Chương 9: Gấu bông giống hệt nhau có hàng nghìn con…

Thẩm Thanh Xuyên tiu nghỉu, giọng mang theo chút ấm ức: “Thật sự dở lắm sao?”

Thời Thầm chẳng nói chẳng rằng, chỉ khẽ liếc sang cậu một cái, ánh mắt như thể đang hỏi: Cậu nghĩ sao?

Du Tân Nguyệt cười khúc khích, như thể không thể kìm nổi: “Cười chết mất! Ai biểu Thẩm Thanh Xuyên suýt vung cầu vào người khác, bị đại ca phạt cũng đáng!”

Ôn Dư cũng bị lây theo tiếng cười của cô bạn, khoé môi cong lên.

Ngẩng đầu, ánh mắt cô tình cờ chạm phải ánh nhìn của Thời Thầm - cậu cũng đang nhìn sang.

Ôn Dư mỉm cười với cậu, một nụ cười nhẹ nhàng như gió đầu thu.

Thời Thầm im lặng trong hai giây, rồi lặng lẽ thu ánh mắt về, không nói gì.

Hai người con gái tiếp tục ngồi lại bên sân cầu lông thêm một lát, dõi theo trận đấu đang diễn ra với những cú đập cầu nhẹ như gió thoảng. Một lúc sau, họ cùng nhập hội với mấy bạn nữ trong lớp, tụm lại chuyện trò rôm rả.

“Ôn Dư này, ăn bánh quy không?”

Một cô bạn mũm mĩm chìa ra gói bánh quy nhỏ, ánh mắt chân thành.

“Cảm ơn cậu.” Ôn Dư nhận lấy, dịu dàng nói.

“Ê ê ê! Tiểu Lâm, thiên vị quá rồi đó nha! Sao chỉ cho mỗi mỹ nữ mà không cho tớ?”

Cô bạn bật cười, chìa luôn gói bánh cho Du Tân Nguyệt: “Đây, chẳng phải đang định đưa cho cậu đấy à, đại mỹ nữ Du!”

Mấy cô gái ngồi thành vòng tròn, tán gẫu từ mấy chuyện bát quái trong lớp, đến đồ ăn vặt yêu thích, hay môn học nào đang khiến cả lớp "đau đầu".

*

Tiếng chuông tan học vang lên như một dấu chấm kết cho buổi chiều náo nhiệt.

Thời Thầm lặng lẽ dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị rời lớp.

“Thời Thầm ơi, uống nước không?” Một giọng nữ vang lên, e dè.

“Không cần đâu, cảm ơn cậu.” – Cậu từ chối rất khẽ, nhưng dứt khoát.

Mấy cô bạn khác thấy thế, liền rụt rè lùi lại, không dám tiếp cận thêm.

Ngay khi ấy, từ bên cạnh, Thẩm Thanh Xuyên đang hóng chuyện thì bỗng bị gọi: “Thẩm Thanh Xuyên! Cho mình xin WeChat được không? Mình... mình thích cậu lắm!”

Cậu chớp mắt, rồi trả lời luôn — rất thẳng thắn: “Xin lỗi cậu. Mình đã có người trong lòng. Giờ không kết bạn nữ. Sau này cũng không.”

Cô gái ấy đỏ bừng mặt, khẽ nói “Xin lỗi…” rồi chạy đi.

Thẩm Thanh Xuyên vừa dứt lời, bỗng liếc lên tầng hai. Cậu giật mình, túm lấy tay áo Thời Thầm: “Chị ấy... chị ấy không nghe thấy đó chứ?”

“Chị ấy sẽ không nghĩ mình là tên tra nam lăng nhăng đâu nhỉ?”

“Aaaa chết rồi! Tiêu thật rồi! Hình tượng của mình tiêu tan hết!”

Thời Thầm cau mày: “Chị ấy không nhìn xuống.”

“…Thật không?” Thẩm Thanh Xuyên lập tức trở lại bình thường, thở phào: “Vậy thì đi thôi!”

“Ừ.”

Thời Thầm vừa dứt lời, ánh mắt khẽ liếc sang phía bên kia hành lang — nơi Ôn Dư đang được mấy bạn nữ vây quanh.

Cô nghiêng đầu nhìn ai đó bên cạnh, nụ cười dịu dàng như ánh nắng cuối đông.

Trời đông xuống sớm, mới sáu giờ mà bóng đêm đã phủ xuống sân trường.

Khi chuông báo vào tiết tự học tối vang lên, vài học sinh vội vã xách cặp chạy ra cổng, số khác vẫn thong thả thu dọn sách vở.

Ôn Dư vốn sợ lạnh, vừa sắp xếp xong đồ đã lập tức quấn chặt khăn quanh cổ.

“Tiểu Dư, đi cùng đi!”

“Ừm.”

Gió đêm thổi buốt khiến cô khẽ rụt vai. Du Tân Nguyệt nắm tay cô, cùng xuống lầu: “Mình ở ký túc xá, tiện đường ra cổng trường nên đi chung nhé?”

