau đó mượn xác sống lại!

Mã Hán có chút im lặng nhìn hắn — Sợ sao còn xem nhiều phim kinh dị vậy?

“Vậy cô…” Triệu Tước sắp xếp từ ngữ, hiếm thấy ông có thái độ tốt như vậy: “Làm sao tới được đây? Mục đích đến đây để làm gì?”

Bạch Ngọc Đường mặc dù cảm thấy câu hỏi thì ok nhưng mà cũng thấy không ổn lắm.

“Tôi chẳng qua là được kêu tới thôi.” Chu Lệ nhìn móng tay mình, phát hiện nó dính chút đất, trông có vẻ không hài lòng lắm: “Còn chuyện tôi đến làm gì thì phải hỏi cái người gọi tôi…”

“Vậy cái người gọi cô ở đâu?” Triển Chiêu hỏi tiếp.

Chu Lệ lắc đầu: “Lúc tôi mở mắt ra thì trên đầu bị trùm bao đen, khi nhìn thấy được thì đã bị vứt xuống xe…”

Vừa nói cô vừa nhún vai.

Triệu Hổ quan sát cô một lúc, tiếp tục chọt Mã Hán: “Nói vậy thì chị quỷ này với chị kia có khác gì nhau đâu, cho nên gọi tới là có ích lợi gì?”

Triệu Tước và Triển Chiêu cùng nhìn Chu Lệ — Đúng vậy, nói tới nói lui, cô có thần thông gì thì lấy ra biểu diễn đi.

Chu Lệ giơ tay ra làm tư thế cắt cổ: “Bình thường đều là dùng thế này…”

Triển Chiêu sờ cằm hỏi: “Ý cô là cô bị gọi tới, chiếm thân thể của Chu Lệ, sau đó dùng thân thể này tự sát?”

Chu Lệ gật đầu: “Nhưng thời gian chưa chắc chắn, trước khi chết hẳn là còn phải làm chuyện khác, nói ví dụ như gϊếŧ người này kia…”

“Vậy rút được lá năm với lá bảy thì có gì khác nhau không?” Triển Chiêu hỏi tiếp, tay chỉ hình xăm trên tay cô.

“Bảy là chọn trúng, năm là không chọn trúng.” Chu Lệ cười một tiếng: “Bảy đại diện cho còn có lần sau, năm không chỉ có lần sau mà còn liên lụy những người xung quanh, trở thành vật tiêu hao.”

Tất cả mọi người nhìn Triển Chiêu và Triệu Tước — Nghe như tiếng Trung nhưng mà chẳng hiểu một chữ.

Triển Chiêu thì chỉ lắc đầu chê ghét — Tà giáo! Tà giáo!

Triệu Tước cũng đồng ý — Mê tín phong kiến điển hình.

Bạch Ngọc Đường ngược lại không quan tâm Chu Lệ có mê tín hay không, hắn để ý tới Chu Lệ là người bị hại, là người bị bắt cóc, bọn họ không thể giam người bị hại được.

Nhưng nếu để cô đi, dựa theo lời giải thích của cô, cho dù là cô đi gϊếŧ người hay tự sát, cảnh sát vẫn phải có trách nhiệm.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu — Cô ta hình như có chút vấn đề về tinh thần, có thể đưa tới bệnh viện kiểm tra không, hay tạm thời trông chừng một thời gian?

Triển Chiêu và Triệu Tước cùng lắc đầu — Vấn đề là cô ta không phải mắc bệnh, cũng không thể giam người ta lại chỉ vì người ta mê tín hoặc tin vào chuyện luân hồi chuyển kiếp.

Nhưng mà…

Triển Chiêu chỉ phòng thẩm vấn bên cạnh — Dù sao cô ta cũng là bị bắt cóc, hơn nữa người cũng rất kì lạ, chúng ta có thể thông qua điều tra giữ cô ta lại một thời gian.

“Cô có còn nhớ mình bị bắt cóc thế nào không?” Bạch Ngọc Đường liền dựa theo ý Triển Chiêu hỏi.

Chu Lệ lắc đầu.

“Còn nghi thức?”

Triệu Tước đột nhiên nảy hứng thú hỏi.

Mọi người cùng nhìn ông.

