Bây giờ người chưa “quay đầu” cũng chỉ còn dì Lan và chú Cổ, mà bây giờ dì Lan cũng đã đổi giọng gọi “cậu Lâu”.
Lương Trĩ cảm thấy rất bực bội, mất cả hứng ăn, cắn qua loa vài miếng bánh mì, uống nửa cốc nước cam rồi rời bàn.
Cô đến phòng làm việc, định gọi lại cho Lâm Thục Chân nhưng vừa nhấc ống nghe lên lại đặt xuống.
Tháng mười một năm ngoái, Lương Trĩ tốt nghiệp đại học, nhận được thư mời nhập học của một trường ở Anh, dự định hè này sẽ sang Anh tiếp tục học thạc sĩ. Trường mà Lâm Thục Chân đăng ký cũng ở Anh, hai người đã hẹn cùng nhau đi.
Ba mẹ Lâm Thục Chân đều là luật sư, lại sống ở Kuala Lumpur, không hề giao thoa với các mối quan hệ xã hội của Lương Trĩ ở Vệ Thành. Lâm Thục Chân thẳng thắn, tốt bụng, không giống những “bạn bè trong nhóm” của cô ở Vệ Thành, sau khi ba cô bị bắt, những người bạn này đều đột nhiên biến mất. Trước đây, Lương Trĩ là trung tâm của nhóm, ăn uống, xem phim, chơi bóng, bơi lội, mua sắm… Luôn có lịch trình kín mít, bây giờ tất cả các lời mời đều biến mất.
Đột nhiên rảnh rỗi, cô tưởng mình sẽ không quen, ai ngờ cũng không sao. Hình như khi con người trưởng thành, nhìn thấu sự đời lạnh lẽo chỉ là chuyện trong một đêm.
Lương Trĩ học thiết kế trang sức, bình thường đã tích lũy được một cuốn sổ dày đặc ý tưởng. Cô muốn tìm việc gì đó để gϊếŧ thời gian, kéo ngăn kéo ra tìm cuốn sổ, ánh mắt lướt qua con dao bướm bên trong, động tác hơi khựng lại. Cô lấy cuốn sổ ra rồi đóng ngăn kéo lại “cạch” một tiếng, không nhìn nó nữa.
Nằm dài trên sofa phòng khách, Lương Trĩ giơ cuốn sổ lên, lật từng trang.
Dì Lan vào ba lần, một lần mang trà bánh, một lần hỏi cô trưa nay muốn ăn gì, một lần nữa lại mang khăn ướt đến lau bình hoa.
Lương Trĩ thấy phiền, nói: “Dì Lan, dì để cháu yên tĩnh một lát, trước bữa trưa bảo họ đừng vào làm phiền cháu.”
Dì Lan vội vàng nói được, nhặt mấy chiếc lá khô rơi vào chậu rồi cầm lấy mang ra ngoài.
Lương Trĩ đang lật cuốn sổ, bỗng có thứ gì đó như bông tuyết bay ra, trượt từ ngực cô xuống, rơi xuống sàn nhà.
Cô cúi xuống nhặt lên xem, bỗng sững người.
Đó là một bức ảnh chụp chung của cô và Lâu Vấn Tân.
Năm thứ hai Lâu Vấn Tân đến nhà họ Lương làm việc, ba cô, Lương Đình Chiêu rất tin tưởng anh, những dịp giao tiếp đều dẫn anh theo, khi đó Lương Đình Chiêu có một đối tác làm ăn rất thích đua ngựa, Lương Đình Chiêu bèn giao nhiệm vụ cho Lâu Vấn Tân, bảo anh phải học được cách cưỡi ngựa trong vòng hai tuần.
Lương Trĩ giỏi mọi môn thể thao, cưỡi ngựa cũng không ngoại lệ, bèn tự đề cử mình làm giáo viên dạy cưỡi ngựa cho Lâu Vấn Tân. Kết quả là người học trò này rất thông minh, gần như vừa học là biết.
Khi đó, ở trường đua có một con ngựa tên Catherine, dù là ngựa cái nhưng đã đạt được thành tích rất xuất sắc trong trường đua 90% là ngựa đực. Hơn nữa, toàn thân nó lại có màu đen tuyền, không hề có một chút tạp sắc nào. Ngoại hình, thành tích đua đều xuất sắc, đương nhiên là Catherine sẽ trở thành ngôi sao nổi tiếng.
Bức ảnh này chính là Lương Trĩ và Lâu Vấn Tân chụp chung với Catherine khi vừa kết thúc một ngày huấn luyện.
Cả hai đều mặc đồ cưỡi ngựa, quần jodhpurs màu trắng và ủng cưỡi ngựa màu đen trên người Lâu Vấn Tân càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo, tuấn tú của anh.
Lương Trĩ cầm bức ảnh trên tay, ngẩn ngơ nhìn một lúc lâu.
Đột nhiên dùng hai ngón tay xé mạnh, xé hình Lâu Vấn Tân ra, chỉ để lại mình và Catherine oai phong lẫm liệt.
Cô nhìn Lâu Vấn Tân lẻ loi, trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều, chỉ tiếc, đây là bức ảnh duy nhất chụp chung của cô và Lâu Vấn Tân, nếu không nhất định phải xé cho đã.
Tháng mười một năm ngoái, cô mời Lâu Vấn Tân đến Kuala Lumpur tham dự lễ tốt nghiệp, cô đưa máy ảnh cho Lâm Thục Chân, nhờ cô ấy chụp giúp một bức ảnh làm kỷ niệm, nhưng ngay khi sắp bấm máy, Lâu Vấn Tân lại lấy cớ có việc rồi đi mất, sau đó bạn học mượn máy ảnh, cuối cùng bức ảnh chung đó cũng không chụp được.
Lương Trĩ tùy tiện ném bức ảnh bị xé làm đôi lên bàn trà, tiếp tục xem sổ ghi chép, nhưng không biết tại sao, bỗng nhiên cô lại không còn tập trung nữa.