“Được thôi.”

Trước khu ký túc xá, Ôn Dư mỉm cười tiễn bạn: “Cậu lên đi.”

“Thế cậu về sao?”

“Lát nữa mình bắt xe buýt.”

“Cẩn thận đó nhé.”

“Ừm, mình biết mà.”

*

Từ cổng trường ra trạm xe phải đi qua một con hẻm nhỏ. Có đèn đường, nhưng ánh sáng yếu ớt như sương đêm rơi xuống, lờ mờ chẳng rõ.

Ôn Dư chậm rãi bước qua khoảng tối ấy. Vừa ra đến chỗ sáng thì xe buýt cũng vừa tới.

Cô bước lên xe, chọn hàng ghế cuối cùng sát cửa sổ.

Phong cảnh bên ngoài trôi qua rất nhanh. Đây là lần đầu tiên cô một mình băng qua thành phố trong đêm—cảm giác vừa lạ lẫm vừa cô đơn.

Khi đến dưới tòa nhà, Ôn Dư chợt khựng lại.

Phía trước, một bóng dáng quen thuộc đứng im dưới ánh đèn vàng nhạt.

Cậu con trai cầm chiếc khăn quàng tay vẫn còn hơi ấm, tóc hơi rối vì gió.

“Thời Thầm.” Cô khẽ gọi.

Cậu quay lại.

“Cậu đạp xe về à?”

“Ừm.”

“Không lạnh sao?”

“Cũng ổn. Mình mặc nhiều lớp mà.”

Ôn Dư đeo cặp đi trước. Con gấu bông nhỏ trên cặp đung đưa theo từng bước chân nhẹ nhàng.

Thời Thầm nhìn chằm chằm vào nó — quen lắm. Nhưng chưa nhớ ra từng thấy ở đâu.

Hai người cùng bước vào thang máy.

Một lần nữa, ánh mắt cậu dừng trên con gấu bông hình hamster ấy.

Rất giống… với một con trong trí nhớ.

Thang máy “ding” một tiếng rồi dừng. Cô ra trước. Cậu theo sau.

Về đến cửa, khi đang tra chìa khóa, cậu nghe tiếng cô: “Mai gặp nhé, bạn cùng bàn.”

“Mai gặp.”

*

Cô bước vào nhà, Chúc Thanh vẫn đang xem TV.

“Về rồi à?”

“Vâng.” – Ôn Dư gật đầu, cất giày.

“Vào phòng học đi. Tiến độ khác nhau, con đừng lơ là. Mẹ kiểm tra đột xuất đấy.”

“Biết rồi ạ.”

*

Về đến nhà, Thời Thầm bị Cuộn Cuộn lao tới đón như một cơn gió cuồng nhiệt.

Cậu xoa đầu nó: “Lại đói rồi à?”

Cậu đổ đầy thức ăn vào bát: “Ăn đi, đồ tham ăn.”

Cuộn Cuộn hí hửng chạy tới, chẳng thèm liếc chủ thêm lần nào.

“Đồ bạch nhãn lang bé nhỏ!” – Thời Thầm lắc đầu, xách cặp vào phòng.

Cậu hỏi người giúp việc về tình hình của Tống Cẩm Thi hôm nay. Câu trả lời khiến cậu yên tâm hơn phần nào.

Lấy bài ra làm, nhưng Cuộn Cuộn cứ lẽo đẽo theo sau. Cậu đành bật cười: “Thấy rồi đấy. Vào đi.”

Cuộn Cuộn lập tức chui vào, dụi dụi chân cậu như nũng nịu.

“Ăn no rồi mới nhớ ra còn có tôi hả?” – Cậu khẽ bóp má nó.

Làm bài xong, cậu đi rửa mặt. Cuộn Cuộn vẫn không chịu rời.

Thời Thầm kéo nó vào nhà tắm: “Rửa cái chân thối của cậu đi.”

Cuộn Cuộn kháng cự yếu ớt, như đang kêu oan.

Rửa sạch, lau khô, mọi thứ đâu vào đấy. Nó ngoan ngoãn trở về ổ nằm cuộn tròn.

Thời Thầm nằm xuống giường, bỗng nhớ ra — con hamster nhỏ ấy.

Rất giống với món quà “Một Miếng Kem” từng gửi cho cậu trong game.

Cậu mở điện thoại, lật lại lịch sử trò chuyện cũ, lật mãi, cho đến khi...

Bức ảnh hiện ra: một con gấu bông hamster — y hệt.

Thời Thầm cười khẽ, tắt màn hình.

Gấu bông giống hệt nhau có hàng nghìn con…

Làm sao có chuyện người từng quen trên mạng lại chuyển trường đến đây, lại còn… ở đối diện nhà mình?

Lại thành bạn cùng lớp, bạn cùng bàn?

Chắc là… cậu nghĩ nhiều rồi.