Giữa đám đông ồn ào, ông Lâm vốn chỉ im lặng quan sát bỗng lên tiếng: "Tôi thấy cái đó hơi giống củ khoai mài."
"Củ khoai mài?"
"Đúng rồi!"
"Chà! Đừng nói nữa, nhìn y như củ khoai mài phiên bản khổng lồ vậy!"
---
Đội trưởng Trần và người của anh nghe thấy động tĩnh cũng biết có chuyện gì xảy ra. Anh lập tức nhắc nhở đám đông đang xôn xao: "Tất cả ở yên tại chỗ, không được đi lung tung. Chúng tôi qua đó xem xét tình hình."
Là thành viên của đội khai hoang, đội trưởng Trần và người của anh có kinh nghiệm sinh tồn ngoài tự nhiên vô cùng dày dạn. Anh biết rằng dưới vẻ ngoài yên tĩnh của rừng cây thường ẩn giấu nhiều hiểm nguy, tuyệt đối không thể hành động khinh suất.
Vừa rồi anh đã dẫn đội kiểm tra một vòng quanh đây và không phát hiện nguy hiểm, nhưng cũng không thể loại trừ hoàn toàn. Còn về bụi cây kia, thực ra anh đã phát hiện từ sớm, chỉ là không muốn thêm chuyện...
Nhưng khi ông Lâm nói đó có thể là củ khoai mài, đội trưởng Trần lập tức có hứng thú.
Củ khoai mài là thứ tốt, quan trọng nhất là nó chứa rất nhiều tinh bột. Bất cứ loại thực vật ăn củ nào cũng đều rất có giá trị, vì chúng giúp no bụng.
Đối với những người thường xuyên ra ngoài chiến đấu với thú biến dị như đội của anh, mấy thứ rau dưa cháo loãng ăn bao nhiêu cũng không thấy thấm vào đâu. Chỉ có ăn thịt và thực phẩm giàu tinh bột mới có cảm giác no.
Bụi củ khoai mài này, nếu tìm được nhiều củ có thể ăn...
Đội trưởng Trần chọn hai người cùng mình đi xem xét. Suốt quãng đường, họ không phát hiện ra mối nguy nào.
Khi còn cách bụi khoai mài chừng năm mét, đội trưởng Trần giơ tay, cả ba người dừng lại.
Khoai mài là thực vật dây leo, thường thì người ta ăn phần củ mọc dưới đất, nhưng quả của nó cũng ăn được. Chỉ là củ khoai mài nguyên bản chỉ bé bằng móng tay, ăn rất mất công nên không phổ biến.
Bụi củ khoai mài sau khi biến dị này có quả không hề nhỏ. Đội trưởng Trần mắt tinh, nhìn thấy có vài quả to cỡ quả cam, trong mắt anh lại càng thêm vài phần mong đợi.
Anh nghĩ một lát, rồi tìm một cành cây có móc, khều một chùm củ khoai mài xuống, ra hiệu cho đồng đội bên cạnh kiểm tra.
Người đồng đội hái quả, mở đồng hồ lên, kết quả đầu tiên nhanh chóng hiện ra.
Tít!
[Độc tính thấp. Có thể sử dụng.]
Thông báo này vừa hiện lên đã khiến lòng người phấn chấn. Một chàng trai trẻ bên cạnh đội trưởng Trần mắt sáng rực lên!
Ở đây có cả một vạt củ khoai mài lớn, chạy dài gần mười mét.
Nếu tất cả đều ăn được, thì sẽ là bao nhiêu lương thực chứ!
Tít!
[Độc tính trung bình. Khuyến nghị dùng với số lượng vừa phải.]
Tít!
[Độc tính cao. Không khuyến nghị sử dụng.]
Tít!
[Độc tính thấp. Có thể sử dụng.]
"Hử?" Đội trưởng Trần cũng phải kinh ngạc. Tỷ lệ ra hàng này có hơi kinh người rồi.
Người đồng đội trả lời: "Đây là quả thứ sáu rồi đội trưởng. Sáu quả mà có ba quả ăn được, tỷ lệ này quá ổn áp."
