“Hai em học sinh phía sau, ăn gì nào?”
Du Tân Nguyệt kéo nhẹ tay Ôn Dư, giọng đầy háo hức: “Tiểu Dư, cậu lấy cơm trước đi.”
“Ừ.” – Ôn Dư đáp khẽ, rồi nhẹ nhàng tiến lên trước, đôi mắt dừng lại trên mấy món ăn nóng hổi phía sau lớp kính.
“Cháu muốn măng tây xào, thịt heo xào chua ngọt và súp lơ xào khô ạ.”
“Được thôi.” – Dì múc cơm nở nụ cười tươi, tay không ngừng thoăn thoắt. Thấy cô bé xinh xắn, lễ phép, dì không kìm được mà múc thêm một muỗng đầy ắp.
“Cháu cảm ơn dì.” – Ôn Dư khẽ cúi đầu.
“Không có gì.” – Dì cười tủm tỉm, ánh mắt đầy thiện cảm.
Nhận lấy khay cơm, Ôn Dư quay sang nói nhỏ với Du Tân Nguyệt đang đứng chờ: “Tớ đi chiếm chỗ trước nhé.”
“Đi đi.”
“Em học sinh tiếp theo, ăn gì nào?”
Du Tân Nguyệt nhìn dãy món ăn phong phú mà ngẩn người, cảm giác gì cũng muốn thử một chút. Sau một hồi do dự, cô quay sang nói với giọng nũng nịu: “Chị đẹp ơi~ cho em một phần thịt heo xào chua ngọt, thịt luộc cay và rau củ xào nhé~”
Dì múc cơm hơn bốn mươi tuổi nghe một tiếng “chị đẹp” mà tâm trạng phơi phới, tay cứ múc thêm liên tục, như không tiếc gì cả.
Thẩm Thanh Xuyên đứng bên cạnh nhìn thấy hết mà kinh ngạc:
Còn có chiêu này sao? Sao mình lại không nghĩ ra sớm nhỉ!“Con ơi, thịt luộc cay chỉ còn một ít thôi, cho con hết luôn nhé.”
“Dạ cảm ơn chị đẹp nhiều ạ!” – Du Tân Nguyệt vui vẻ nhận khay cơm.
Đi ngang qua Thẩm Thanh Xuyên, cô không quên quay sang khoe: “Chỉ còn lại một phần thôi nha~ toàn bộ là của tớ!”
“Không sao, tớ ăn món khác.” – Thẩm Thanh Xuyên nói vậy, nhưng ánh mắt lại tiếc nuối dõi theo phần thịt cay rời đi.
Không được ăn thịt cay, nhưng... hôm nay lại nhìn thấy cô ấy.
Thế là đủ rồi.
*
Du Tân Nguyệt bưng khay cơm, ánh mắt đảo một vòng khắp nhà ăn đông đúc. Một cánh tay vẫy nhẹ từ phía xa, thu hút ánh nhìn của cô.
Cô nhanh chóng tiến tới ngồi xuống đối diện Ôn Dư. Vừa ngồi, Ôn Dư đã đưa cho cô bộ thìa đũa lấy sẵn từ trước. “Oa, Tiểu Dư thật chu đáo! Cảm ơn nha!”
“Không có gì.” – Ôn Dư mỉm cười dịu dàng.
Du Tân Nguyệt vừa ăn vừa thì thầm đầy thần bí: “Tớ đoán, hôm nay Thẩm Thanh Xuyên chắc chắn đã nhìn thấy cô gái cậu ấy thích rồi. Không ăn được thịt cay mà vẫn vui thế cơ mà.”
Ôn Dư đang chuẩn bị gắp cơm, nghe vậy liền đặt đũa xuống: “Cô gái cậu ấy thích?”
“Ừ, là tiền bối khối Mười Hai đó. Trông siêu dễ thương! Đến tớ còn thấy tim rung rinh huống gì cậu ấy. Thẩm Thanh Xuyên thích chị ấy lâu rồi mà đến một câu cũng không dám nói.”
Ôn Dư nhớ lại một nam sinh mà Trì Tuyết từng thầm thích. Cô cười khẽ: “Thích một người… sẽ trở nên rụt rè, thiếu tự tin, không dám đến gần.”
“Chuẩn luôn!” – Du Tân Nguyệt gật đầu lia lịa, rồi như sực nhớ điều gì đó, quay sang hỏi: “Tiểu Dư, ở trường cũ cậu có thích nam sinh nào không?”
Ôn Dư khẽ lắc đầu: “Không có.”
“Nhưng một người xinh đẹp, lại dịu dàng như cậu… chắc chắn có rất nhiều người theo đuổi!”
“Không có thật mà.”
“Có! Nhất định có!”
*
Khi hai cô gái trở lại lớp, phần lớn bạn học đã ngồi vào chỗ. Người thì cắm cúi làm bài, người thì thì thầm nói chuyện.
Tất Trường Lạc vừa bước vào lớp với chiếc áo khoác lông vũ màu xanh tím than, tay trái cầm chiếc cốc giữ nhiệt tróc sơn, tay phải là giáo án.
Ngay khi ông đặt chân vào lớp, không khí im lặng tức thì.