“Nghi thức?” Chu Lệ xoay đầu nhìn Triệu Tước.

Triệu Tước gật đầu: “Lúc nãy cô cũng đã nói bảy nghĩa là còn có lần sau, năm đại diện cho không bị chọn trúng… Nói vậy nếu cô là bảy, chứng tỏ con quỷ chiếm cơ thể cô có thể di dời đi, có phải ý như vậy không?”

Con ngươi của Chu Lệ chậm rãi chuyển động, tựa như đang suy nghĩ điều gì, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu một cái.

“Vậy cô chắc chắn có thể tái hiện lại nghi thức rồi.” Triệu Tước đề nghị: “Chi bằng như vầy…”

Triệu Tước chỉ Trương Vũ: “Vừa lúc ở đây có thần côn, cô biểu diễn cho chúng tôi xem nghi thức triệu hồi, để cho thần côn giám định thử.”

Mọi người nhìn Trương Vũ.

Trương Vũ ngược lại không có ý kiến, dù sao cơ hội hiếm có, cũng có thể “học hỏi một chút”.

“Cứ quyết định vậy đi.” Triệu Tước búng tay quyết định.

“Muốn cử hành nghi thức, phải có chút điều kiện cần thiết.”

Mọi người khẽ mỉm cười — Nói vào điểm chính rồi.

“Điều kiện gì?”

“Phải tìm được người trước đó gọi tôi, giải trừ khế ước, mới có thể tiến hành lần triệu hồi tiếp theo.”

Chu Lệ nhẹ nhàng lật thế cờ, nói cách khác muốn tiến hành nghi thức thì phải phá án trước, làm nửa ngày cuối cùng công cốc.

Nhưng mọi người có thể từ suy nghĩ cùng năng lực ứng biến của cô mà suy đoán, cô không phải là người bị hại đơn giản như vậy, làm tới làm lui, ra là một vở kịch… Ngụy trang mình thành nạn nhân?

Trong lúc mọi người đang không biết nên làm tiếp thế nào, Chu Lệ lại đột nhiên lên tiếng: “Mặc dù tôi không biết là ai gọi tôi đến, nhưng… có thể tiến hành nghi thức, suy luận theo hướng ngược lại.”

Mọi người ngàn vạn lần cũng không đoán được hướng đi phát triển theo kiểu này — Còn có đi theo hướng ngược lại sao?

“Tôi về nhà thay quần áo.” Chu Lệ nhìn quần áo dính đầy bùn đất của mình: “Các anh chuẩn bị một chỗ có không khí phù hợp đi, với chuẩn bị nhiều gương, lát nữa gặp.”

Nói xong Chu Lệ muốn đi.

Bạch Ngọc Đường đề nghị vì lý do an toàn, để cảnh sát đưa cô đi.

Chu Lệ cũng không có vấn đề gì, nhún vai một cái.

Bạch Ngọc Đường sắp xếp một chiếc xe cảnh sát đưa cô đi, đồng thời để Lạc Thiên và Tần Âu phụ trách hộ tống.

Chu Lệ vừa đi, mọi người liền thảo luận về hướng đi kỳ lạ này…

“Cô ta rõ ràng là đang diễn.” Mã Hán nói góc nhìn của mình.

Triệu Hổ cũng đồng ý, nhìn sơ thì thấy quỷ dị, nhìn kỹ thì lại ra kỹ năng diễn xuất.

“Có khi nào là cô ta thiết kế toàn bộ không?”

“Mục đích là gì? Nếu là hung thủ thì đang tự chui đầu vào lưới, nếu muốn giúp chúng ta tra án thì tại sao hung thủ lại thả cô ta ra?”

“Có khi nào vốn dĩ không có ai bắt cóc cô ta?”

“Tự biên tự diễn?”

Mọi người đang suy đoán mục đích của Chu Lệ.

Bạch Trì đột nhiên nhớ ra cái gì, bảo Tưởng Bình mở lại mấy video lấy từ câu lạc bộ kịch nói của trường lúc nãy.

Tưởng Bình nhìn hắn: “Cậu chắc chắn? Lúc nãy không phải xem muốn ngất hả?”

Bạch Trì gật đầu, nói muốn xem lại từ đầu.

