Chương 49: Cả đời này không được quay lại Vệ Thành nửa bước

Selangor cũng vừa có mưa, đường vào nghĩa trang đầy bùn nhão nhoét.

Lâu Vấn Tân dừng xe bên lề, men theo lối mòn ướt sũng bùn đất đi xuống.

Từng ngôi một một được xếp san sát nhau, trời chưa sáng, trong nghĩa trang yên tĩnh đến rợn người.

Anh dùng bật lửa soi đường, lần lượt tìm kiếm từng bia mộ, cuối cùng dừng lại trước ba ngôi mộ liền nhau.

Bên trên của tấm bia nằm bên phải có khắc một dòng chữ: Mộ của ba nuôi, Cát Chấn Ba.

Còn hai tấm bia mộ ở giữa và bên trái, lại không có lấy một dòng chữ nào.

Bởi vì Lâu Vấn Tân đến quá gấp, trời bên ngoài vẫn còn tối, anh không tìm được chỗ mua lễ vật cúng bái.

Lâu Vấn Tân lấy ra một bao thuốc lá từ trong túi, châm ba điếu, đặt lêи đỉиɦ ba tấm bia thay cho hương nến. Khói xanh lượn lờ, anh cúi đầu đứng lặng thật lâu, sau đó lui lại vài bước.

Anh đứng giữa hai tấm bia không được khắc chữ, quỳ gối giữa vũng bùn, trong lòng vô cùng áy náy cúi đầu thật sâu, mãi một lúc lâu cũng không nói một lời.

Sáng hôm sau, Lương Trĩ ngủ đến khi mặt trời chạm đỉnh mới dậy.

Dưới lầu, dì Lan đang thu dọn bộ váy cưới và áo phượng được chuyển về từ khách sạn tối qua: “A Cửu, cháu định xử lý mấy bộ lễ phục này thế nào?”

Cô liếc mắt nhìn: “Dì cho đi giặt khô rồi cất vào tủ là được rồi ạ.”

Dì Lan đang chỉnh lại cổ áo phượng, tự lẩm bẩm: “Bộ áo phượng đẹp và đắt như vậy, cả đời chỉ mặc đúng một lần, thật tiếc quá.”

Lương Trĩ nghe thấy nhưng cũng chẳng buồn đáp lại, cô vừa ngáp vừa đi đến bàn trà rót nước uống.

Chú Cổ bước tới báo tin, bên phía nhà họ Thẩm gọi điện đến, nói ba mẹ và anh trai của Tɧẩʍ ɖυy Từ đã trở về Vệ Thành.

Lương Trĩ dặn chú Cổ chuẩn bị lễ vật, buổi chiều cô sẽ đến nhà họ Thẩm thăm hỏi.

Lúc Lương Trĩ đến, trong nhà họ Thẩm chỉ có ba mẹ Thẩm ở nhà, Tɧẩʍ ɖυy Nhân đã đi dạo phố với Tɧẩʍ ɖυy Từ, còn Tɧẩʍ ɖυy Chương thì đến công ty, không biết khi nào mới về.

Mẹ Thẩm mới phẫu thuật xong, cơ thể gầy yếu, tinh thần cũng kém đi rất nhiều, chỉ ngồi cùng một lát rồi được người giúp việc dìu về phòng nghỉ ngơi.

Thẩm Khang Giới tỉ mỉ hỏi thăm tình hình gần đây.

Lương Trĩ thuật lại từng chuyện một: “Ba cháu bị đưa đi vào tối hôm kia, Lâu Vấn Tân nói sẽ giữ lại mạng cho ông ấy, nhưng cả đời này không được quay lại Vệ Thành nửa bước.”

“Cậu Lâu có nói là đưa ba cháu đi đâu không?”

Cô lắc đầu.

Thẩm Khang Giới trầm ngâm: “Chắc cũng chỉ quanh quẩn ở nước I, nước H, nước M hoặc nước K thôi. Để chú nhờ bạn bè ở mấy nơi đó để ý giúp, nếu có tin tức gì về ba cháu sẽ lập tức thông báo ngay.”

Lương Trĩ biết chuyện này chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhưng vẫn gật đầu: “Ba cháu còn sống, còn giữ được mạng thì còn hy vọng. Cháu không lo cho ông ấy, cháu chỉ không cam tâm để tài sản nhà họ Lương rơi vào tay Lâu Vấn Tân một cách dễ dàng như vậy.”

Thẩm Khang Giới nhấp một ngụm trà: “Hiện giờ, chú đã giao toàn quyền quyết định chuyện kinh doanh của gia đình cho Duy Chương, cháu có thể bàn với nó xem còn đường nào xoay chuyển được hay không.”

Sao Lương Trĩ lại không nghe ra ý tứ đùn đẩy trong lời nói của Thẩm Khang Giới chứ, cô từng tin tưởng rằng quan hệ giữa nhà họ Lương và nhà họ Thẩm thân thiết như ruột thịt, nhưng giờ lại không dám chắc nữa rồi…

Từ khi ba cô gặp chuyện, Thẩm Khang Giới vẫn luôn trốn ở nước K, lấy lý do vợ phẫu thuật để thoái thác. Tɧẩʍ ɖυy Từ từng nói anh trai mình có ý định xin bảo lãnh, hoặc ít nhất cũng muốn thương lượng với Lâu Vấn Tân, nhưng đến cùng cũng chẳng thấy hành động cụ thể nào.

Còn Thẩm Khang Giới, lại chọn đúng thời điểm trở về ngay sau đám cưới, việc ông ta cố tình không dự hôn lễ thật sự quá rõ ràng… Rốt cuộc là sợ bị người ta nói rằng bạn thân gặp nạn mà ông ta lại chỉ khoanh tay đứng nhìn, hay là thật sự không muốn dính líu gì đến chuyện nhà họ Lương nữa, điều này thì không rõ, nhưng ý “người đi trà nguội” thì chắc chắn là có.

Lần thăm hỏi này cũng không cần tiếp tục nữa, Lương Trĩ nhanh chóng đổi chủ đề, hỏi han sức khỏe của ba mẹ Thẩm vài câu rồi cũng nhanh chóng tạm biệt ra về.