Ông nhấp một ngụm nước, đặt cốc xuống bàn, mắt liếc nhìn đồng hồ.
Đến giờ rồi.
Tất Trường Lạc đứng dậy, bước về phía cửa trước. Cửa sau đã khóa, đợi "con mồi" tiếp theo.
Quả nhiên, một nam sinh vừa ló đầu vào đã hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.
“Lại đây.”
Nam sinh bước từng bước chậm rãi lại gần, ánh mắt cầu xin.
“Em ăn cơm hơn một tiếng đồng hồ đúng không?”
“Em…”
“Em cái gì? Dựa tường đứng cho tôi!”
“Vâng…”
Du Tân Nguyệt ghé sát tai Ôn Dư thì thầm: “Đừng thấy lão Tất hay cười đùa nha, lúc nghiêm khắc thì ai cũng sợ.”
Ôn Dư nhớ lại hôm đầu gặp ông, ông từng cười hiền nói: “Tôi là người rất dịu dàng.”
…Và cái giọng hét vang vọng hành lang hôm ấy. Cô gật đầu: “Đúng thật.”
*
Tổng cộng có bốn người bị bắt vì đi học muộn, một người xin nghỉ, ba người còn lại bị giao nhiệm vụ lau sàn.
“Lau sạch vào nhé! Trời lạnh, sàn không khô dễ trượt. Tôi mà trượt một phát là phải nằm mười ngày nửa tháng đấy!”
“Thầy còn trẻ mà, đâu phải xương già.”
Tất Trường Lạc liếc cậu ta: “Khen tôi cũng vô ích, vẫn phải lau.”
*
Tiết ba buổi chiều là tiết thể dục.
Mùa đông khiến người ta dễ uể oải, Du Tân Nguyệt đang gục mặt trên bàn thì bỗng bật dậy: “Tiểu Dư! Tiết sau là thể dục! Mau xuống sân thôi, thầy thể dục nghiêm lắm đó.”
“Ừm.”
Cả hai nắm tay nhau chạy xuống lầu, gió lùa qua mái tóc, lạnh buốt nhưng vui lạ thường.
Du Tân Nguyệt thở hồng hộc, ngạc nhiên nhìn sang bạn mình: “Cậu chạy lâu vậy mà không thở dốc luôn!”
“Có một chút thôi.” – Ôn Dư khẽ cười.
Tiếng còi sắc bén vang lên. Cả hai nhanh chóng hòa vào đám đông lớp Tám đang xếp hàng ngay ngắn.
Thầy thể dục nhìn thấy Ôn Dư liền hỏi: “Em là học sinh mới?”
“Vâng.”
“Lấp vào chỗ trống kia đi.”
“Em cảm ơn thầy.”
Sau khi điểm danh xong, thầy hô to: “Trời lạnh, chạy bốn vòng cho ấm người rồi giải tán!”
*
Ôn Dư từng sống cùng ông nội, mỗi sáng đều tập thể dục cùng ông nên chạy không quá khó khăn với cô.
Khi kết thúc bốn vòng, hai má cô ửng hồng vì lạnh và vận động, làm nổi bật nước da trắng như tuyết đầu mùa.
Du Tân Nguyệt gần như kiệt sức, ngồi phịch xuống ghế đá.
“Tiểu Dư, tớ ngồi một lát nha.”
“Ừ.” – Ôn Dư ngồi cạnh cô.
Không xa là sân bóng, nơi vài học sinh lớp Mười đang chơi bóng rổ.
Ánh mắt Ôn Dư chợt dừng lại nơi hai người đang chơi cầu lông.
Thời Thầm đã cởϊ áσ khoác, chỉ còn lại chiếc hoodie màu xanh sương mù. Thân hình cao ráo, đôi chân dài nổi bật dưới ánh nắng nhạt.
Cậu ấy sở hữu vẻ điển trai điềm đạm, nét lạnh lùng khiến người khác khó lại gần.
Thời Thầm di chuyển linh hoạt, phát cầu và đỡ cầu điêu luyện. Trái lại, Thẩm Thanh Xuyên cứ chạy tới chạy lui nhặt cầu như chú chó săn vụng về.
“Cười chết mất, Tiểu Dư ơi, cậu ấy đánh dở quá!” – Du Tân Nguyệt bụm miệng cười.
“Có thể là chưa quen thôi.” – Ôn Dư dịu dàng nói.
Ngay lúc đó, quả cầu lông của Thẩm Thanh Xuyên đập mạnh bay vυ"t về phía Ôn Dư.
Tất cả chỉ xảy ra trong khoảnh khắc.
May mắn, quả cầu chỉ sượt qua má cô, rơi xuống đất.
Thẩm Thanh Xuyên hốt hoảng chạy tới: “Bạn học Ôn Dư! Xin lỗi, cậu không sao chứ?!”
“Không trúng đâu. Hai cậu tiếp tục đi.”
Thẩm Thanh Xuyên thở phào, quay về, vừa tới gần Thời Thầm thì bị vợt của cậu kia gõ một cái lên lưng: “Cậu chơi tệ quá.”
Cái gì? Hôm qua còn khen mình tiến bộ thần tốc mà?!