Tưởng Bình liền chiếu lên màn hình lớn.

Video này rung cảm giác không phải dùng tay quay, mà là dùng chân quay, rung thì không nói, góc độ rất kì lạ, khó trách Bạch Trì xem mà buồn nôn.

Xem một hồi, Bạch Ngọc Đường nhíu mày: “Không đúng lắm…”

“Anh cũng cảm thấy vậy hả?” Bạch Trì gõ đầu.

Triển Chiêu và Triệu Tước lúc này thì đang nhắm mắt dưỡng thần.

Có lúc vật cùng tức phản(1), người quá thông minh, ghi nhớ được hình ảnh, đối với hình ảnh hỗn loạn sẽ có phản ứng cực kì lớn.

(1) Sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hoá theo hướng ngược lại.

So ra, Mã Hán và Triệu Hổ không có phản ứng gì nhiều.

“Nhóm người này thật sự đi thử độ can đảm?” Triệu Hổ bày tỏ nghi ghờ: “Ống kính mặc dù rung, nhưng vẫn luôn quay phía trước, không có quay phía sau hay những hướng khác.”

“Hơn nữa cũng không nói gì.” Mã Hán cũng cảm thấy lạ.

Bạch Ngọc Đường cau mày, tựa như nghe thấy một vài âm thanh kì lạ, bảo Tưởng Bình tăng âm lượng lên.

Tưởng Bình mở to lên, cho đến khi nghe thấy tiếng thở và tiếng bước chân, mọi người nghe thấy trong tiếng thở còn kèm theo âm thanh “u u” kì lạ.

Gần đây Triệu Tước thường xuyên nghe thấy tiếng chó làm nũng với Bạch Diệp, chính là âm thanh này.

“Giống như tiếng ai đó phát ra trong khi bị bịt miệng.” Bạch Ngọc Đường cẩn thận nghe: “Trong tiếng bước chân cảm giác còn có tiếng kéo và đẩy…”

Sau một hồi rung lắc, đột nhiên tốc độ tăng nhanh… Giống như là hoảng sợ chạy tứ tán, nhưng cũng chỉ có tiếng thở dốc và tiếng bước chân, không có ai nói chuyện cũng không có tiếng la hét.

“Bọn họ không có đi thử độ can đảm.” Sau khi xem hai lần, Bạch Ngọc Đường nói ra suy đoán của mình: “Bọn họ hẳn là bắt ai đó, giữa chừng thì người kia bỏ chạy, bọn họ mới chia nhau ra đuổi theo, kết quả có thể là không đuổi kịp…”

“Hoặc là đuổi kịp… xong gϊếŧ rồi…” Triển Chiêu lắc đầu: “Chôn trên núi rồi ai nấy về nhà.”

“Khó trách người mất tích cũng không thấy họ báo cảnh sát…” Bạch Ngọc Đường cảm thấy đám sinh viên này có vấn đề, suy nghĩ một chút, hắn bảo Tưởng Bình mở lại.

Lúc này không chỉ có Bạch Trì với Triển Chiêu bọn họ, cả Tưởng Bình lẫn Công Tôn cũng buồn nôn, cái thứ đồ chơi này làm người ta lên tim thiệt chứ.

Nhưng mà Bạch Ngọc Đường trông như chẳng có chuyện gì, còn thay đổi góc nhìn theo góc quay để quan sát.

Mọi người sắp chóng hết cả mặt.

Triệu Tước ghét bỏ bĩu môi — Thứ cân bằng biếи ŧɦái.

“Dừng lại.” Bạch Ngọc Đường bảo Tưởng Bình tạm ngừng.

Tưởng Bình bấm dừng, mọi người híp mắt nhìn hình ảnh vừa lắc vừa mờ.

“Có cái gương đúng không?” Bạch Ngọc Đường chỉ một khu vực xám tro trong bóng tối.

“Hình như vậy.” Tưởng Bình cố gắng phóng to hình lên.

Theo bức hình được phóng to, mọi người cùng nhíu mày, trong mặt gương xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Triển Chiêu cầm tấm ảnh chụp cô gái quấn băng vải lên so sánh.

Mọi người cau mày — Ở trong gương xuất hiện cô gái quấn băng vải tay đang cầm váy.