Chương 15: Chú ba tự giep gió gặt bão

Dì Lan ngạc nhiên nhìn Lương Trĩ, vẻ mặt của cô gái trẻ trước mặt rất kiên cường, đâu còn là thiên kim nhà giàu yếu đuối ngày nào nữa.

Lương Trĩ trở về phòng khách, cầm tờ báo trên bàn trà lên. Trang nhất quả nhiên cũng là tin Đặng Lệ Quân qua đời.

Cô nằm xuống sofa, lấy báo che mặt, khóe mắt ươn ướt.

Nghĩ đến việc cô Đặng tổ chức buổi hòa nhạc ở Kuala Lumpur vào năm 82, khi đó cô mới chín tuổi, mẹ cũng chưa mất. Thời điểm đó, người Hoa ở khắp nơi đều là fan hâm mộ của cô Đặng.

Cô ngây người nhìn cô Đặng xinh đẹp lộng lẫy trên sân khấu, giọng hát ngọt ngào như nước mắt hoa sen, hát rằng:

Hoa đẹp chẳng nở lâu, cảnh đẹp chẳng bền vững.

Ngày cưới được chốt vào một tháng sau.

Những ngày gần đây, rất nhiều người ra vào nhà họ Lương, họ đều là nhân viên chuẩn bị cho đám cưới. Có người quét dọn nhà lớn, có người trang trí phòng tân hôn, dán chữ "hỷ" lớn màu đỏ lên cửa sổ và cửa ra vào theo tục cưới xưa.

Có vẻ để "lấy công chuộc tội", chú Cổ làm việc hết sức nhiệt tình. Thuở nhỏ, ông ấy từng học ở trường Hoa Văn tại Nhu Thành, thành tích khá tốt, nếu nhà không quá nghèo thì ông ấy đã có thể tiếp tục học lên. Ông ấy không có sở thích nào khác, chỉ có rất giỏi thư pháp, chữ "hỷ" và câu đối trong nhà đều do chính tay ông ấy viết.

Trong nhà dán đầy giấy đỏ rắc kim nhũ, trông thực sự có không khí hân hoan.

Sau ngày đó, Lâu Vấn Tân không xuất hiện nữa, chỉ có Bảo Tinh thỉnh thoảng đến bàn giao công việc. Lương Trĩ lo lắng cho ba, ăn không ngon ngủ không yên, hỏi Bảo Tinh về tiến độ công việc. Bảo Tinh luôn trả lời một câu, nói chuyện mà tổng giám đốc Lâu đã hứa thì chưa từng có tiền lệ nuốt lời.

Buổi chiều, có một vị khách không mời mà đến, chính là con trai thứ hai của bác cả, anh họ thứ hai của Lương Trĩ, Lương Ân Trọng.

Ba của Lương Trĩ là Lương Đình Chiêu, ông đứng thứ ba trong bốn anh em, cũng là người nhanh nhạy nhất, lại chịu khó, doanh nghiệp nhà họ Lương là do một tay ông xây dựng, tất nhiên cũng do một tay ông điều hành.

Những năm trước, mấy anh em đều hỗ trợ trong công ty nhưng Lương Đình Chiêu thấy họ chỉ biết bổ nhiệm người nhà khiến công ty rối tung, ông bèn vừa đe vừa dụ khiến họ giao lại quyền lực thực sự, chỉ giữ cổ phần hưởng lợi nhuận. Có lẽ chính biện pháp cứng rắn năm đó đã chọc giận nhiều người, khiến họ liên kết với Lâu Vấn Tân.

Còn Lương Ân Trọng, anh họ thứ hai của Lương Trĩ, tuy lối sống có phần phóng đãng nhưng là người có tài năng hiếm có nên được Lương Đình Chiêu giao trọng trách làm Phó tổng giám đốc phụ trách kinh doanh của công ty. Lần này Lâu Vấn Tân mưu đồ chiếm đoạt tài sản nhà họ Lương, chính anh ta là công thần số một của Lâu Vấn Tân.

Lương Ân Trọng vào nhà ngả mũ, còn chưa kịp nói gì thì Lương Trĩ đã cầm lọ hoa trên bàn trà ném tới.

Lương Ân Trọng né đi, lọ hoa rơi xuống đất.

"Chú Cổ!" Lương Trĩ hét lên.

Chú Cổ đang bận rộn trong phòng kho, nghe gọi mới vội chạy ra.

"Chú làm quản gia như thế nào vậy, loại người ăn cháo đá bát này mà cũng cho vào cửa dinh thự họ Lương!"

Chú Cổ lập tức bước lên, chặn trước mặt Lương Ân Trọng, làm động tác "mời" về phía cửa: "Mời cậu Hai quay về cho, trong nhà đang dọn dẹp, không tiện tiếp khách."

Lương Ân Trọng cười nhạt: "Vốn dĩ ý định của tôi là đến thăm em chín chuẩn bị lấy chồng, xem có gì giúp đỡ được không. Đã không được hoan nghênh, vậy thì tôi cũng không ở lại đây để chịu sự ghét bỏ của em chín nữa."

"Ba tôi bị giam ở đồn cảnh sát lâu như vậy mà anh chưa từng bén mảng tới nhà, giờ lại chạy đến đây làm bộ làm tịch."

"Sao em chín phải tức giận như vậy nhỉ? Chú ba rơi vào bước đường này, há chẳng phải do tính bảo thủ, gieo gió gặt bão hay sao?"

Lương Trĩ trợn mắt nhìn thẳng: "Ba tôi có lỗi với cả nhà họ Lương nhưng tuyệt đối không có lỗi với Lương Ân Trọng anh. Món nợ cờ bạc thối nát của anh là do chính ba tôi đã trả thay. Biết trước như vậy, năm đó ông ấy nên để bọn đòi nợ chém chết anh cho rồi, khỏi phải bị lấy oán trả ơn như ngày hôm nay!"