Đội trưởng Trần nghe vậy, lại dùng cành cây khều thêm một chùm nữa, tiếp tục đưa cho hai đồng đội bên cạnh kiểm tra. Còn bản thân anh thì luôn trong tư thế cảnh giác xung quanh.
Kết quả kiểm tra chùm thứ hai cũng rất khả quan, lại có thêm hai quả ăn được.
Đội trưởng Trần nhìn vạt khoai mài, suy nghĩ một lát, trong mắt lộ rõ vẻ quyết đoán: "Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây thêm một tiếng. Sau một tiếng, dù có kiểm tra xong hết hay không, chúng ta cũng phải rời đi."
Hai người đồng đội nghe vậy liền vui ra mặt, cười nói: "Vâng thưa đội trưởng!"
Đội trưởng Trần nói: "Dây leo của bụi khoai mài này quá rậm rạp, không biết bên trong có gì không, phải kiểm tra trước đã."
Cả hai tự nhiên nghe theo lệnh đội trưởng.
Đội trưởng Trần dẫn hai người đến gần bụi cây, đầu tiên là ném mấy hòn đá vào trong nhưng không có động tĩnh gì. Sau đó, anh chặt một thân cây, vung lên rồi đập mạnh mấy phát vào bụi khoai mài. Đúng lúc này, một con rắn màu đen đột nhiên lao ra!
Hai người đồng đội của anh đã chuẩn bị từ trước. Ngay khi con rắn tấn công, họ lập tức vung dao chém tới.
Xoẹt!
Con rắn bị chém bay đầu. Ngay lập tức, hai người lính lại dùng dao đập nát bét cái đầu rắn kia rồi mới dừng tay.
Thân rắn vẫn còn đang quằn quại không ngừng. Đội trưởng Trần rút dao, chém nó thành mấy khúc, lúc này nó mới hoàn toàn bất động.
Anh cau mày nói: "Có rắn thì phải càng cẩn thận hơn."
Hai người đồng đội tự nhiên hiểu rõ mức độ nghiêm trọng.
Tiếp theo, đội trưởng Trần cầm đồng hồ lên, gọi cho mấy đồng đội đang ở lại bên xe tải, yêu cầu họ dừng mọi việc đang làm, tập trung bảo vệ nhóm hành khách đến từ thôn Tiểu Lương.
Mọi người thấy mấy anh lính trẻ mặt mày đằng đằng sát khí thì cũng hiểu ra vấn đề, không dám chạy lung tung tìm chết nữa.
Bên này.
Đội trưởng Trần lại vung cành cây, đập vào bụi khoai mài thêm vài phát. Lần này có thêm hai con rắn đen khác lao ra, thân hình nhỏ hơn con đã chết một chút, và chúng cũng nhanh chóng bị giải quyết.
Sau khi lặp lại vài lần mà không thấy động tĩnh gì nữa, cả ba mới thở phào.
"Xem ra không phải ổ rắn."
"Chỉ cần không phải ổ rắn là tốt rồi."
Ba người nhìn nhau, vẻ mặt căng thẳng có chút thả lỏng. Đội trưởng Trần nói: "Mau tìm ít cỏ khô tới, dùng khói hun thật mạnh vào trong bụi cây."
Hai người lập tức đi làm.
Một lát sau, nhà Lâm Yên đã thấy từng làn khói đặc bốc lên từ phía bụi khoai mài.
Lâm Yên khen: "Dùng khói hun hay thật, nếu bên trong có thứ gì ẩn nấp thì chắc chắn sẽ bị hun ra hết."
Lâm Dương thì hau háu nhìn làn khói: "Chà! Không biết bao giờ mới hun xong nhỉ? Chúng ta có được qua đó tìm củ khoai mài không?"
Đó là cả một vạt củ khoai mài lớn, nói là một khu rừng củ khoai mài cũng không ngoa.
Cứ để người ta đứng nhìn thế này, đúng là thèm nhỏ dãi mà.