Chương 33: Cuối cùng cũng đến ngày cưới

Trong bài báo về trận đấu cuối cùng của Catherine trước khi giải nghệ, Lương Trĩ đọc được vài dòng như sau: "Người viết được biết, mười phút trước trận đấu, có hai người hâm mộ trung thành nhưng không rõ danh tính của Catherine đã đặt cược ngược dòng với tỷ lệ 1 ăn 40, bỏ ra hai trăm nghìn đô la Mỹ để ủng hộ chú ngựa cái này, đủ thấy sức hút của nữ vương đường đua xưa."

Lương Trĩ chống cằm, chìm vào suy tư.

Lúc ấy, lời Bảo Tinh nói, thực ra cô đã nghe thấy: "Tổng giám đốc Lâu nhà ta ném tiền qua cửa sổ mua vui cho cô chủ, lỗ cũng thành lãi đấy."

Tổng giám đốc Lâu nào phải ném tiền mua vui, rõ ràng là vì thể diện của mình: Vị hôn thê chỉ đặt cược một nghìn đô la Mỹ, đúng là bẽ bàng như trò hề.



Cứ đếm từng ngày như vậy, cuối cùng cũng đến ngày cưới.

Mới năm giờ sáng Lương Trĩ đã bị dì Lan đánh thức, cô như người mộng du hoàn thành nốt thủ tục vệ sinh rồi bị ép ngồi vào bàn ăn.

Ngoài cửa sổ trời còn mờ mịt nhưng dinh thự nhà họ Lương đã nhộn nhịp hẳn lên, đèn các phòng sáng trưng.

Một chiếc bát sứ đỏ vẽ vàng được đưa tới tay, dì Lan bảo đó là bánh trôi nước nấu với đường đỏ, ăn vào lấy may.

"Cháu không nuốt nổi, làm giúp cháu ly cà phê đi, mắt sưng húp rồi."

Dì Lan bảo cô ăn ít cũng được: "Đã bảo đi ngủ sớm đi, chắc chắn là cháu lén thức khuya rồi."

Lương Trĩ không cãi. Làm sao cô ngủ được.

Cô ăn vội vài miếng rồi uống cạn ly cà phê.

Kéo rèm cửa lên, trời đã hửng sáng.

Lương Trĩ mệt mỏi đến ngồi trước bàn trang điểm, để mặc cho chuyên viên thực hiện công trình lớn trên khuôn mặt mình.

Quy trình cực kỳ tỉ mỉ và phức tạp, dường như muốn đẽo gọt cô thành một tuyệt tác không tì vết, kéo dài cả tiếng đồng hồ mới xong.

Xong phần trang điểm, đến lượt búi tóc.

Lương Trĩ đã mất hết kiên nhẫn, đúng lúc một sợi tóc vướng vào răng lược, kéo căng cả da đầu. Tiếng ồn ào ngoài cửa vang lên, không biết của ai, cô bực bội quát: "Dì Lan!"

Dì Lan bước vào với nụ cười trên môi.

Lương Trĩ chỉ ra cửa: "Ai gây ồn thế? Bảo họ im đi, không thì cút.”

Dì Lan cười nói: "Có người mang quần áo đến, mọi người đang xem cho vui đó."

"Quần áo gì vậy?"

Dì Lan mỉm cười nhưng không trả lời, mở cửa ra hết. Một lát sau, Bảo Tinh đẩy một giá treo quần áo bước vào.

Lương Trĩ liếc nhìn từ trong gương rồi ngạc nhiên quay đầu lại.

Trên giá treo một bộ áo cưới thêu phượng, thêu kim ngân lấp lánh, rực rỡ sáng ngời. Nhìn kỹ là hoa văn bướm lượn quanh hoa, đường viền được trang trí bằng hạt ngọc trai, sống động như thật, vô cùng lộng lẫy.

"Chẳng phải chị Hồng nói đồ thêu tay ít nhất phải mất một năm sao?" Lương Trĩ nhất thời không thốt nên lời.

Bảo Tinh vốn giỏi mua chuộc lòng người thay Lâu Vấn Tân, lập tức cười nói: "Đây là bộ sưu tập riêng của một quý bà nổi tiếng ở Hồng Kông, tổng giám đốc Lâu đến tận nhà thuyết phục người ta nhượng lại ba lần, mãi đến hai ngày trước họ mới chịu buông tay. Chị Hồng làm thêm giờ để sửa kích thước, tôi luôn túc trực bên cạnh, vừa sửa xong là mang đến ngay. Đây là chuyện quan trọng của cô Lương, chắc chắn phải làm cho thật long trọng, vẻ vang!"

"Người cưới là Lâu Vấn Tân, sao anh lại nhiệt tình hơn cả anh ta vậy? Nếu việc thành công, anh ta trích cho anh bao nhiêu phần trăm?"

Lương Trĩ luôn không kiêng nể gì trong lời nói nhưng câu mỉa mai hôm nay hoàn toàn vô hại so với trước kia. Vì vậy Bảo Tinh chỉ cười rồi bỏ qua: "Cô Lương cứ tiếp tục trang điểm, tôi xin phép không làm phiền nữa." Nói xong anh ta quay người rời đi.

Dì Lan nhẹ nhàng vuốt ve đường thêu ở cổ áo phượng, tấm tắc khen ngợi: "Mấy cái khác không nói, đường thêu này đẹp thật đấy."

Lương Trĩ liếc nhìn: "Bộ đồ lễ này chắc chắn tốn kém không ít, Lâu Vấn Tân lấy tiền đâu ra? Chẳng phải đều là của nhà họ Lương chúng ta sao."

Dì Lan liếc nhìn sắc mặt Lương Trĩ, lập tức thu lại nụ cười: "Cũng phải, nếu ông chủ còn bình an vô sự thì khi A Cửu cháu cưới, muốn lấy sao trời làm vương miện, ông chủ cũng sẽ dựng thang lên trời hái cho, đâu đến lượt cậu Lâu mượn hoa cúng Phật để xum xoe."