Văn án: Vào cái ngày Thẩm Phong Nghê qua đời, tuyết rơi trắng xóa. Linh hồn cô nán lại trần gian một thoáng, chứng kiến vở kịch sau cái chết của mình. Dư Thiên, người vợ mà cô ta kết hôn nửa năm cũng …
Văn án:
Vào cái ngày Thẩm Phong Nghê qua đời, tuyết rơi trắng xóa.
Linh hồn cô nán lại trần gian một thoáng, chứng kiến vở kịch sau cái chết của mình.
Dư Thiên, người vợ mà cô ta kết hôn nửa năm cũng chẳng gặp được mấy lần, chỉ rớt vài giọt nước mắt mang tính tượng trưng bên thi thể cô, rồi quay người đi tìm tiểu tình nhân ăn chơi trác táng.
Thẩm Phong Nghê cảm thấy thật nực cười. Nực cười vì Dư Thiên nóng lòng đến mức cô ta vừa chết là chẳng thèm giả vờ nữa; cũng nực cười vì chính mình đáng thương, đến lúc chết cũng chẳng có ai vương vấn.
Nhưng cô không biết, vào đêm khuya hôm đó, Giang Trạc Yên, người vốn ngày thường không bộc lộ cảm xúc, đã uống say mèm, đôi mắt đỏ hoe không ngừng gọi tên cô.
Khi mở mắt lần nữa, Thẩm Phong Nghê đã quay về nửa năm trước.
Tại lễ cưới, khách khứa đông đúc, Dư Thiên giả tạo nắm lấy tay cô: “Phong Nghê, cậu có muốn kết hôn với tớ không?"
Thẩm Phong Nghê rút tay về: “Tôi không đồng ý."
Thẩm Phong Nghê vốn hiền lành lại công khai khiến cô ta mất mặt, Dư Thiên tức giận đến mức nói năng không kiêng nể.
"Thẩm Phong Nghê, cậu bị điên à? Ai cũng biết cậu và tôi có hôn ước từ nhỏ, làm loạn như vậy rồi, ai còn muốn cậu nữa?"
Trong góc, mỹ nhân băng sơn với gương mặt thanh tú ngước mắt lên.
"Tôi muốn."
Nhân vật chính: Thẩm Phong Nghê, Giang Trạc Yên.
Một câu tóm tắt: Tôi chỉ cần em.
Ý nghĩa: Hãy yêu người xứng đáng được yêu.
Note nho nhỏ: Khi các bạn đọc giả yêu quý đọc truyện có bất kỳ vấn đề nào đừng vội đánh giá thấp sao mà tội chúng tớ, vui lòng báo lại với chúng tớ bằng cách cmt hoặc ib để bọn mình phi tới sữa chữa ngay lập tức nhaaa.
s tới tận giờ chưa mua đc combo z tg